tôi còn gặp anh ở đâu nữa nhỉ, lạ thật!"
Anh dụi tắt điếu thuốc: "Vậy à?"
"Chính là ngữ điệu này, thần thái này, giống cực kỳ, có điều..." Cô gãi gãi đầu. "Tôi lại nhớ không ra, đáng ghét thật!"
Anh mỉm cười nhìn cô, nụ cười ấy có pha chút hàm ý. Đúng lúc này, một
người đàn ông độ ba mươi tuổi, âu phục phẳng phiu mang theo một tập tài
liệu tiến vào nói với anh: "Dung tiên sinh, đã chuẩn bị xong cả rồi."
Cái họ hiếm thấy này hệt như một mũi kim châm nhói vào lòng Lạc Mỹ. Anh
đã đứng lên, nói với cô: "Tôi phải đi trước đây, có việc mọn quấy rầy,
thất lễ rồi."
Cô cũng mỉm cười gật đầu.
Tối đến cô về nhà ăn cơm, đang ở trong bếp phụ cha mình rửa chén đĩa,
chỉ nghe tiếng phóng viên thời sự vẳng ra trong TV: "Xí nghiệp quan hệ
Thường Hân chiều nay triệu tập cuộc họp đặc biệt của hội đồng quản trị,
theo đó phòng ngoại giao của xí nghiệp quan hệ Thường Hân đã tuyên bố
một tin tức vô cùng sửng sốt: hội đồng quản trị vừa bổ nhiệm thêm ngài
Dung Hải Chính tiên sinh làm ủy viên hội đồng. Kể từ khi thành lập xí
nghiệp quan hệ Thường Hân cho đến nay, đây là lần đầu tiên một người
không phải thành viên trong gia tộc đã phá vỡ tiền lệ, đảm nhiệm chức ủy viên hội đồng quản trị..."
Lạc Mỹ lau sạch chén đĩa rồi đặt lên kệ tủ. Quan Phong hỏi: "Lạc Mỹ, dạo này trong tiệm thế nào?"
"Cũng không bận lắm, có Tiểu Vân phụ giúp một tay rồi." Lạc Mỹ lau sạch từng chén đĩa trả lời. "Ba, ba an tâm đi."
"Vậy thì con ra ngoài dạo chơi đi." Quan Phong nói. "Gần đây sắc mặt con không tốt, ra ngoài dạo chơi, thay đổi hoàn cảnh mới có lợi cho thân
thể."
"Thật ạ?" Lạc Mỹ lau khô cái chén sau cùng, bước vào phòng mình soi
gương. Người trong gương mặt mũi nhợt nhạt, ốm o và tiều tụy.
Cô vỗ vỗ lên mặt mình, lẩm bẩm nói: "Đúng là có chút không ổn." Cô đi
đến nói với Quan Phong: "Ba, ba theo con đi Bắc Đầu chơi mấy ngày đi."
Quan Phong đáp: "Con đi chơi một mình đi, không thì hẹn một người bạn
nào đó đi cùng? Một ông già đáng chán như ba đi theo con có gì vui chứ,
chẳng lẽ con không có người bạn trẻ nào ư?"
Lạc Mỹ mỉm cười: "Hi hi! Ba, thì ra ba muốn rao gả con phải không."
Quan Phong cũng bật cười: "Ai bảo con gái của ba muốn rao gả chứ? Có
điều, Lạc Mỹ à, con cũng không còn nhỏ nữa. Trước kia con luôn nói rằng
con không an lòng về Tiểu Y, cho nên không muốn nhắc đến chuyện yêu
đương, hiện tại Lạc Y đã kết hôn rồi, con cũng nên lo cho chuyện của
mình một chút đi."
Lạc Mỹ nhoẻn cười: "Ba, từ trước đến nay con không muốn chủ tâm đi tìm
người yêu để kết hôn vì con cảm giác đây là duyên phận, có miễn cưỡng
cũng không được."
Quan Phong muốn nói gì đó, sau cùng chỉ thở dài: "Con nhỏ này thật là."
"Được rồi, ba, chuẩn bị hành lý thôi, sáng mai chúng ta khởi hành đến Bắc Đầu. Đừng suy nghĩ nhiều làm gì."
Quan Phong thấy cô hứng thú như vậy, không đành làm trái ý của cô, bèn theo lời đi sửa soạn quần áo.
Bắc Đầu, Bắc Đầu.
Suối nước nóng của Bắc Đầu, Bắc Đầu trong suối nước nóng.
Từ thành phố phồn hoa thoáng cái đã đến thánh địa của suối nước nóng,
ngược lại có chút không quen. Hai cha con nhà họ Quan thỏa thích dạo
chơi ở Bắc Đầu suốt ba ngày mới trở về phố thị ồn ã.
"Cuối cùng cũng về đến nhà." Vừa bước vào cửa, Quan Phong đã lên tiếng. "Xương cốt của lão già này sắp rệu rã cả rồi."
Lạc Mỹ vội vàng đi thu dọn hành lý, sắp xếp lại quần áo. Đúng lúc này
thì điện thoại reo vang, Quan Phong nhấc máy rồi gọi: "Lạc Mỹ, có người
tìm con này."
Cô nhận lấy ông nghe, vừa cất tiếng "Alo" liền nghe được một giọng nói
vô cùng quen thuộc, trong giọng điệu thoáng vẻ bực tức: "Ba ngày nay em
đi đâu vậy?"
"Tôi phải báo cáo hành tung của mình cho anh biết à?"
"Em..."
Giọng điệu của cô lạnh nhạt: "Thế nên, tôi đi nơi nào thì có liên quan gì đến anh chứ?"
Cậu ở đầu dây bên kia hằn học thở, hiển nhiên là đã nổi giận đến cực
điểm, còn cô lại cố tình giữ im lặng thật lâu. Sau cùng trông thấy cha
mình đi vào bếp, cô mới lạnh lùng bảo: "Còn cần tôi phải nhắc nhở anh
lần nữa về quan hệ của chúng ta hay sao?"
"Không cần đâu!" Cậu nghiến răng nói. Cạch một tiếng, điện thoại cúp
máy. Lạc Mỹ thả ống nghe xuống. Tốt lắm, đây chẳng phải là điều cô mong
muốn hay sao? Cô uể oải ngồi lên sô pha. Đúng vậy, trước giờ cô luôn
luôn mạnh mẽ, hẳn nhiên cô có thế đối mặt với tất cả mọi chuyện. Thế
nhưng... giờ đây cô thật sự lại muốn được làm một con đà điểu ngốc
nghếch, có thể vùi đầu mình vào trong cát, không quan tâm tới bất cứ
hiện thực nào khác nữa.
Chuông điện thoại lại đổ vang, cầm lấy ống nghe, cô hít vào một hơi sâu. Vẫn là cậu, nhưng thanh âm đã tĩnh lặng như nước. Tuy nhiên cô biết cậu cũng đang giả vờ như cô, làm sao mà cô không biết cõi lòng cậu đang dậy sóng đằng sau vẻ bình thản kia! Cậu nói: "Đến gặp tôi, bằng không tôi
sẽ ly hôn với Lạc Y."
"Anh không uy hiếp được tôi đâu."
"Vậy em cứ thử xem."
Cô im lặng, nghe tiếng hô hấp của cậu truyền ra từ ống nghe, mỗi một
tiếng đều rất bình ổn, bình ổn đến mức khiến người ta có chút hoảng sợ,
hệt như tiếng chuông của bom hẹn giờ, mỗi một tiếng vang đều tích tắc
chạy