ho cô: “Là trường học tiến sĩ của
tôi.”
“Vâng, anh xuất ngoại khi nào?”
Hắn cười: “Nhìn xem, nói chuyện với cô khiến tôi quên mang
thịt đi rã đông.” Vừa nói vừa tiến vào bếp: “Nếu không đợi đến khi thịt tan ra
không biết bao giờ chúng ta mới có ăn cơm chiều.”
Cô đi theo đứng ở cửa phòng: “Là học xong đại học mới xuất
ngoại sao? Anh học đại học ở đâu? Có phải hay không…”
Hắn lắc đầu, nhìn cô, nụ cười quen thuộc như vậy, nhưng lời
nói lại xa lạ: “Năm 2006 hoàn thành cử nhân kinh tế đại học Columbia, sau đó
học thạc sĩ kỹ thuật, sau đó năm 2009 học tiến sĩ thiết kế. Về nước năm nay,
còn muốn hỏi gì không?”
Cô: “...”
“Mặc dù không biết vì sao cô hỏi thế, nhưng tôi có thể nói
cho cô biết, tôi là Nguyễn Phong, không phải là ai khác. Ngày đó cô gọi Liêu
Phong, tôi tuyệt đối không quen người này, tôi không có anh em, Nguyễn gia chỉ
có tôi là con một.”
“Nha, thực xin lỗi.” Cô cúi đầu: “Bởi vì dáng vẻ của anh rất
giống một vị cố nhân nên tôi mới đường đột hỏi.”
“Không sao.” Hắn sờ sờ đầu cô, giống như sờ con chó nhỏ:
“Nhìn ra được cô rất nhớ hắn. Nếu nhìn tôi có thể giảm bớt sự nhớ nhung trong
lòng thì tôi cũng không ngại. Được mỹ nữ nhìn chăm chú cũng là chuyện sung
sướng, haha.”
“Cám ơn.” Cô hít một hơi: “Có cái gì cần giúp không? Cứ ăn
không làm sẽ khiến tôi ngượng ngùng.”
“Vậy cô rửa sạch rau đi.”
“Được.”
Làm ba món mặn thêm một món canh. Cô ăn hai chén lớn, no đến
mức cái bụng tròn lên, ngồi trên sofa lười nhúc nhích: “No chết mất.”
Hắn cũng ngồi ở trên sô pha: “Tôi cũng vậy.”
Hai người nhìn nhau nở nụ cười.
Cô hỏi: “Ai rửa chén đây?”
Hắn quơ quơ nắm tay: “Ai thua thì rửa.”
“Được.”
Kết quả...
Hắn đắc ý thu cái kéo: “Đi thôi.”
Cô: “Ba trận phải thắng hai.”
Hắn nhíu mày: “Vậy đi.”
Kết quả...
Hắn rất đắc ý dựa vào sofa, thở dài thoải mái: “Là ai nói ‘ba
trận phải thắng hai’, không phải nói mà không giữ lời chứ?”
“Hừ!” Cô mang dép lê lạch tạch đi rửa chén.
Dòng nước ào ào, tiếng tivi trong phòng khách truyền tới. Rửa
xong cũng gần tám giờ, cô đến trước sofa xoa tay: “Tôi cần phải trở về.”
Hắn nhìn cô: “Lại đây ngồi trong chốc lát đi.”
“Quá muộn.”
Hắn tắt tivi đứng lên: “Tôi đưa cô về.”
“Không cần. Tôi có thể ngồi xe trở về.”
“Nơi này rất khó gọi xe. Thuận tiện tôi cũng muốn đi mua chút
đồ.”
Đưa đến cửa nhà, phong cách Nguyễn Phong vẫn rất âu hóa, mở
cửa xe giúp cô, ôm cô nói lời tạm biệt. Vừa mới vào cửa nhà, đã bị đánh vào
đầu. Tay Lương Thế Thần cầm lấy điều khiển tivi từ xa: “Nha đầu chết tiệt kia,
con điên rồi sao?”
Cô căm tức xoa đầu: “Cái gì?”
“Tô thiếu có điểm nào không tốt, con lại đi trêu chọc người
Nguyễn gia?”
“Ba!” Cô vừa nói một tiếng vừa đi đến phòng.
“Con nghe ba khuyên bảo, dỗ Tô thiếu cho tốt mới là chuyện
đúng. Ba thấy Tô thiếu kia với con ý loạn tình mê, nhân cơ hội đăng ký kết hôn
là tốt nhất. Cho dù không kết hôn được, cũng nên một phen… Này này, con có nghe
không?”
Mở cửa phòng ra: “Con mệt mỏi, muốn đi ngủ.”
Lương Thế Thần đứng ở cửa phòng: “Không nói rõ ràng không
được ngủ! Nguyễn Phong kia là chuyện gì?”
“Không có chuyện gì.”
“Nói bậy! Không có chuyện gì sao hắn đưa con trở về? Con đừng
tưởng rằng cái gì ba cũng không biết, ba nghe người khác nói con cùng Nguyễn
Phong kia ở yến hội quen biết…”
“Ba, con thật sự mệt mỏi.”
Lương Thế Thần ngập ngừng: “Ba nói hai câu cuối cùng, tóm lại
Nguyễn gia hiện giờ không thể so với Tô gia, nắm chặt Tô thiếu là chuyện đúng
đắn, huống hồ, người ta hiện giờ đang nắm quyền sinh tử của chúng ta, biết
không?”
“Đã biết.”
Nằm ở trên giường, vô ý mở di động ra xem, mới phát hiện lại
có hơn mười cuộc gọi nhỡ, trong lòng cả kinh, quả nhiên là Tô Diệu tìm. Việc
này quả thật có chút phiền toái, gọi lại thì phiền toái, không gọi lại càng
phiền. Nhưng nếu chờ Tô Diệu tới cửa thì càng phiền hơn, cho nên vẫn là gọi lại
đi.
Điện thoại vang lên bốn tiếng mới có người tiếp, thanh âm của
Tô Diệu nghe có vẻ rất trầm thấp: “Xin chào?”
Cô nghĩ, giả vờ cái gì, lâu như vậy mới bắt điện thoại, nhưng
ngoài miệng vẫn nói: “Là em.”
Anh im lặng.
“Anh gọi cho em có chuyện gì sao?”
“Không có gì, chỉ là muốn nhắc nhở em Lương thị đã hết hạn
vay tiền, em muốn làm thế nào?”
Cô cắn chặt răng: “Anh muốn em làm thế nào?”
“Là chuyện của em đương nhiên phải do em suy nghĩ.”
Cô xem thường: “Vậy lát nữa gặp ở khách sạn.”
Đô… đô… anh treo điện thoại.
Lương Dĩ thở dài một hơi, cầm túi xách ra khỏi cửa.
Lương Thế Thần nhìn thấy, khẩn trương hỏi: “Đi đâu?”
“Tìm kim chủ của ba!”
Lương Thế Thần nhẹ nhàng thở ra: “Con bé này, nói chuyện sao
vậy…”
Cô đóng cửa lại lái xe thẳng tới khách sạn.
Để phục phòng đi, cô cầm chìa khóa một mình tiến vào thang
máy. Cửa thang máy phản chiếu sắc mặt của cô, tái nhợt như người chết. Thở dài
một tiếng, cuộc sống không nên quá khó khăn như vậy.
Trong phòng tối đen, cái giường lớn yên lặng nằm dưới cánh
cửa sổ. Tô Diệu còn chưa tới, cô tiến vào phòng vệ sinh tắm rửa. Khi đang tắm
lại nghe tiếng mở cửa phòng.
Tô Diệu đến.
Lau khô người, Lương Dĩ bọc một cái khăn tắm