chân muốn đi đã bị bắt
lấy cổ tay ôm mạnh vào lòng. Từng lỗ chân lông trên người cô nhanh chóng nổ
tung: “Này, này!” Cô đẩy anh ra, tức giận nói: “Thật bẩn có biết hay không? Em
sắp đi hát, anh đừng làm em không ra ngoài được!”
Anh thống khổ nhìn cô, sắc mặt tái nhợt: “Anh, anh không muốn
chia tay.”
Cô nở nụ cười đùa cợt: “Anh cho anh là ai? Em nói chia tay
thì chia tay!” Cô muốn bỏ đi lần nữa lại bị anh bắt lấy: “Những ngày này anh
rất nhớ em. Chính anh cũng không biết bản thân lại có thể làm ra chuyện như
vậy, chuyện ngày đó anh thật xin lỗi, anh cam đoan sẽ không có chuyện như thế
xảy ra nữa…”
Cô hất tay anh ra: “Anh có thấy phiền hay không, em sắp muộn
rồi. Tô Diệu, em nói cho anh biết, lúc trước em hôn anh là vì đánh đố với người
khác, một chút cũng không thích anh. Sau này ở cùng với anh chỉ là vì thấy anh
thích em, em cảm thấy thú vị. Nhưng mà đã xảy ra chuyện thế này, là cô gái bình
thường thì đều muốn chia tay, tâm lý của em cũng không phải thuộc loại biến
thái!”
Trong lòng anh đau đến vỡ vụn, nghe những lời này thì mặt
nhăn thành một đống: “Anh biết em giận anh, cố ý nói như thế…”
Ba!
Trước mọi người, cô quăng cho anh một cái tát vang dội, xoay
người tuyệt tình rời đi: “Sau này em không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Cửa xe taxi khép lại nghênh ngang rời đi. Anh đứng tại chỗ,
ánh nắng bén nhọn đâm vào người, nhắm chặt mắt lại mà té xỉu.
Khi đó cô đã nói thẳng ra, việc làm ăn trong nhà thịnh vượng,
mỗi người thấy cô đều nể mặt ba phần, đúng là muốn gió được gió muốn mưa được
mưa. Khi bị bắt buộc ở toilet, tựa như tôn nghiêm bị giẫm nát khó có thể chịu
đựng được, cho nên tàn nhẫn chia tay với anh, sau đó phát động toàn thể bạn học
cách ly anh.
Anh vốn ít nói, cũng ít có người nói chuyện với anh. Hiện tại
càng tệ hơn, ai ai cũng biết nữ hoàng trò chơi đã quăng anh, có vài tiểu nhân
muốn lấy lòng Lương Dĩ nên tính kế chỉnh anh: cổng trường bị đóng khiến anh đi
muộn, đi học bị phấn viết bảng ném vào đầu, hộp cơm bị làm đổ, bị nhốt trong
toilet suốt buổi chiều… Anh chật vật không chịu nổi, cô lại đắc ý đứng từ xa mà
lạnh lùng nhìn. Ánh mắt này suốt đời anh khó quên, lạnh như băng mùa đông ở
Hokkaido khiến những con cá cũng ngửa bụng mà chết.
Ước chừng là đã chán, qua mùa đông thì cuộc sống của anh bình
yên hơn. Chỉ là anh thường xuyên thấy cô, trừ lớp học, căn tin, sân thể dục… vô
tình nhìn xung quanh đều có thể thấy thân ảnh mảnh khảnh của cô. Cô thích màu
trắng, áo lông mặc trên người tôn lên làn da trắng hơn cả tuyết, thật giống như
một cô búp bê tuyết đứng ở ngoài hiên. Tuyết còn chưa tan, ánh mắt của cô đã
lạnh như tuyết mà bắn tới anh.
Anh theo thói quen tính bỏ qua tầm mắt ấy, lại thấy cô đột
nhiên nở nụ cười. Anh nghĩ chính bản thân đã nhìn lầm rồi, khi nhìn chăm chú
quả thật thấy cô đang cười, đứng đối diện anh mà cười.
Anh nhìn ra sau lưng, nhìn sang phải lại nhìn sang trái, xác
định cô đang cười với anh, không biết nên đi qua hay là không đi qua, anh vẫn
ngơ ngác đứng tại chỗ.
“Này, bóng bay tới a!”
Anh quay đầu thì gặp một thiếu niên xa lạ đang đứng ở sân
bóng rổ ngoắc ngoắc với anh, sau đó có một quả bóng nhanh như chớp bay đến. Anh
tùy tay bắt lấy quả bóng. Thiếu niên tiếp nhận, hẳn là đàn em năm nhất mới nhập
học, rất nhiệt tình mà nói: “Kỹ thuật của anh không tệ, chơi một trận đi?”
Anh đang muốn trả lời đã thấy đôi mắt của đàn em kia sáng
lên, nhìn ra sau lưng anh: “Học tỷ!”
Một mùi hương quen thuộc tiến vào mũi, cô nhẹ nhàng đi thoáng
qua anh, vẫn tươi cười nhưng trong mắt lại không có anh: “Toàn thân lại là mồ
hôi, thật thối.” Tuy nói ghét bỏ nhưng ngữ khí tràn đầy sự sủng nịch, thiếu
niên cười đến híp mắt nói: “Đây mới là đàn ông.”
Cô cười một tiếng: “Bao nhiêu tuổi rồi, thật không biết
ngượng.”
Thiếu niên bỏ trái bóng xuống ôm lấy thắt lưng của cô: “Sao,
muốn anh chứng minh không?”
Cô cười tủm tỉm nhìn hắn.
Thiếu niên này cao hơn cô nửa cái đầu, thường xuyên vận động
nên chân tay mạnh mẽ, tuy rằng nhỏ hơn cô một tuổi nhưng nhìn vào thấy rất xứng
đôi. Hắn cuối đầu hôn một cái vào môi cô.
Cô cũng ôm lấy hắn.
Cô cứ nhiên lại nâng tay ôm hắn!
Con mắt Tô Diệu trừng đến mức sắp rớt xuống, móng tay bấm sâu
vào da thịt, lửa giận che mờ tầm mắt. Anh thấy cô nhìn về phía mình, ánh mắt
khiêu khích cùng châm biếm, một bàn tay còn chào hỏi với anh.
Cái gì cũng không kịp nghĩ, anh liền xông lên kéo cô ra rồi
đánh một quyền vào thiếu niên kia.
Thiếu niên ngây người sau đó giơ tay tiến lên đánh nhau, hai
người vật lộn trên sân bóng, những người khác thấy thế qua can ngăn, nhất thời
trở nên rối loạn. Bạn bè của thiếu niên tụ tập quanh hắn kiểm tra thương thế.
Anh lại cô độc đứng ở đối diện, vẻ mặt quật cường, chỉ quay đầu nhìn cô chằm
chằm.
Ánh mắt của cô vẫn lạnh như cũ, mang đôi giày da dê chậm rãi
tiến tới, xoay người vỗ mặt thiếu niên: “Bầm rồi.”
Thiếu niên phun ra một ngụm hung tợn nhìn anh.
Cô quay đầu nói: “Em có lời muốn nói với anh, đi theo em.”
Cô đưa anh đến rừng cây bên cạnh sân thể dục. Những cây cổ
thụ cho
