Ngục

Ngục

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322524

Bình chọn: 8.00/10/252 lượt.

văn phòng của thầy giáo thì Lương Dĩ nghe có tiếng nói chuyện.

Đi đến gần hơn còn nghe giọng của Diệu, cô không khỏi đi chậm lại, không biết Diệu nói gì nhưng thầy giáo lại nói: “Học bổng năm nay vẫn chưa được cấp.”

Giọng của Diệu có chút gấp: “Thầy giáo, thầy có thể cho em mượn trước không? Khi có học bổng liền trả lại thầy.”

“Này... Tôi thương lượng với người nhà xem rồi ngày mai đưa cậu.”

“Cám ơn thầy.”

“Nhưng mà tôi phải biết rõ cậu lấy tiền này làm gì, nếu không cho dù có thì tôi cũng sẽ không cho cậu mượn.”

“Em... Em...”

Đây hình như là việc riêng tư của anh, nghe lén thì thật không tốt. Đang muốn rời đi lại nghe anh nói: “Đánh bài không cẩn thận nên thua.”

Anh chưa bao giờ bài bạc, sao lại nói dối? Lo lắng anh có việc gì nên liền nhờ quản gia theo dõi anh. Thám tử tư đưa hình chụp, cô nhớ rõ ràng mình cũng ngồi trong phòng này xem ảnh. Lúc đó đã tan học, mặt trời chiếu lên những tấm ảnh cô cầm trên tay, Tô Diệu đang đưa tiền cho một người đầu bóng lưỡng, bên cạnh còn có thêm năm sáu người lấm la lấm lét.

“Nhưng là có người tận mắt thấy Tô Diệu đến quán bar đó!”

“Tô Diệu không phải ghi hận A nên cho người làm việc này chứ?”

“Tiểu Dĩ, mình xem cậu phải cẩn thận, Tô Diệu hình như là một người rất đáng sợ!”

“...”

Ảnh chụp như bông tuyết rơi trên mặt đất. Cô ngồi trên ghế nhìn ra cửa sổ thật lâu, khuôn mặt thâm trầm.

A tuy rằng là người khá điên, nhưng hai người cũng là cùng nhau lớn lên, là bạn học. Bọn họ có thể nào nhẫn tâm tổn thương một cô gái mười tám tuổi như vậy? Đáng sợ nhất là, anh có thể bình tĩnh mà nói dối cô như thế. Anh sao có thể làm ra việc này?

Thời tiết đầu xuân vẫn có chút se lạnh, cô choàng quanh cổ một chiếc khăn lụa màu bạc đến công viên XX. Tô Diệu sáng sớm đã chờ dưới tàng cây quế, xoa xoa tay hướng cô cười.

Cô ôm một túi giấy tờ đi qua, bị anh kéo tay ngồi xuống, hai tay cầm lấy lỗ tai cô: “Lạnh không?”

Cô nhìn anh, không nói gì.

“Làm sao vậy?” Anh cười, “Sao mắt thâm đen vậy, tối qua mất ngủ sao?”

Cô trầm mặc nắm túi văn kiện trên đùi.

Anh nghi hoặc tiếp nhận: “Cho anh? Là cái gì?” Thấy dáng vẻ cô rất nghiêm trọng, anh rút ra tập ảnh trong túi, tươi cười một khắc kia liền biến mất, mắt trừng lớn.

“Anh giải thích thế nào?” Cô cẩn thận hỏi, giọng điệu nặng nề: “Ảnh này chụp anh, anh sẽ giải thích thế nào đây?”

Khuôn mặt Tô Diệu thâm trầm, càng ngày càng trắng, sau khi xem xong không ngẩng đầu, mà là…

NO 06 (tt)

“Em theo dõi anh?”

“Em hỏi anh, chuyện đó có quan hệ tới anh không?”

“Không phải em nói sẽ không nghi ngờ anh sao?” Anh ngẩng đầu nhìn cô, “Kia vì sao theo dõi anh? Em gạt anh!”

Cô liếm liếm môi: “Anh không cần nói chuyện khác. Em đang hỏi...”

Anh đột nhiên cúi đầu hôn cô, mặc kệ cô giãy dụa thế nào cũng không buông ra.

“Anh... làm...” Chỉ cần cô mở miệng, anh sẽ liều lĩnh hôn cô, hôn cô nói không ra lời. Anh để trán chạm vào trán cô: “Đừng nói nữa, đừng cho người khác ảnh hưởng chúng ta. Em ở cùng anh không phải rất vui vẻ sao?”

Cô lùi ra sau, rời xa mặt anh, nhìn anh như nhìn người xa lạ: “Anh đến cuối cùng là người thế nào?”

“Lương Dĩ...”

“A cho dù không phải bạn bè, cũng là người cùng hội với chúng em! Anh sao có thể nhẫn tâm làm như vậy với cô ấy? Cô ấy mới mười tám tuổi, mười tám tuổi a!”

Anh một tay bắt lấy cô ôm vào trong lòng: “Đừng nói nữa.”

Cô đánh vào lưng anh: “Cô ấy phạm vào tội gì, anh vì sao phải làm thế? Anh rốt cuộc có lương tâm không...”

“Đừng nói nữa!” Anh cầm lấy tay cô, bắt cô nhìn vào anh: “Cô ta bức anh chia tay với em, nói rằng em đối với anh chỉ là hứng thú nhất thời, sớm hay muộn cũng phải chia tay. Cô ta còn bỏ thuốc vào rượu khiến anh lên giường với cô ta. Loại con gái này, cho dù tìm người cưỡng bức cô ta cũng không có gì.”

Ba!

Một cái tát đến trên mặt Tô Diệu, Lương Dĩ có chút giật mình nhìn bàn tay của mình: “Tô Diệu em biết không phải như vậy.” Cô tránh khỏi tay anh đứng dậy rời đi.

Tô Diệu ôm lấy cô: “Em không được đi!”

Cô giãy dụa, lại đánh một cái tát, nghĩ đến anh sẽ tránh không ngờ lần này vẫn đánh trúng, trên mặt anh lập tác có năm dấu tay. Cô vừa tức vừa đau muốn tránh xa nhưng không thể, Lương Dĩ chỉ có thể nóng nảy mà đánh anh, anh đều chịu, vẫn ôm cô không chịu buông ra. Cuối cùng đánh đến mệt mỏi, Lương Dĩ nằm trong lòng anh nghỉ ngơi: “Tô Diệu, nếu có một ngày em làm chuyện tổn thương anh còn hơn với A, anh có ra tay như vậy với em không? Có thể làm chuyện tàn nhẫn trả thù em hay không?”

“Sẽ không!” Anh vuốt ve đầu cô, ngón tay luồn vào mái tóc: “Em thích anh, nên sẽ không tổn thương anh.”

Cô nhắm mắt lại mà thở dài một hơi.

Vết rách một khi xuất hiện, bất luận có nhìn thẳng vào hay

không đều ảnh hưởng đến tình cảm. Cô cho dù tự nhủ ngàn vạn lần không cần để ý

đến chuyện này, hoặc tự thuyết phục bản thân vì những lí do mà anh đưa ra, nhưng

mỗi khi nhìn vào cặp mắt đen sâu thẳm kia, từ đáy lòng vẫn nổi lên run sợ.

“Hi! Sao hôm nay lại rảnh chơi với chúng tôi?” Bạn bè tại

quán bar xa hoa trụy lạc hỏi.

Cô chuyển động li rượu trên tay: “Như thế nào, không chào

đón?”

“Đương nhiên k


Lamborghini Huracán LP 610-4 t