Ngục

Ngục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322703

Bình chọn: 8.00/10/270 lượt.

không

phạm pháp. Vấn đề mà giả thiết không thành lập thế này, em từ chối trả lời.”

“Ha ha ha.” Anh ngửa đầu cười to,

xoay người mặc quần áo vào: “Anh nói em có tội thì em có tội, anh nói em không

có tội em sẽ không có tội. Hôm nào đó chúng ta lại đánh cược một phen, nếu giết

anh mà không cần chịu trách nhiệm, em có thể ra tay hay không?”

“...”

Anh mang giày vào rồi đi. Khi cửa

mở ra ánh sáng chiếu từ bên ngoài vào, một mảnh ánh sáng nhạt màu cam, anh quay

đầu nhìn cô, đứng tại chỗ hồi lâu cuối cùng cũng đi ra ngoài. Cửa rắc một tiếng

đóng lại.

Triển lãm châu báu tiến hành ở

đại sảnh khách sạn Đế Đô. Tại trung tâm đặt một viên ngọc trai đen nổi tiếng

thế giới, nghe nói nó được vớt dưới đáy biển từ thế kỷ mười tám, tổng cộng có

ba viên, nhưng hai viên còn lại đã không biết tung tích. Một viên còn lại này

được chính phủ Bồ Đào Nha trưng bày trong bảo tàng chính phủ, là vật báu vô

giá.

Không biết Viện Hi dùng thủ đoạn

gì có thể có được bảo vật thế này.

Hôm nay Viện Hi ăn mặc rất cao

quý thanh nhã, chiếc váy dài thêu con chim công màu xanh, mái tóc quăn màu rượu

đỏ được búi sau đầu, nhiệt tình chiêu đãi các vị khách quý có mặt ở đây.

“Lương Dĩ?” Viện Hi nhiệt tình ôm

cô, lại ở bên tai nhỏ giọng nói: “Mình không mời cậu.”

Duy trì tư thế ôm cùng tươi cười,

Lương Dĩ cũng nhỏ giọng nói: “Phải không? Vậy Nguyễn Phong kia không có ý tưởng

giống cậu rồi.” Tươi cười ngọt ngào khoát tay Nguyễn Phong, cô đứng thẳng nhìn

Viện Hi đang nhíu mày: “Nguyễn Phong thật sự rất biết săn sóc, đặc biệt đến nhà

đón mình.”

Khuôn mặt trắng nõn tức giận đến

không còn một giọt máu, Viện Hi trừng mắt nhìn Nguyễn Phong: “Em có lời muốn

nói với anh.”

Nguyễn Phong nắm lấy tay Lương Dĩ

đang kéo hắn: “Lương Dĩ không phải người ngoài, có chuyện gì thì nói đi.”

Viện Hi kinh ngạc nhìn hắn, lại

nhìn Lương Dĩ, tức giận vung làn váy bỏ đi.

Nguyễn Phong sửng sốt: “Làm sao

vậy?”

Vừa định mở miệng gọi Viện Hi,

Lương Dĩ lắc cánh tay hắn: “Anh không thấy là cô ấy đang ghen tị sao?”

“Cái gì?”

“Cô ấy thích anh, ăn giấm chua

của anh nha.”

Nguyễn Phong liếm môi: “Điều đó

không có khả năng. Tôi quen biết với cô ấy ở Đức, cũng được ba năm rồi, làm sao

cô ấy có thể đột nhiên thích tôi.”

Lương Dĩ suy nghĩ rồi nói: “Lòng

dạ của phụ nữ như kim đáy biển, một khắc trước chê anh, một khắc sau đã yêu

anh, sao lại không có khả năng?”

Hắn đang lung túng không thể nói

thì nghe phía sau có người gọi: “Nguyễn thiếu.” Quay đầu lại thấy một người đàn

ông cao lớn, làn da hơi đen, dáng người cường tráng, là người có vẻ đẹp nam

tính hiếm thấy, hắn không khỏi sinh vài phần hâm mộ: “Anh là?”

“Tôi họ Tô, tên chỉ có một chữ

Diệu.”

“Thì ra là Tô thiếu.” Hắn vươn

tay: “Tên anh rất nổi tiếng, tôi ngưỡng mộ đã lâu.”

Hai người nắm tay, Tô Diệu nói:

“Triển lãm châu báu thật đẹp. Tôi thật tò mò vì sao các anh có thể mượn được

viên ngọc trai đen đó.”

Nguyễn Phong cúi đầu cười cười:

“Không dối gạt Tô thiếu, cuộc triển lãm là do một tay Viện Hi xử lý, tôi chỉ

cung cấp bản thiết kế của mình, những chuyện còn lại quả thật không biết gì.”

“Nha.” Tô Diệu lấy ly rượu mà

phục vụ mới bưng qua: “Viện Hi quả thật rất lợi hại.”

“Cô ấy quả thật tài giỏi không

thua kém đàn ông.”

“Anh rất quen thuộc với cô ấy

sao?”

“Cũng...” Nguyễn Phong bỗng nhiên

quay đầu, nhìn Lương Dĩ ở bên cạnh nói: “Cô làm sao vậy, tay lại lạnh như thế?”

Lương Dĩ cắn răng lắc đầu: “Tôi

không sao. Tôi nghĩ muốn ngồi xuống chốc lát, anh cứ tiếp tục tán gẫu đi.” Vừa

định rút tay khỏi đã bị kéo trở về, Nguyễn Phong nhìn Tô Diệu xin lỗi: “Thật

ngại quá, lần sau chúng ta lại nói chuyện, được chứ?”

Tô Diệu nhìn chằm chằm bàn tay

đang nắm lấy nhau của hai người, thong thả gật đầu.

Lương Dĩ được mang đến ngồi xuống

ở một cái sofa, ở phía sau có một đôi mắt sáng quắc không thể bỏ qua, cô làm bộ

như vô tình xoay người, quả nhiên là thấy Tô Diệu đang nhìn chằm chằm bên này,

thân hình ngay ngắn nghiêm nghị khiến người ta hít thở không thông.

“Lương Dĩ?”

Cô quay đầu: “A?”

“Cô nhìn cô xem, đầu đầy mồ hôi lạnh. Có phải bị bệnh hay

không?” Nói xong rút khăn tay thay cô lau mồ hôi.

Cô lại tránh về sau, tươi cười có chút gượng ép: “Tôi không

sao. Khi nãy không phải Viện Hi có chuyện muốn nói với anh sao? Không bằng anh

đi xem một chút, tôi ngồi một lát thì tốt rồi.”

“Nhưng cô...”

“Tôi không sao, anh đi đi.”

Cô nói như vậy hắn chỉ có thể rời đi, vừa đi vừa lo lắng quay

đầu nhìn. Chỉ thấy cô đang vẫy cái tay, khuôn mặt tươi cười ý bảo với hắn đi

đi. Còn chưa hiểu là cô xảy ra chuyện gì thì đã có người ở phía sau gọi hắn:

“Sao lại rời khỏi cô ấy rồi?”

Hắn quay đầu lại, đúng là Viện Hi.

Viện Hi cầm lấy cái cốc có chân dài, khóe mắt tà tà nhìn hắn:

“Em nghĩ đêm nay anh sẽ dính ở bên cạnh cô ấy.”

“Viện Hi?”

“Hừ!”

Có khách tiến tới, Viện Hi lập tức lộ ra nụ cười đi qua nói

chuyện, vẫn châm chọc khiêu khích Nguyễn Phong như cũ: “Đứng ở đây làm gì?

Không đến với bạn gái của anh sao?”

Nguyễn Phong có chút bối rối mà chép miệng: “Rốt cuộc em làm

sao vậy, nói


Lamborghini Huracán LP 610-4 t