80s toys - Atari. I still have
Thuần Dưỡng

Thuần Dưỡng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327672

Bình chọn: 9.5.00/10/767 lượt.

rong đầu nghĩ mình nên đứng bất động hay quay người lại nhỉ?

Aiz, làm việc xuất sắc như thế cũng không thấy anh ta tăng từ ba vạn mỗi tháng

lên ba vạn rưỡi.

Nhưng tôi không cần quyết định, vì Tần Thiệu đã bắt đầu giúp

tôi cởi quần áo. Hệ thống lò sưởi trong biệt thự của Tần Thiệu mở rất lớn, tôi

chỉ mặc một chiếc váy liền, kiểu khóa kéo sau lưng, vừa vặn tiện lợi cho anh ta

làm việc.

Anh ta ở phía sau chậm rãi hôn cổ tôi, dần dần di chuyển tới

sau lưng. Tóc của anh ta cọ vào da tôi hơi ngứa.

Tôi nghĩ đến bộ Âu phục Ý mà Tần Thiệu đang mặc , đúng là mặt

người dạ thú. Thú tính tới mức bất cứ lúc nào, bất cứ chỗ nào cũng không kiềm

chế được. Thứ cứng nhắc kia đã chạm vào tôi từ phía sau. Tôi liếc mắt sang hai

bên, thấy Nhiên Nhiên đang nhìn tôi không dời mắt.

Tôi bỗng có chút xấu hổ, trợn mắt với Nhiên Nhiên. Nhiên

Nhiên hoàn toàn không hiểu ý, ánh mắt nhìn tôi càng thêm lấp lánh.

Tần Thiệu cởi quần mình, thứ đó đã tiến vào trong cơ thể

tôi.

Tôi đành phải nói với Nhiên Nhiên: “Nhiên Nhiên, ra ngoài.

Không được nhìn.”

Tần Thiệu đột nhiên cười nói: “Papa và mama làm việc này là

rất bình thường. Có gì con gái không được nhìn?”

Trong lòng tôi nghĩ, Tần Thiệu quả nhiên biến thái, những

câu như vậy cũng nói ra miệng được.

Tôi ném miếng cà rốt về phía kia, Nhiên Nhiên nhảy lên một

cái, vẫn nhìn tôi không chớp mắt. Tôi càng thêm xấu hổ, ngay cả mặt cũng nóng

lên. Không ngờ Tần Thiệu làm được một nửa, đột nhiên đi ra, xoay ngược tôi lại,

giờ thì tốt lắm, cái mặt đỏ ửng của tôi đối diện ngay mặt Tần Thiệu.

Nói thật, trước mặt Tần Thiệu, tôi đã làm rất nhiều chuyện mất

mặt, nhưng trước giờ chưa từng xấu hổ đỏ mặt – bởi vì những chuyện đó không thể

dùng xấu hổ để giải quyết. Còn lần này, vì Nhiên Nhiên, tôi đỏ mặt.

Vì vậy mới nói, từ sâu trong tâm khảm, tôi bội phục những nữ

diễn viên đóng phim cấp ba, làm chuyện này trước mặt người khác, tâm lý phải vững

chắc đến mức nào.

Nhưng Tần Thiệu không giống người thường, anh ta là cầm thú

chính hiệu, nhìn thấy vẻ xấu hổ của tôi anh ta còn vui vẻ. Anh ta làm điệu bộ

như quân nhân Nhật Bản phát hiện ra tôi là một thiếu nữ ngây thơ, xoa mặt tôi,

hừ một tiếng rồi nói: “Cô cũng biết đỏ mặt?”

Nói chưa dứt lời, mặt tôi lại càng đỏ.

Tần Thiệu đúng là điên, anh ta kích động đến mức ôm lấy tôi,

đặt tôi lên bàn bếp lạnh ngắt. Tôi rùng mình một cái, anh ta càng đè tôi xuống,

cứ như vậy làm việc. Tôi rất sợ Nhiên Nhiên kêu lên, gọi quản gia và mọi người

tới thì thật sự đẹp mặt.

Khả năng kéo dài thời gian của Tần Thiệu rất mạnh, hoàn toàn

không phù hợp với độ tuổi của anh ta. Trong lúc vui vẻ anh ta còn nhẹ nhàng hôn

lên trán tôi. Tôi chưa từng thử tư thế như vậy, cuối cùng cũng có chút khó nhịn,

đành liều mạng cắn môi dưới chịu đựng.

Tần Thiệu thật sự vui vẻ, anh ta thở dốc nói bên tai tôi:

“Kêu ra. Tôi chưa từng nghe cô kêu thành tiếng.”

Tôi dùng chút lý trí sót lại nghĩ, còn lâu mới có chuyện đó.

Tôi còn đang lo lắng Nhiên Nhiên sẽ kêu lên đây, làm gì có chuyện tự mình ra tiếng

trước.

Nhưng Tần Thiệu trêu ghẹo càng thêm kịch liệt, anh ta đã hạ

quyết tâm sẽ không buông tha. Tôi càng kiên trì, anh ta còn kiên trì hơn tôi.

Loại giằng co này luôn kết thúc bằng sự chịu thua của tôi, lần

này cũng không ngoại lệ. Cuối cùng tôi không còn biện pháp nào khác, đành tùy

theo ý thích của anh ta. Trong phòng bếp tràn ngập hơi thở xuân sắc.

Anh ta nghe được mới cảm thấy mỹ mãn, cuối cùng còn vuốt tóc

tôi theo thói quen. Tóc tôi dài rất nhanh, đã tới ngang vai.

Khi ra ngoài, hiếm thấy là anh ta còn đi tới, dùng chân nhẹ

nhàng đá Nhiên Nhiên, nói: “Con gái hôm nay biểu hiện không tệ! Bảo mama làm

cơm thịt kho cho con nhé.”

Theo tôi thấy thật ra anh ta đối xử với Nhiên Nhiên coi như

không tệ, ít nhất sau một thời gian, anh ta cũng chậm rãi chấp nhận trong nhà

có thêm một con chó ba chân.

Trong lúc ăn cơm, để biểu thị sự bất mãn với chuyện xảy ra

ngày hôm nay, tôi đặc biệt múc cho Tần Thiệu một bát canh củ từ.

Vì hôm nay làm việc thuận lợi, Tần Thiệu uống canh cũng

nhanh hơn mọi ngày một chút.

Tôi thấy anh ta uống hết hơn một nửa mới gian xảo hỏi: “Có

ngon không? Mùi vị củ từ thế nào?”

Tần Thiệu gật đầu nói: “Rất trắng, rất mịn, rất tươi mới.

Không tệ.”

Tôi như kẻ gian thực hiện được mưu kế, cười hì hì: “Đương

nhiên, tôi có phương pháp bí mật mà.”

Tần Thiệu thuận miệng hỏi: “Phương pháp bí mật gì?”

Tôi nói: “Tuy phương pháp nấu ăn bí mật không thể dễ dàng lộ

ra ngoài, nhưng ưu điểm lớn nhất của tôi chính là hào phóng. Tôi nói với anh

nhé, bí mật của món canh củ từ này ngay tại… hắc hắc, chính là cho thêm một loại

chất lỏng sờ rất giống nó. Anh cũng biết đấy, loại chất lỏng này vốn rất khó kiếm,

nhưng trùng hợp là hôm nay có người chủ động đưa tới gia vị quan trọng nhất

kia…”

Tần Thiệu nghe đến đây sắc mặt rốt cục trắng bệch. Ở cùng

anh ta lâu như vậy, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy sắc mặt anh ta biến thành

như vậy, mẹ nó, sau này tôi tự sát cũng đáng lắm. Tôi chỉ vào mặt anh ta cười

ha hả, chỉ thiếu nước lăn ra đất không dậ