ận ôm lấy tôi. Giữa hai chúng tôi là cái bụng tròn tròn, nếu muốn ôm chặt có
chút khó khăn.
Tần Thiệu dịu dàng nói: “Người trong màn hình có đẹp cũng
không bằng em đang ở trong lòng tôi. Tôi ôm được, nắm được, cảm nhận được, chạm
vào được.”
Tôi khó khăn ló đầu khỏi ngực anh, ngơ ngác nhìn anh.
Anh ấn đầu tôi tựa lên bờ vai rộng của anh: “Đồ ngốc, tôi
cũng đang tỏ tình đấy thôi.”
Một ngày lại một ngày qua đi, mỗi ngày thành phố A nóng như
lò luyện đan, không có vẻ gì sẽ chuyển lạnh. Từ lúc mang thai, tôi ngày một giống
quả cầu lửa, luôn khô nóng đến mức hận không thể vén áo khoe bụng, cầm một bình
trà ra ngoài hóng gió như mấy người đàn ông phố phường. Ra ngoài lại sợ cảm nắng,
trốn trong biệt thự thì sợ điều hòa thổi cảm lạnh, đành phải ôm quạt điện giải
nóng. Tần Thiệu đề nghị chuyển tới ven biển cho mát mẻ, tôi nghĩ tới những chuyện
trên thương trường mà anh vừa trải qua, không thể đứng trong nhà bày mưu tính kế
như trước, rất nhiều chuyện cần ra mặt giải quyết, ở lại thành phố A sẽ tiện
hơn nhiều, vì vậy tôi nhất quyết ở lại.
Mỗi ngày về nhà Tần Thiệu đều mang quà về cho tôi hoặc con.
Quà khi lớn khi nhỏ. Có khi là một bộ đồ trang sức, có khi chỉ là một cái gối
ôm nhỏ. Tôi sợ cứ như vậy dù phòng có rộng cũng không chứa hết được, mỗi lần nhận
quà đều phải dặn anh lần sau không cần mua về thêm nữa; nhưng Tần Thiệu đã mua
thành thói quen, tay không về gặp tôi dường như có chút ngượng ngùng. Cuối cùng
tôi bảo anh mua hạt giống về cho tôi, sau đó gieo vào trong nhà kính, nếu có thể
nở hoa cũng là một chuyện tốt. Sau đó Tần Thiệu thường mang về những giống cây
cổ quái. Đôi khi tôi nghĩ lẽ nào Tần Thiệu muốn tiến quân vào nông nghiệp hoặc
lâm nghiệp rồi, rất nhiều loại tôi cũng không biết là cái gì, chỉ thấy anh hứng
chí bừng bừng gieo gieo trồng trồng. Có một lần, Tần Thiệu hưng phấn cầm mầm
cúc Ba Tư về, nói khoảng bảy, tám tháng nữa là có thể nở hoa. Tôi phe phẩy cây
quạt, hỏi anh rốt cuộc tôi giống cúc Ba Tư ở chỗ nào. Tần Thiệu vừa xới bồn hoa
vừa nói: “Trước đây cúc Ba Tư từng được chọn để tặng cho một vị viện trưởng ở
Oxford, bà là thánh bảo trợ học vấn.” Tôi nghiêng đầu hỏi: “Anh đang khen em
bác học đa tài đấy à?” Tần Thiệu nhếch miệng nói: “Đến giờ em còn chưa tốt nghiệp
đúng không? Còn dám ví mình với thánh bảo hộ học vấn? Em và cúc Ba Tư giống
nhau ở chỗ cúc Ba Tư không có yêu cầu cao với thổ nhưỡng, chịu hạn tốt, dễ nuôi
trồng.” Tôi nghĩ thầm, dễ nuôi coi như một ưu điểm, miễn cưỡng coi là khen đi.
Tần Thiệu không cầu hôn tôi, chỉ trong một buổi chiều nắng gắt
như lửa nhét tôi vào xe, phi thẳng tới cục dân chính. Tôi nghĩ Tần Thiệu chắc như
đinh đóng cột rồi, biết tôi có thai, không muốn cưới cũng phải cưới, cầm hộ khẩu
của tôi lôi tôi đi kết hôn. Nhân viên cục dân chính nhìn cái bụng tròn vo của
tôi, vờ vịt hỏi một câu: “Tự nguyện chứ?”
Tôi tức giận nói: “Từ đầu đến cuối là ép buộc.”
Tần Thiệu nói: “Cô đừng để ý đến cô ấy, cứ đóng dấu một cái
là được.”
Nhân viên kia hiển nhiên không hài lòng với thái độ của Tần
Thiệu, nói: “Anh cho là hai người đang tới nhà hàng tiêu tiền, lấy hóa đơn đấy
à. Suy nghĩ cẩn thận rồi quay lại. Đôi tiếp theo.”
Tôi vội vàng kéo tay cô ấy nói: “Tự nguyện, tự nguyện. Trời
nóng thế này ai tới cục dân chính tiêu tiền làm gì?”
Tần Thiệu nâng niu tờ đăng ký kết hôn in chữ vàng, kiêu ngạo
dẫn tôi đi ăn mừng bằng mỳ Ý, chuyện này coi như xong.
Tôi nghĩ âm thầm một chút cũng tốt, dù sao nếu để trên mạng
biết cô nàng cực phẩm còn kết hôn với Tần Thiệu, bọn họ nhất định sẽ không chịu
nổi, phải đem chúng tôi ra làm thịt mới coi như hả giận. Tuy theo lý trí là vậy
nhưng vừa nghĩ tới chuyện lớn của đời người mà Tần Thiệu không biểu hiện gì, cứ
dễ dàng làm xong chuyện như thế có vẻ tôi chẳng có địa vị gì thì phải.
Tần Thiệu lập tức giải thích với tôi: “Đối phó với em là phải
nhanh, độc, chuẩn như thế, cứ kéo dài nhất định em sẽ xoay người tạo ra mầm tai
vạ. Đăng ký trước, những chuyện khác chờ con chào đời, tôi với con thương lượng
rồi tính tiếp. Dù sao khi đó đã là hai người rồi.”
Tôi nghe, cảm thấy như vậy cũng có lý liền để mặc sự không
cam lòng trôi qua.
Cuối tháng chín, bụng lớn đến mức sắp nứt ngay ra được. Đôi
khi đứa bé cử động mạnh một chút còn có thể nhìn thấy hình dạng chuyển tới chuyển
lui trong bụng, thỉnh thoảng còn nhìn thấy bàn tay. Tôi nhìn bụng, nghĩ cái này
chẳng khác gì dị dạng, trong lòng có chút mâu thuẫn. Tần Thiệu lại đặc biệt vui
vẻ, lần nào cũng xòe ngón tay cẩn thận chọc lên tay con, chơi trò ET với con
vui quên trời đất.
Cuối tháng chín là ngày giỗ Tần Lộ. Tôi kiên trì muốn tới
nghĩa trang Hoàng Cảng thăm cô ấy. Tần Thiệu rất do dự bởi cách ngày sinh dự
tính không còn xa nữa, anh sợ xảy ra vấn đề. Nhưng tôi khư khư cố chấp không
lay chuyển được. Mỗi lần Tần Thiệu nhìn thấy tôi như vậy sẽ thỏa hiệp, lần này
cũng vậy.
Thời tiết đang chuyển lạnh, tôi một tay ôm bụng bầu, một tay
được Tần Thiệu đỡ, đi lên từng bậc thang. Dọc đường thông xanh um tùm, trên đầu
trời xanh trong vắt. Trong mắt