u, hôn môi một chút đã bị người đánh bài bên cạnh trêu đùa nên bất đắc dĩ phải tách ra. Quay đầu không cẩn thận lại đụng một người phục vụ. Cô phục vụ hoảng sợ vội rút khăn lau cho cô.
Lương Dĩ rút khăn tay chùi đi rượu dính trên váy, cô phục vụ nói xin lỗi liên tục, A lập tức lại đây phê bình cô phục vụ kia.
“Quên đi.” Cô nói, “Tôi đi toilet.”
Sau khi từ toilet trở ra, liếc mắt thì không thấy Tô Diệu ngồi ở bàn đánh bài nữa, hỏi bạn bè cũng không biết anh đi đâu. Nhà A rất lớn, tìm kiếm mọi ngõ ngách thì đột nhiên cửa phòng quần áo mở ra, A quần áo không chỉnh tề khóc lóc chạy đến. Váy tụt xuống hở nửa bờ vai, nhào vào lòng một người đàn ông gần đó rồi nói: “Anh ta muốn cưỡng bức mình! Ô!”
Tô Diệu lại đi theo phía sau, trên miệng vẫn dính son môi của A, nơ thắt trên cổ áo xộc xệch.
Mọi người khe khẽ nói nhỏ. Một người đàn ông phẫn nộ tóm lấy ngực áo Tô Diệu: “Anh làm cái gì?”
Tô Diệu mày nhăn lại: “Buông ra.”
Trong đám người có người nói: “Không biết xấu hổ, trà trộn vào nơi này chưa đủ, còn làm ra loại sự tình này, thật sự là cầm thú không bằng!”
Tô Diệu hít một hơi thật sâu, nhìn chằm người đàn ông đang nắm áo mình: “Tôi nói buông ra!”
Bị khí thế của Tô Diệu dọa, người đàn ông sửng sốt, Tô Diệu liền tránh đi, sửa sang lại nơ thì thấy Lương Dĩ, anh sửng sốt định mở miệng thì đã bị người kia đánh một quyền vào mặt.
Tô Diệu cũng không yếu thế, đánh trả lại một quyền.
Người kia lui về sau đụng vào bàn rượu, sâm panh cùng bia ngã tung tóe trên mặt đất. Lương Dĩ thấy thế vội vàng nắm lấy tay Tô Diệu, ngăn cản anh tiếp tục đánh nhau: “Ngừng, ngừng!”
Cô từng là nữ vương của trò chơi, nam sinh cũng không muốn đắc tội với cô. Cho nên người kia chỉ thở phì phì nhìn Lương Dĩ, hừ một tiếng: “Xem như ngươi may mắn! Lương Dĩ, khuyên cô nên sớm quăng tên này đi, bằng không sớm hay muộn chúng tôi sớm hay muộn cũng tuyệt giao với cô.”
“Anh bây giờ nên về nhà tắm rửa rồi ngủ một giấc đi, bằng không tôi không đảm bảo một năm trung học còn lại này anh có thể tìm được bạn gái hay không!” Lương Dĩ mở miệng.
Người kia căm giận rời đi. Lương Dĩ đau lòng xoa mặt Tô Diệu: “Đau không?”
Tô Diệu lau vết máu trên khóe miệng, lắc lắc đầu, đôi mắt âm u liếc về phía sau cô một cái.
A đang đứng sau Tô Diệu, thấy cô quay đầu, âm hiểm cười một chút, rời đi.
Từ đó về sau cô càng lo lắng khi kết giao với Tô Diệu. Cô biết sau khi gia cảnh sa sút anh liền mẫn cảm hơn so với bạn bè cùng lứa, không biết sau khi trải qua chuyện này có để lại bóng ma tâm lí trong lòng anh không. Khi bị bên ngoài đàm tiếu, anh cũng không có nửa lời phân trần. Các bạn lại trước mặt cô tuyên bố, nếu không chia tay anh sẽ không làm bạn với cô nữa, cô liền muốn nghĩ A giúp đỡ.
Việc này cũng là từ A, do vậy chỉ có cô ta mới có thể giải quyết.
Đáng tiếc không đợi cô hành động đã nghe được tin tức A bị cưỡng bức tại quán bar.
A tuy rằng bị cưỡng bức nhưng cũng biết chọn đối tượng nha. Mọi người một bên vừa khinh bỉ vừa hâm mộ. A xưa nay vốn là người không tốt, nay xảy ra chuyện này lại bị mọi người thêm mắm thêm muối, tất cả bạn học đều chê cười.
Cô đứng trước phòng A do dự gõ cửa.
Cửa không đóng, cô đi vào. Lúc ấy là chạng vạng sau khi tan học, ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa sổ chiếu vào phòng, toàn thân A tắm trong vũng máu, khuông mặt tái nhợt cùng trống rỗng dường như đã chết.
Lương Dĩ kêu lên. A chậm rãi quay đầu, đột nhiên hô hấp trở nên dồn dập, ánh mặt lộ tia căm hận, muốn ném cái gạt tàn ở đầu bàn về cô nhưng bị y tá ngăn trở.
Lương Dĩ hoảng sợ, nghe thấy A bệnh tâm thần lên án: “Tôi không cần cô giả mèo khóc chuột, trở về mà hỏi bạn trai của cô, anh ta làm cái gì với tôi! Lương Dĩ, hai người sẽ chết không được tử tế!”
Lương Dĩ bị cha mẹ A đuổi ra khỏi nhà, toàn thân cô rét run. Tô Diệu bình thường làm việc tuy có chút cực đoan, nhưng sẽ không… Sẽ không đi…
“Đương nhiên không phải anh làm!” Khi Lương Dĩ hỏi, Tô Diệu một mực phủ nhận: “A là loại người nào, anh sao tìm được người dám đắc tội với cô ta? Cho dù tìm được rồi, anh chỉ có hai bàn tay trắng sao có thể mua chuộc bọn họ làm cho anh?”
Tảng đá trong lòng nhẹ đi một chút: “Thật tốt quá, nghe thấy là anh làm, em sợ tới mức không đêm nào ngủ yên.”
Anh ôm lấy cô: “Ai nói với em?”
Cô dừng một chút: “Không quan trọng. Đúng rồi, em xem bảng thành tích, kì này anh lại đứng nhất nha.”
“Em đừng nói sang chuyện khác,” Anh buông tay ra, xoay người, “Em vì một người không quan trọng mà nghi ngờ anh, anh rất tức giận.”
Cô cười nhảy đến trước mặt anh, anh lại làm ngơ không để ý đến cô. Cô xoay mặt anh lại mà đặt lên môi một nụ hôn: “Thực xin lỗi. Em chỉ hoảng sợ thôi. Anh không thích thì em không cùng bọn họ lui tới nữa.”
Anh nhìn cô có chút bất đắc dĩ: “Về sau không được hoài nghi anh. Cho dù không có ai nói cũng không được hoài nghi anh.”
“Ân!” Cô ôm lấy anh, cười đến thực nhẹ nhàng.
Thật không phải Diệu làm! Về sau cho dù ai nói gì cô cũng sẽ trả lời như vậy. Buổi sáng thứ bảy, thầy giáo tìm cô bàn về cuộc du lịch mùa đông, cô đến sớm hơn bình thường một giờ. Đang nhàm chán lung lay tại
