quả thực có mang chút
hơi thở thần tiên. Nhan Đàm vừa định bước qua ngưỡng cửa đạo quán thì
chợt một tràng tiếng kêu quang quác vang lên, một con gà trống ngũ sắc
rực rỡ vùng vẫy đập cánh bay lướt qua đỉnh đầu nàng. Nàng còn chưa kịp
bước lùi về sau thì một bóng người đã từ một bên phi thân lao tới, bằng
một động tác hổ đói vồ mồi túm lấy con gà trống kia đè ngã xuống đất,
sau đó nắm cổ xách lên, một dao ngang trời. Chỉ thấy chớp dao lóe lên,
đầu gà rơi bịch xuống đất cạnh chân Nhan Đàm, hai con ngươi mở to thao
láo, chết không nhắm mắt nhìn nàng chằm chằm.
Người tay nắm cổ
gà, tay xách dao bếp kia là một nữ tử nước da bánh mật, đôi mắt đen láy
vừa to vừa tròn. Nàng ấy giơ nhẹ con dao về phía Đường Châu, hãnh diện
bảo: “Sư huynh, huynh thấy chiêu đạp cát này của muội thế nào?”
Nhan Đàm lập tức tán thưởng: “Nữ trung hào kiệt!”
Đường Châu bắn một tia nhìn xeo xéo về phía nàng.
Đối phương thấy có người biết thưởng thức tài nghệ của mình như vậy, đổi
con dao sang tay kia, chộp lấy tay nàng lắc mạnh mấy cái: “Mắt nhìn
người của nàng thật không tồi, không bằng để ta đem chiêu này dạy cho
nàng có chịu không?”
Nhan Đàm vẻ tiếc nuối đáp: “Ta chưa từng luyện võ bao giờ.”
“Không sao hết, ta dạy cho nàng từ đầu, bắt đầu luyện từ những bước cơ bản, bảo đảm nàng sẽ học được!”
Đường Châu lạnh lùng cất lời: “Sư muội, với bộ xương này của nàng ấy, muốn
luyện từ kĩ thuật cơ bản lên, e chỉ có nước tháo khớp toàn bộ mới được
(1).” Nhan Đàm ủ dột nhìn hắn, nhanh như vậy đã ngựa quen đường cũ rồi,
sớm biết đã không xúi hắn tới đây, đúng là thất sách.
“Ta là Tần Ỷ, cô nương tên gì?” Nữ tử nước da bánh mật lắc lắc tay nàng.
“Nhan Đàm. Ta là…” Nàng quay đầu nhìn nhìn Đường Châu, hắn lập tức biết ý tiếp lời: “Nàng ấy là biểu muội xa của ta.”
Quả nhiên là biểu muội mà, thế này rõ đúng vô vị… Nhan Đàm khẽ dẩu dẩu môi, mập mờ ừ đại một tiếng. Đường Châu lên tiếng hỏi: “Sư phụ ở bên trong
à?”
Tần Ỷ lập tức để lộ vẻ mặt khinh bỉ: “Đang bám lấy Liễu công tử chơi cờ đó.”
Nhan Đàm nghĩ thầm, sao lại để lộ vẻ mặt khinh bỉ như vậy, phàm nhân chẳng
phải có câu “Một ngày làm thầy, cả đời làm cha” hay sao, là nàng đã nhớ
lộn, hay là nàng đã hoàn toàn tụt hậu với thay đổi trong tập tục của
phàm giới?
Đường Châu không chút vòng vo nói thẳng: “Chắc chắn là lại thua thê thảm rồi.”
Ê, hai người như vậy gọi là đang bất kính với sư tôn đó…
Tần Ỷ bĩu môi, thái độ đến là khinh miệt: “Lần này ông già đã nghĩ ra cách
mới rồi, địa điểm chọn là bên dưới thác nước. Coi đó, chính là trên
phiến đá bên dưới thác, còn nói nếu như quân cờ bị nước tạt trúng rơi
mất cũng không được đi lại. Cái này mà cũng gọi là chơi cờ nữa sao? Chi
bằng nói đại là bịp bợm đi, đúng đạo đức giả.”
Nhan Đàm chen vào: “Thác nước ở đâu?”
Tần Ỷ đáp gọn: “Để ta đưa nàng đi.”
Dưới ánh tịch dương tráng lệ, lớp bụi nước dày đặc như màn sương mù cũng
nhuộm một màu đỏ nhạt, gió thổi qua khiến nước tạt lên mặt ươn ướt. Một
dải đai ngọc như ngân long giáng thế từ trên sơn thạch lao xuống, trút
mình vào hồ nước xanh biếc lạnh lẽo bên dưới. Bên rìa hồ trồng đầy hoa
sen, lá sen còn hơi khẽ cuộn lại, màu sắc tươi thắm rực rỡ.
Trong màn bụi nước mờ mịt là hai người đang ngồi đối diện nhau trên phiến đá
chơi cờ, người lớn tuổi hơn trông cũng đã khá có tuổi, tóc bạc lưa thưa, riêng nhãn thần sắc bén minh mẫn không khác gì thanh niên trai trẻ.
Nhan Đàm ngồi xuống bên chiếc bàn đá, miệng lầm bầm một câu: “Sư phụ
nàng thật giống tộc trưởng bọn ta quá đi…” Đều có một cái đầu hói láng
coóng, trông lại vô cùng thân thiện dễ mến.
Tần Ỷ tò mò hỏi: “Giống chỗ nào vậy?”
Nhan Đàm mới vừa mở miệng còn chưa kịp nói thì đã tức khắc bị Đường Châu cắt lời: “E hèm.” Nàng đành lẳng lặng ngậm mồm vào, quay đầu sang nhìn hai
người đang chơi cờ giữa không gian ngập đầy bụi nước.
Liễu Duy
Dương cả tóc lẫn y sam đều ướt sũng dán bết trên người, hai ngón tay
thon dài rắn rỏi kẹp lấy một quân cờ đặt xuống mặt phiến đá bằng phẳng.
Động tác của hắn trông vào có vẻ nhẹ nhàng khoan thai nhưng quân cờ lại
được khảm chặt vào mặt phiến đá, độ sâu lún vào cũng đến nửa phân (2).
Dòng thác không ngừng trút xuống, giận dữ thét gào nện mạnh lên thân thể hai người bọn họ. Liễu Duy Dương sắc mặt có phần nhợt nhạt, nhưng đôi
mắt vẫn như hồ nước tĩnh tại không mảy may nổi một gợn sóng, mỗi một
nước cờ xuống tay đều vừa nhanh vừa vững.
Chợt nghe một tiếng
thét lớn vang lên, Nhan Đàm hoảng hồn giật thót, ấm trà trên tay suýt
chút nữa nắm lại không kịp đã rơi xuống đất. Tiếp theo trước mắt vụt qua một mớ màu mè hỗn độn, một bóng người đã hiện ra lù lù trước mặt, động
tác như cơn gió lốc một phát đoạt lấy ấm trà trong tay nàng, liền tay
nhấc miệng ấm lên ừng ực nốc hết hai ngụm lớn.
Đường Châu đứng thẳng dậy thưa: “Sư phụ.”
Nhan Đàm liếc nhìn hắn cái, cuối cùng cũng đã có thể yên tâm, hóa ra nàng
vẫn chưa đến nỗi theo không kịp tập tục của phàm giới. Ít ra ở trước mặt sư phụ thì vẫn cứ là một ngày làm thầy, cả đời làm cha.
Tần Ỷ lập tức chộp lấy một tấm ngoại bào khoác lên cho