ân
thiết kế Venus làm là chạm khắc nho nhỏ, thì nữ trang mà phụ nữ chúng tôi mang
hàng ngày đây không phải nên quăng xuống sông Hoàng Phố rồi sao?”
Hắn mím môi cười: “Cô đây là đang
mỉa mai tôi sao?”
“Ai bảo anh cứ giả vờ khiêm tốn.”
Cô bưng ly sữa lên: “Nếu chúng ta đã là bạn bè, không cần giả bộ khiêm tốn thế
này. Vì người bạn mới này, làm một ly!”
Hắn nâng trà lên: “Uống thì phải
uống cạn.”
Cô gật đầu: “Đó là đương nhiên.”
Hai người, một người uống trà,
một người uống sữa, cả hai ngửa đầu uống cạn. Cuối cùng còn đem cái ly đảo
ngược lại, những giọt nước còn lại tràn xuống, nhìn nhau mỉm cười.
Nguyễn Phong rút khăn ăn trên bàn
ra: “Sữa chảy xuống cằm này.” Ngón tay hắn chạm đến mặt cô thì chớp mắt đã dừng
lại, bốn mắt nhìn nhau không hẹn mà gặp cùng mở to. Lương Dĩ cầm lấy khăn tay,
Nguyễn Phong thừa cơ ngồi về vị trí. Vừa đúng lúc có điện thoại, hắn tiếp lấy,
nghiêm túc nói: “Đang ăn cơm. Có việc gì. Không làm được sao. Vậy được rồi,
chốc nữa tôi sẽ đến.”
Lương Dĩ: “Anh có việc sao?”
“Viện Hi nói triển lãm châu báu
có chút việc cần thương lượng.”
“Vậy anh mau đi đi.”
“Nhưng mà...”
“Tôi lái xe đến, có thể tự đi
về.”
Hắn lấy ví tiền ra: “Vậy được
rồi. Thật là có lỗi.”
“Không sao.” Cô nhìn hắn cầm thẻ
tín dụng ra ngoài, tủm tỉm cười nói: “Chờ triển lãm châu báu xong, anh sẽ nhận
lỗi với tôi đúng không?”
“A?”
“Ý của tôi là, anh sẽ mời người
bạn là tôi ăn bữa cơm nha?”
Hắn cười: “Đương nhiên.”
“Tiến hành rất tốt!” Tô Diệu buông ảnh chụp ra.
Lương Dĩ vừa thấy liền đen mặt: “Anh theo dõi em.”
Tô Diệu nhún vai.
Nhất thời hai người đều không nói chuyện. Lương Dĩ uống một
ngụm trà: “Anh tìm em có chuyện gì?”
Hắn lắc đầu: “Muốn nhìn xem em đã yêu hắn chưa?”
“A, dưới tình huống này em có thể yêu thương người khác sao?”
“Loại phụ nữ như em có gì là không thể.”
Cô khiêu khích nhìn anh: “Anh thường xuyên nói “Loại phụ nữ
này”, “loại phụ nữ kia”, vậy đến tột cùng em là loại phụ nữ thế nào?”
Đôi mắt tối tăm của anh liếc nhìn cô một cái, đột nhiên đi
đến trước người cô, thuận thế ấn cô trên sofa. Chiếc ghế sofa rộng rãi co giãn
rất tốt, chịu sức nặng của hai người nhưng chỉ lún một chút: “Em thấy thế nào?”
Cái miệng của anh hơi gợi lên nụ cười tà ác, đôi tay làm càn đi vào áo của cô.
Cô hít sâu một hơi: “Tô Diệu, anh không thể có ngoại lệ một
lần sao?”
Anh chui đầu vào cần cổ của cô, nghe vậy thì ngẩng lên, hô
hấp nặng nề phun bên tai cô: “Sao?”
“Mỗi lần đến đều là chuyện này, anh không thể có chuyện khác
sao? Em thật hoài nghi anh là bất mãn về dục vọng với em không.” Hô hấp của anh
ngừng một chút, bày tay trên lưng cô nhéo một cái, cô hừ ra tiếng.
Đôi mắt đen của anh đều là sự khinh thường: “Em nghĩ rằng tôi
thật sự yêu thích em sao? Chỉ là ngoài việc làm người tiết dục cho anh, em thật
sự không còn khả năng sử dụng nào khác.”
Vẻ mặt cô ảm đạm, không tự giác cắn môi dưới, lại bị anh hôn.
Anh hôn xong thì lại đặt ngón cái lên xoa môi cô: “Loại phụ
nữ tư lợi như em, anh làm sao có thể thích? Đừng nằm mơ!”
Váy lụa mỏng manh được vận chuyển từ Paris đến bằng máy bay
cứ như vậy anh mạnh tay xé đi, mãnh liệt, thô bạo vứt ra xa. Cô vô lực nhìn
theo cái váy, tầm mắt chấn động, mơ hồ có gì đó lạnh lẽo chảy ra từ khóe mắt.
Anh xoay người cô lại, xem ra là không muốn nhìn mặt cô. Khi
làm từ phía sau thì cô cảm thấy có chút đau, rên lên một tiếng. Anh lại như
được cổ vũ, càng thêm dùng sức, cô đau không nhịn được mà gọi tên anh: “Tô
Diệu!”
Âm thanh kìm nén âm thầm vừa bật ra, đầu đã bị kéo lại, môi
bị hai phiến môi nóng bỏng bao vậy, tiếng nói nam tính hùng hậu vang lên bên
tai: “Anh thích nghe em gọi tên anh, tiếp tục a!”
Có là quỷ mới kêu tiếp!
Sau đó cô liền cắn môi, cho dù là
đau đớn thế nào, cho dù anh tra tấn cô thế nào, cô chỉ cắn chặt răng, không
phát ra âm thanh nào.
Sau khi xong cô đứng dậy rửa mặt
chải đầu, dọc theo cái giường đến cửa sổ sát đất. Ngoài cửa sổ đã lên đèn rực
rỡ, màn đêm chậm rãi bao phủ. Anh nằm trên sofa, khởi động cơ thể đốt một điếu
thuốc.
Cô nhíu mày: “Bắt đầu hút khi nào
vậy?”
“Gần đây.” Anh nhìn cô một cái,
ấn tắt tàn thuốc: “Có tình huống gì mới thì nói với anh.” Anh chỉ vào ảnh chụp
trên bàn: “Nhưng mà đừng có đi quá giới hạn, thân thể của em chỉ anh mới có thể
chạm vào.”
Cô thở dài: “Em cảm thấy mình
hiện tại bẩn vô cùng, còn có tâm tình nào làm với người khác, chỉ sợ làm ô
nhiễm ánh mắt của người ta thôi.”
Anh đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô chằm
chằm, đôi mắt sắc bén như loài báo, trong bóng đêm phát ra tia sáng thật lạnh,
bỗng dưng nở nụ cười: “Em cứ chọc tức anh như vậy thì có lợi ích gì?”
“Em lấy lòng anh thì có lợi ích
gì?”
Anh nghĩ: “Bây giờ, lấy lòng anh
hay chọc tức anh thì kết quả đều giống nhau, đương nhiên em sẽ muốn chọc tức
anh, nhưng mà…” Anh đột nhiên bật quẹt lửa, ngọn lửa hình giọt nước chợt lóe
sáng: “Nếu như giết người không phạm pháp, em có thể trực tiếp giết anh hay
không?”
Cô lắc đầu, vốn tưởng sẽ nghe câu
trả lời phủ định của cô, nhưng cô lại nói: “Giết người làm sao có thể