hông.” Bạn ôm lấy vai cô, “Cô tới chúng tôi rất
hoan nghênh!”
Cánh tay trên vai rớt ra, không đợi cô phản ứng, Tô Diệu đã
đánh một quyền trên mặt người kia. Không riêng gì cô mà mọi người ở quán bar
đều ngạc nhiên, Tô Diệu thì mặt đỏ tới mang tai, khó thở nói: “Em nói học tập
chính là việc này sao?” Anh chỉ vào người kia: “Hắn ta là ai?”
Lương Dĩ cau mày nhìn anh: “Chúng ta đi ra ngoài nói.”
Tô Diệu đứng ở tại chỗ.
Ánh mắt cô dần lạnh lại: “Nếu anh muốn nói chuyện tử tế thì
đi theo em ra ngoài!”
Anh cắn cắn môi, cùng đi ra.
Thời tiết cuối xuân, ban đêm gió có chút lạnh. Cô lay nhẹ
khăn lụa màu xanh lá mạ trên cổ: “Anh không biết thế là quá đáng sao?”
“Không. Em là bạn gái của anh, không có sự cho phép của anh
thì không cho người khác chạm vào!”
Cô nhìn anh như chưa từng quen biết: “Em không nghĩ tới ở
cùng anh lại khó khăn như vậy. Em nghĩ em chỉ là xao động một chút. Tô Diệu,
anh không biết anh rất đáng sợ sao?”
Anh khó hiểu nhìn cô, ánh mắt bất an.
“Dùng thủ đoạn như vậy đối phó với A, bạn em chỉ vừa choàng
vai anh đã đánh. Như vậy em thì sao? Có phải sẽ có một ngày anh cũng đối xử
với em như thế không?”
“Lương Dĩ...”
Cô lắc lắc đầu: “Diệu, em sợ hãi... Sợ hãi có một ngày, anh
sẽ làm em bị thương.”
“Sẽ không, anh...”
“Không cần vội vã phản bác, anh hãy để tay lên ngực tự hỏi,
nếu em làm ra chuyện anh không thích, anh sẽ đối xử với em thế nào?”
Anh nhăn mày.
Cô nắm chặt khăn lụa tung bay trên cổ: “Tô Diệu, chúng ta
chia tay đi.”
Ngày đó, Tô Diệu không biết bản thân về nhà thế nào, đối mặt
với bức tường trong căn phòng trống rỗng, thống khổ nhắm chặt mắt. Anh nằm trên
giường, rất lâu rất lâu không động đậy, giống như bức tượng gỗ không sinh mệnh.
Ánh sáng mặt trời dần lên cao, tia nắng đầu tiên chiếu vào mắt, anh không khỏi
ti hí mắt, sau đó một giọt nước mắt trong suốt chảy ra.
Sau khi tan học Lương Dĩ bị Tô Diệu ngăn lại. Cô vẫy tay cho
bảo vệ lui, nhìn thiếu niên suy sụp trước mặt.
“Anh không chia tay.” Những chiếc lá xanh biếc thi nhau rơi
xuống, Tô Diệu đứng thẳng trước mắt cô, nhìn cô nói rõ từng chữ: “Lương Dĩ, anh,
không, chia, tay!”
Cô mấp máy môi, đang muốn nói gì thì phía sau có người gọi.
Xoay người liền thấy bạn bè, có nam có nữ hướng cô mà gọi: “Phía trước có một
nhà hàng bít tết mới mở, cùng đi ăn đi!”
Cô nhìn anh một cái, nhanh chóng trốn vào đám người, thừa dịp
muốn trốn đi. Cánh tay bị anh nắm giữ, năm ngón tay như kìm sắt giữ chặt cô:
“Em không được đi, anh không để em đi.”
Cô không tránh, không giãy: “Tô Diệu.”
Bên cạnh có người nói: “Ai a, thật không có nhân phẩm, lại
níu kéo nữ sinh như vậy?”
“Hư!” Lập tức có người trả lời, “Đừng để hắn nghe thấy, biết
A không? Mọi người đều nói là hắn làm, thật đáng sợ!”
“Ô ô...” Người nọ thanh âm nhỏ dần sau đó không còn nghe thấy
gì.
Nếu là bình thường, Tô Diệu đã hung hăng trừng qua, nhưng lúc
này anh không nghe gì cả, chỉ nhìn Lương Dĩ, giống như muốn đem cô khắc vào
trong đầu: “Không cần đi, anh, anh…”
“Tô Diệu, anh đừng như vậy, buông tay.”
“Không,” Trong giọng nói của anh cầu xin mười phần, “Đừng đi
được không?”
Cô né tránh.
Anh bỗng nhiên kéo cô vào lòng, miệng để bên tai cô nói nhỏ:
“Anh sai rồi, được không? Không bao giờ làm nữa, cam đoan sẽ không làm như thế
nữa, đừng đi, đừng chia tay, được không? Cầu em.”
Thân mình cô run lên. Thật sự chưa bao giờ thấy anh ăn nói
khép nép như vậy, trong lòng thấy rất phức tạp.
Môi anh dừng bên tai cô: “Anh, anh thích em, Lương Dĩ, từ năm
một đã thích em. Lần đầu tiên em hôn anh ở công viên, anh thật sự rất vui mừng.
Anh rất thích em, đừng rời khỏi anh.”
Nếu có một người có thể thích mình thật lâu, thật sâu thì tốt
dường nào. Phần tình cảm này của anh khiến cô không còn khả năng giãy dụa, mềm
mại nằm trong lòng Tô Diệu. Anh hôn lên trán cô: “Anh sẽ đối xử rất tốt với
em.” Anh nâng cằm cô lên, hôn môi cô thật sâu, cô đáp lại.
Hạ Chí, Thu Phân, Lập Đông, lá cây mọc rồi rơi rụng, anh thật
sự chưa từng làm ra chuyện khiến cô tổn thương, dường như người làm ra chuyện
kinh khủng kia không phải là anh. Anh mỗi ngày đều tươi cười ôn hòa, thật như
một thiếu niên thuần khiết. Vào lúc bông tuyết đầu mùa rơi, anh ôm cô đứng dưới
cây ngô đồng tươi cười: “Sinh nhật mười chín tuổi, em muốn quà gì?”
“Ân...” Con ngươi của cô xoay chuyển, ánh mắt mang ý cười:
“Anh!”
“Ha ha, muốn anh thì không cần chờ đến sinh nhật, tối nay
chúng ta liền…” Anh thấp giọng nói bên tai cô, Lương Dĩ đỏ cả mặt đánh anh:
“Xấu lắm!”
Anh bắt lấy tay cô đặt trên môi, bỏ ngón trỏ vào miệng mút:
“Thời gian này anh rời đi thi tiếng anh, không nhớ anh sao?”
Lỗ tai Lương Dĩ phút chốc đỏ bừng, nhanh chóng rút tay ra.
Anh cười ha ha, ôm cô hôn cuồng nhiệt, mãi đến khi hai người thở
hồng hộc mới buông ra: “Anh muốn em.”
Cô thở phì phò: “Hôm nay không được.”
Anh tội nghiệp nhìn cô.
“Thật sự không được.”
Tô Diệu bĩu môi: “Anh nhớ rõ ngày của em.” Buông cô ra, “Thật
sự là yêu tinh.”
Kết giao một năm, nhiệt tình so với ban đầu chỉ tăng không
giảm. Cô kết giao với một