Disneyland 1972 Love the old s
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322643

Bình chọn: 8.00/10/264 lượt.

Nhẫn kim cương chầm chậm xuyên qua kẽ tay theo lời tuyên bố "Thành hôn"

của vị mục sư, cả giáo đường sặc sỡ đầy vụn hoa giấy và ruy băng, hoa

tươi vung vẩy khắp đất trời như một điệu múa muôn màu muôn sắc. Trong

tiếng reo hò cổ vũ của mọi người, cô dâu tung bó hoa trong tay mình lên

tạo thành một hình vòng cung hoàn hảo hòa cùng ánh đèn flash của máy ảnh đang cố gắng chớp lấy khoảnh khắc đó.

Đôi uyên ương vừa bước ra khỏi nhà thờ, một đám phóng viên đã ùa đến, nhao nhao đặt ra đủ mọi câu hỏi:

"Quan tiểu thư, cô có cảm giác hôm nay mình là người hạnh phúc nhất trên đời này không?"

"Quan tiểu thư, sau khi trở thành phu nhân nhà họ Ngôn, cô có gia nhập vào xí nghiệp Thường Hân để làm việc không?"

"Quan tiểu thư, nghe đồn cô và Ngôn Thiếu Tử từ lúc quen nhau cho đến

khi kết hôn chỉ vỏn vẹn có ba tháng, cô không cảm thấy vội vàng hay

sao?"



Chính vào lúc náo động nhất, chợt có một người từ bên cạnh bước ra, ung

dung hô lớn: "Các vị phóng viên, những ai có chuyện muốn phỏng vấn xin

đừng bao vây đôi uyên ương nữa, tôi có thể giải đáp cho mọi người." Lời

vừa dứt, đám phóng viên lập tức thay đổi mục tiêu, thi nhau xúm quanh

người nọ.

Còn đôi uyên ương nhân cơ hội ấy liền vội vã lên xe bỏ đi. Sau khi xe

rời khỏi, Quan Lạc Y mới thở phào nhẹ nhõm: "May mà có chị hai ở đó."

Ngôn Thiếu Tử vốn không tập trung, nghe cô lên tiếng mới hỏi: "Em có mệt không? Lát nữa trong khách sạn còn có một cuộc chè chén, buổi tối lại

thêm tiệc rượu nữa đấy."

Quan Lạc Y dí dỏm đáp: "Mệt cũng có trốn được đâu chứ."

Ngôn Thiếu Tử mỉm cười, xót xa bảo: "Nếu em mệt có thể tựa vào anh mà nghỉ."

Quan Lạc Y lắc đầu: "Không được, khéo lại hỏng kiểu tóc và son phấn của

em mất." Cô quay lại ngó nghiêng: "Sao còn chưa thấy xe của chị theo kịp nhỉ?"

Ngôn Thiếu Tử đáp: "Đừng lo, chị em rất giỏi xử lý những tình huống như

vậy. Đám phóng viên kia có giữ được chị em cũng bó tay thôi."

Quan Lạc Y nghĩ đến người chị gái miệng mồm sắc bén của mình cũng không

kiềm được nụ cười rạng rỡ: "Ừ nhỉ, chị hai có thừa bản lĩnh đối phó với

đám phóng viên đó."

Đến khách sạn, Quan Lạc Y thay đổi lễ phục, bước ra sảnh tiếp khách, quả nhiên trông thấy người chị Lạc Mỹ của mình cũng đã đến nơi, đang tiếp

chuyện cùng chú của Ngôn Thiếu Tử là Ngôn Chính Anh ở bên kia. Quan Lạc Y bước qua, vừa lúc nghe thấy Ngôn Chính Anh hỏi: "Đám phóng viên ở đó

cháu xử lý thế nào rồi?"

Quan Lạc Mỹ trả lời: "Đã có chuyên gia lo liệu, đương nhiên là không xảy ra vấn đề gì rồi." Cô quay người lại, trông thấy Quan Lạc Y liền hỏi:

"Có mệt không em, sao không chờ trong phòng nghỉ? Hôm nay em kết hôn mà

còn tùy ý đi lại như vậy à!"

Lạc Y nói: "Em không mệt chút nào, đã vậy còn hại chị phải liên tục bận rộn đến bây giờ nữa."

Quan Lạc Mỹ phì cười: "Về công về tư, hôm nay chị bận rộn là lẽ tất

nhiên, còn em thì trái lại, cưới phải anh chàng tham công tiếc việc ấy,

sau này cho em lãnh đủ."

Quan Lạc Y hỏi: "Thật á?" Trên mặt hiện rõ vẻ lo lắng.

Lạc Mỹ trông thấy thế, không nhịn được cười bảo: "Đương nhiên là gạt em rồi…"

Lạc Y phá lên cười, nhận ra thời gian khai tiệc đã gần kề, liền trở về phòng nghỉ để trang điểm thêm.

Lạc Mỹ sau khi đi đôn đốc kiểm tra công việc trong khách sạn liền bước

ra ngoài, bắt gặp đồng nghiệp Trần Tây Lan, cô ta cũng là một trong

những nhân viên phụ trách hôn lễ. Trần Tây Lan nói với Lạc Mỹ: "Sếp đang tìm bồ đó!"

"Tìm mình à?" Lạc Mỹ có phần ngạc nhiên. "Anh ta tìm mình có chuyện gì?"

"Không rõ nữa, anh ấy đang nghỉ ngơi trong phòng riêng, đại khái là hình như có vấn đề gì đó thì phải."

Lạc Mỹ đi đến phòng nghỉ, bên trong vô cùng tĩnh lặng. Ngôn Thiếu Tử một mình hút thuốc bên song cửa, trong phòng không mở đèn lớn, chỉ có chút

ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn tường làm hắt ra những quầng sáng màu cam

sậm, bóng hình của cậu đổ dài trong không gian mông lung ấy. Cô bỗng cảm thấy bủn rủn, có lẽ là do mệt mỏi quá độ. Đối với sự kiện quan trọng

này, cô chẳng thể lơ là dù chỉ một phút, thân thể luôn trong tình trạng

căng như dây đàn nên bây giờ đã sớm kiệt quệ.

Cô gắng gượng tinh thần hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?" Chỉ khi phiền muộn cậu mới hút thuốc như thế này.

Cậu xoay người lại, đôi mày khẽ nhướng lên, vầng trán thoáng hiện vẻ mỏi mệt, giọng nói cũng tràn đầy suy sụp: "Không có gì!" Cậu tiếp: "Tôi chỉ đột nhiên muốn được gặp em thôi."

"Anh sao thế? Hôm nay là ngày cưới của anh kia mà?"

"Tôi biết." Cậu khẽ thở dài, gương mặt giấu sau góc khuất của ánh đèn,

giọng nói cũng hạ thấp: "Chỉ là tự nhiên tôi muốn được gặp em."

"Anh rốt cuộc bị sao thế?" Cô bước qua, theo ý thức đưa tay lên thăm

nhiệt trên trán cậu. Khoảng thời gian từ lúc chuẩn bị hôn lễ cho đến

nay, cậu lúc nào cũng bận rộn, chẳng lẽ vì làm việc quá độ mà sinh bệnh

rồi sao?

Cậu giơ tay mình lên, nắm lấy bàn tay ấy: "Lạc Mỹ."

Lạc Mỹ như chạm phải điện, nhanh chóng rụt tay trở về: "Anh rốt cuộc là

bị làm sao? Do ngày vui bối rối hay vì mấy ngày nay chuẩn bị hôn lễ đã

mệt rồi?"

Ngôn Thiếu Tử lắc đầu, mặt của cậu chếch sang bên, bóng sáng nửa tỏ nửa

mờ rọi lên