ràng, nhưng đôi mắt trong suốt,
ngượng ngùng bày tỏ: “Anh cam đoan sẽ đối xử với em thật tốt, hạnh phúc của em
là hạnh phúc của anh, ưu sầu của em cũng là ưu sầu của anh.”
Cô nhìn hắn, nhìn xong mắt trái thì nhìn mắt phải, nhìn xong
mắt phải lại nhìn mắt trái: “Anh…”
Hắn ôm cổ cô: “Anh mặc kệ, em cũng không có bạn trai, dù sao
cũng là anh chiếm trước.”
Không khí ẩm ướt tươi mát, ánh trăng giống như một tầng vải
lụa mỏng chiếu lên những đóa hoa thưa thớt. Cô nâng hai tay lên lại buông xuống
thở dài, đem những lời muốn nói nuốt vào miệng.
Khi hắn nắm lấy tay cô tiến vào khách sạn, tươi cười chào hỏi
cùng mọi người, thấy Viện Hi cũng như vậy. Viện Hi nhíu mi, trong đôi mắt
phượng là những tia lửa: “Các người…” Cô chỉ vào hai bàn tay đang nắm lấy nhau:
“Sao lại thế này?”
Hắn giơ tay lên: “Như em đã thấy.”
“Nguyễn Phong.” Viện Hi nheo mắt: “Lời em nói anh xem như gió
thoảng bên tai có phải không?”
Nguyễn Phong ngẩn người: “Nói cái gì?”
Viện Hi tức giận không nhẹ, ngón tay thon dài nắm chặt cái ly
mà có chút trắng bệch: “Em sợ anh chết như thế nào bản thân anh cũng không biết!”
“Viện Hi!” Nguyễn Phong không vui nhăn mày.
“Quên đi, chuyện của anh, em mặc kệ !” Viện Hi trừng mắt liếc
hắn một cái, lại chuyển sang nhìn Lương Dĩ, môi đỏ mọng bĩu nhẹ rồi yên lặng nói
ra hai chữ.
Hai chữ kia Nguyễn Phong nhìn không thấy nhưng Lương Dĩ lại
thấy rất rõ ràng: Tiện nhân. Hai chữ này lại không khiến Lương Dĩ tức giận chút
nào, trái tim như đã chết lặng không có một tia gợn sóng.
“Các người...”
Lương Dĩ cứng ngắc xoay người.
Tô Diệu đứng ở phía sau, một tay cho vào túi quần, tươi cười
tự nhiên.
“Hắc hắc.” Nguyễn Phong quơ quơ hai bàn tay đang nắm lấy nhau
lên: “Hiện tại cô ấy là bạn gái của tôi.”
“A.” Thanh âm của Tô Diệu kéo dài: “Vậy thì chúc mừng.”
“Cám ơn!”
“Nhưng mà tôi thật lo lắng...” Tô Diệu chỉ người bên cạnh.
Theo hướng của ngón tay, bọn họ thấy năm người da trắng đang
đứng bên cạnh Viện Hi. Sắc mặt Viện Hi không tốt, hình như đang giải thích gì
đó với một người. Sắc mặt người kia cũng không tốt, phất phất tay, có hai người
bước ra giữa hội trường, vừa đi vừa mang găng tay, đến trước viên ngọc trai đen
thì buông cái hộp màu đen trong tay xuống rồi mở ra.
“Bọn họ là ai?” Nguyễn Phong nghi hoặc hỏi.
“Người quản lý của bảo tàng Bồ Đào Nha. Đang nói chuyện với
Viện Hi chính là người phụ trách.” Tô Diệu chỉ vào hai người mặc áo gió đen bên
cạnh người phụ trách: “Hai người kia là cảnh sát chìm.”
Một gã cảnh sát chìm nói hai câu, sắc mặt Viện Hi càng ngày
càng trắng, lắc đầu. Tên cảnh sát chìm kia kéo cô đi nhưng Viện Hi lại tránh
thoát.
Nguyễn Phong buông tay Lương Dĩ: “Anh đi xem thử đã có chuyện
gì.”
Nguyễn Phong đi rồi, Lương Dĩ hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Khóe miệng Tô Diệu nở nụ cười: “Làm sao anh biết được.”
“Anh cảm thấy em sẽ tin sao?”
Anh không kìm chế được mà cười ra tiếng: “Em biết không? Dáng
vẻ hoài nghi của em thật khiến anh muốn ngay lập tức đè em trên giường.” Anh
ghé sát vào tai cô: “Nếu không muốn tối nay bị anh ép buộc đến mức không xuống
giường được thì câm miệng!”
Hai tay của cô run rẩy một chút vội vàng nắm chặt lại.
Sau khi Nguyễn Phong trở về thì sắc mặt không tốt: “Thì ra
Viện Hi mượn ngọc trai đen chưa được chính phủ phê chuẩn, hiện tại chính phủ
lấy tội danh ăn cắp khởi tố cô ấy. Lương Dĩ, làm sao bây giờ?”
“Việc này...” Lương Dĩ bình ổn tinh thần: “Anh đừng vội, hãy
hỏi thăm mọi chuyện cho rõ ràng đã, sau đó lại tính tiếp.”
“Uh.” Nguyễn Phong thở ra một hơi: “Cũng chỉ có thể như vậy.
Đêm nay anh không thể đưa em trở về. Tô thiếu, có thể làm phiền anh không?”
Tô Diệu cười đến ôn nhã: “Vinh hạnh của tôi.”
Trong chiếc xe thấp bé màu đen, Lương Dĩ nhìn Tô Diệu chằm
chằm: “Anh có ý đồ gì?”
Tô Diệu: “Anh không hiểu em đang nói cái gì.”
“Anh không cần phải giấu giếm em. Nếu Viện Hi mượn được ngọc
trai đen nhất định là đã thông suốt các mối quan hệ. Nếu không phải có người cố
ý chỉnh cô ấy, chính phủ Bồ Đào Nha sao có thể biết, hơn nữa lại khởi tố nhanh
như vậy?”
“Em phân tích rất thú vị.” Anh híp mắt nhìn cô, đem xe đỗ ở
bên đường: “Vậy em đoán xem là ai cố ý đem tin tức cung cấp cho chính phủ Bồ
Đào Nha, hơn nữa còn bày mưu khởi tố?”
Cô nhìn anh, bầu trời ngoài xe đã dần tối, tiếng nước chảy
róc rách dưới chân cầu, ánh mắt của cô lại như dòng nước lạnh băng: “Chẳng lẽ
không phải là anh sao?”
Huyệt thái dương của anh giật giật, xoay người nhìn đường,
không nói một từ mà chuẩn bị khởi động xe.
Lương Dĩ đè tay anh lại: “Nói cho em biết, có phải là anh hay
không?”
Anh hít một hơi thật sâu: “Có phải anh hay không đối với em
rất quan trọng sao? Cái mà em xem trọng, hẳn là làm thế nào giải vây cho Nguyễn
Phong không phải sao?” Tay anh lái xe rất nhanh: “Nhưng mà anh nhắc nhở em, em
cùng hắn ta chỉ là diễn trò cho anh xem, đừng diễn giả làm thực. Lương Dĩ, đắc
tội với anh sẽ kết cục gì, em nên suy nghĩ cho rõ ràng!”
Cô buông tay ngồi thẳng người, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Xe chạy như bay, cây cối, đèn đường cứ nh
