cô đủ sức cáng đáng việc gia đình, hết lòng hết dạ
chăm sóc cho em gái, trước nay chưa từng có người nào dỗ dành cô như
vậy, xem cô như một con bé yếu đuối mà từng li từng tí chiều chuộng, dịu dàng ôm ấp, hệt như đang ôm một thứ gì đó quý giá nhất trên đời như thế này.
Cô nép sát vào lòng cậu. Cô cần một người bảo vệ thật vững chắc, chỉ có
cô mới tự hiểu, một kẻ trông có vẻ mạnh mẽ như cô thực chất lại rất dễ
dàng sụp đổ, mà giờ đây cô cũng chẳng thiết tha tỏ ra mạnh mẽ nữa.
Cậu khẽ đặt lên cổ cô một nụ hôn vụng dại, bên tai thầm thì một vài câu
vô nghĩa nào đó. Cô nghẹn ngào, đầu óc trống rỗng, không muốn nhớ đến
bất cứ chuyện gì, chỉ muốn tựa vào cậu như vậy, mãi mãi như vậy...
Thế nhưng!
Trong giây phút nửa tỉnh nửa mê ấy, cô đột nhiên nghe thấy một tiếng gọi thê lương: "Chị hai!"
Cô giật mình mở choàng mắt ra, phút chốc đã vùng ra khỏi vòng tay Thiếu Tử. Là ảo giác! Nhất định là ảo giác!
Thượng đế không nghe thấy lời khấn nguyện của cô. Cô xoay người lại, sau gáy như bị người ta giáng cho một đòn mạnh!
Lạc Y!
Đúng là Lạc Y! Cô đang đứng ở sau sô pha, lộ ra một gương mặt trắng
bệch, đôi mắt to đen lay láy càng trợn lớn hơn, hệt như vừa trông thấy
một con rắn độc đáng sợ nhất thế gian! Cô lảo đảo muốn ngã, liên tục lắc đầu: "Sao lại là các người... Sao lại là các người?"
"Lạc Y!" Lạc Mỹ lòng như lửa đốt, "Em hiểu lầm rồi!"
"Chị không được qua đây!" Lạc Y sắc giọng thét to, hệt như một con mãnh thú.
"Lạc Y, em bình tĩnh lại đã." Lạc Mỹ khẩn thiết nói. "Chị chỉ đến trú mưa mà thôi."
Lạc Y đột nhiên rít lên cười khanh khách, vừa cười nước mắt vừa trào ra. Thanh âm của cô vừa sắc vừa nhọn, lời của cô cũng hệt như thế: "Trú mưa à? Thật là giỏi biện hộ! Vậy vừa rồi các người đang làm gì chứ?" Cô
cười như phát điên, hổn hển thở: "Được lắm, hai người mà tôi thương yêu
nhất chẳng ngờ lại đối xử với tôi như vậy! Hai người, một người là kẻ đã ở trước thánh đường thề nguyền yêu tôi trọn đời, một người là chị ruột
từ nhỏ nuôi tôi khôn lớn, các người... chẳng ngờ các người lại làm ra
chuyện vô sỉ như vậy, các người..."
Nước mắt của cô lã chã rơi xuống, cô vừa cười vừa khóc: "Đến hôm nay tôi mới biết, hóa ra tôi là kẻ khờ khạo nhất trên đời này. Tôi cứ đinh ninh rằng Thiếu Tử ngoại tình, thế nên đã sao chép tất cả các chìa khóa mà
anh ta có rồi theo dõi anh ta. Tôi theo anh ta đến nơi này, định xem xem là ai đã đoạt mất người đàn ông của tôi. Thế nhưng tôi thật không ngờ
lại là... là chị... Chị hai... tại sao? Tại sao vậy?"
Lạc Mỹ trông thấy vẻ lạnh lùng đáng sợ lộ ra trong đôi mắt của Lạc Y, bất giác rùng mình.
"Tôi cứ ngỡ tôi đã đoán sai, liền chờ đợi ở bên ngoài, nhưng chị vẫn
không trở ra, chị..." Lạc Y từng bước một tiến đến gần Lạc Mỹ. "Từ nhỏ
đến lớn, chị luôn miệng bảo rằng thương em nhất, hiểu rõ em nhất, cớ sao chị lại đối xử với em như vậy, tại sao? Tại sao?" Cô cứ cuồng loạn thét to hai tiếng: "Tại sao?"
Ngôn Thiếu Tử thấy cô như đã hóa điên liền kéo cô ra khỏi Lạc Mỹ. Cậu
nắm lấy tay cô bảo: "Lạc Y, em quá kích động rồi, chúng ta về nhà trước, anh sẽ giải thích tất cả mọi chuyện với em."
Nhưng Lạc Y lại liều mạng giãy giụa: "Anh buông tôi ra! Buông tay tôi ra!"
Ngôn Thiếu Tử sợ cô có những cử chỉ quá khích nên càng nắm chặt không
thả, dịu giọng khuyên: "Lạc Y, anh đưa em về nhà, em cần phải bình tĩnh
lại."
Lạc Y cố sức vùng vẫy, trong lúc quẫn trí liền há miệng cắn cậu một
phát, đến khi cậu đau đớn nới lỏng tay cô mới nhả ra, trên tay cậu máu
tươi đầm đìa. Lạc Y vung tay tặng cậu một cái tát mạnh, trở tay lại
giáng cho Lạc Mỹ một cái tát nữa.
Cô khản giọng hét lên: "Tôi sẽ trả thù. Tôi sẽ mang tất cả nỗi đau trên
người của tôi trả lại cho các người gấp bội! Các người hãy chờ báo ứng
đi!"
Cô nói xong liền quay đầu xông ra ngoài, Ngôn Thiếu Tử đuổi theo. Lạc Mỹ choáng váng đứng thừ người ra tại chỗ. Gương mặt vừa lãnh một cái tát
vẫn đang rần rần đau nhói, nhưng nỗi đau ấy so với nỗi đau trong lòng cô vẫn còn nhỏ nhoi hơn rất nhiều. Cô biết Lạc Y luôn kính trọng và yêu
thương cô, cho nên giờ đây cô mới hận cô đến như vậy. Cô giờ đây không
biết bản thân mình nên làm gì nữa.
Ngoài song cửa lóe lên một ánh chớp, theo sau đó là tiếng sấm rền vang
đinh tai nhức óc. Cô cứ đứng nghệt ra đó, chợt vù một tiếng, gió thổi
tốc cửa sổ, mang theo nước mưa tạt vào bên trong, tựa như những ngọn roi da quất lên trên mặt, trên người cô... Còn cô hệt như một pho tượng đá, ngơ ngẩn đứng nơi ấy, hàng năm không động đậy.
Lạc Mỹ chẳng biết mình trở về nhà thế nào, càng không biết bản thân
hoảng hốt ra sao khi nói vài câu gì đó với cha mình. Đến khi cô hoàn
toàn tỉnh táo lại thì đã là sáng hôm sau, cô đang nằm trên giường của
mình, ngỡ rằng tất cả đều chỉ là cơn ác mộng. Nhưng đến khi cô mở cửa
phòng của mình ra thì đã thấy Ngôn Thiếu Tử ngồi chờ ngoài phòng khách
tự khi nào.
Chỉ trong một đêm, cậu đã trở nên tiều tụy và đầy vẻ âu lo, hai tròng
mắt hằn rõ tơ máu. Cậu nhìn thấy cô liền đứng lên, cô cũng đã hiểu được: mọi chuyện xảy ra tối hôm qua đều không phải cơn ác mộng mà