nam sinh thời gian dài như vậy quả là ngoài ý muốn,
hơn nữa Lương Dĩ chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay. Xem ra dáng vẻ đẹp đẽ của
anh cũng là một nguyên nhân đi.
Nhưng cuối cùng cũng không thuận lợi như suy nghĩ. Muốn cùng
học đại học, cùng nhau phát triển ở một thành phố, cuối cùng, cuối cùng vĩnh
viễn bên nhau, nhưng ước vọng này lại không thể thực hiện.
Tựa như sinh nhật mười chín tuổi kia.
Sinh nhật cô trước đêm noel, vì là lễ noel cuối cùng của
trung học, thầy giáo quyết định tổ chức một buổi tiệc chúc mừng, cho nên Tô
Diệu đến sinh nhật trễ.
Anh còn nhớ rõ ngày đó, tuyết rất lớn, một đường từ trường
chạy thẳng về nhà cô, muốn nhanh chóng thấy Lương Dĩ, mọi mệt mỏi đều không thể
ngăn cản anh. Lúc Tô Diệu đến mọi người đang chúc mừng và mở quà.
Bỗng chốc không gian trở nên yên tĩnh, theo tầm mắt nhìn thấy
rất nhiều người vây xung quanh cô, giây phút đó toàn thân anh biến lạnh, giống
như có người lấy khối băng trực tiếp để vào trong máu, anh nhìn thấy là hình
ảnh ác mộng của cả cuộc đời…
Một người đàn ông hoàn toàn xa lạ đang cúi đầu hôn vào môi
cô.
Ánh mắt lập tức đỏ lên, giống như trong đôi mắt chứa một cây
đao, thứ chảy ra từ đó không phải nước mắt mà là máu. Anh không thể đứng thẳng
nơi cạnh cửa, hô hấp đình trệ nhìn hai người hôn nhau, dường như đây không phải
là lần đầu. Cô nhắm mắt lại giống như vô số lần hôn với anh.
Có phải hay không, đã sớm như thế?
Có phải hay không trong thời gian một năm này, khi anh không
biết cô đã sớm cùng người khác ở một chỗ? Cô cũng được người khác ôm như anh
ôm? Nụ cười trước mặt anh cũng bày ra cho kẻ đó?
Trong lòng hung hăng vỡ nát, đã sớm chảy máu đầm đìa. Anh
lẳng lặng theo dõi buổi sinh nhật, ánh đèn chiếu lên anh, một thân lễ phục cũ
lỗi thời, thật không phù hợp với không gian này.
Ha ha, nguyên lai, tất cả chỉ là giấc mộng của anh mà thôi.
Nếu, anh giống bạn của cô, thậm chí càng tôn quý hơn thì cô
có quý trọng anh hơn một chút hay không? Ít nhất sẽ thêm sự tôn trọng? Sẽ không
dễ dàng nói chia tay, cũng không dám nói chia tay.
Lòng bàn tay nắm chặt, anh hung hăng đánh vào cái cây ven
đường.
Đúng!
Nếu anh càng mạnh, nhất định cô sẽ không dám đối xử với anh
như vậy!
Anh phải thay đổi, phải trở nên mạnh mẽ!
“Diệu, sao anh chưa đến?” Tin nhắn điện thoại, cô đang tìm
anh.
Anh đứng ở quảng trường công viên, nhìn gác chuông đồng hồ
thật lớn, đếm thời gian kết thúc một ngày: Mười, chín, tám…Tay cầm di động để
trong tuyết đỏ bừng, anh một chút cũng không thấy lạnh, dường như đã chết lặng:
“Lễ giáng sinh cuối cùng của trung học, thầy giáo muốn cùng anh bàn luận chi
tiết, sinh nhật của em…anh sợ không thể tham gia được.”
“Nha,” Cô dừng lại một chút, không nghe được là vui hay không
vui: “Vậy xong rồi thì đến, em chờ anh.”
“Không cần, đã khuya.”
Phanh!
Pháo hoa thật lớn nở rộ trên bầu trời sau gác chuông, từng
chùm sáng tỏa ra long lanh màu sắc vô cùng xinh đẹp, đây là món quà sinh nhật
anh đã mất ba tháng tiền tiêu vặt mà chuẩn bị cho cô.
“Phải không... Vậy em cắt bánh ngọt đã, các bạn đang chờ. Anh
đến thì gọi cho em.”
Anh cúp điện thoại, ngón tay gần như đông lạnh đến nỗi không
thể cử động. Vì sao lại như vậy? Ở trong miệng cô, bạn bè vĩnh viễn quan trọng
hơn anh, bởi vì sự yêu thích của cô mà anh luôn nhượng bộ. Anh thích vận động
cho đến đổ mồ hôi, nhưng cô lại chán ghét như thế vì sợ bẩn, vì thế, đã bao lâu
anh không thoải mái đánh một trận cầu?
Trên mặt đột nhiên ẩm ướt, đưa tay sờ qua mới biết là nước
mắt. Anh thật không có tiền đồ, lại có thể vì cô mà rơi lệ. Nước mắt này, pháo
hoa này, cuối cùng cũng không thể đổi một chút hạnh phúc mà anh hằng mong muốn.
Có lẽ, từ lúc cha qua đời, gia sản phân tán, hạnh phúc đã
ngoài tầm với của anh.
Ngày hôm sau, cô chất vấn anh vì sao không đến, anh nhìn
gương mặt xinh đẹp quen thuộc này, đột nhiên kéo cô đi. Anh lôi cô vào phòng vệ
sinh nam, tìm một phòng trống mà tấp vào. Trong không gian nhỏ hẹp, anh gắt gao
dán chặt vào cô đang giãy dụa, nhìn gương mặt tức giận của cô rồi hung hăng lên
đôi môi anh hằng ao ước.
Cô phẫn nộ đánh anh một tát: “Bệnh thần kinh!”
Tô Diệu cười khổ sở, nơi bị đánh nhanh chóng nóng rát, anh
nghĩ: Nếu anh mạnh hơn, mạnh đến mức cô có thể cầu xin anh bảo vệ cô, cô có dám
như vậy với anh không? Vì thế Tô Diệu nắm tay Lương Dĩ ấn vào tường, không để ý
cô giãy dụa mà dùng sức hôn xuống.
Có nam sinh vào toilet, theo thứ tự tìm kiếm các phòng rảnh
rỗi. Cô có ý bảo người sắp đến không cần làm ra tiếng động, ánh mắt mở lớn, hàm
chứa sự cảnh cáo. Nhưng có quan hệ gì, cô sợ người khác thấy, anh sợ sao?
Anh lợi dụng khe hở giữa hai người nhanh chóng cởi nội y của
cô, dùng sức ôm cô khiến cô hô đau, nhưng mọi tiếng la đều bị anh nuốt vào
miệng. Phải làm cô đau, anh muốn cô đau, đau giống anh!
Lương Dĩ nhăn mày, đau đớn làm ánh mắt trong suốt ngập nước,
theo khóe mắt lăn xuống dưới. Anh vươn đầu lưỡi liếm đi, khóe môi gợi lên nụ
cười: “Đêm qua, em làm gì?”
Cô hoang mang lắc lắc đầu.
Anh tàn nhẫn nhìn cô, cởi bỏ trói buộc củ