ừng sợi, mãi cho đến khi tách chúng thành những mảnh gai bé xíu,
một mảnh thình lình ghim vào ngón tay cô đau nhói, cô mới chịu rút tay
về, hỏi vặn lại: "Tôi trốn tránh điều gì chứ?"
"Hai người chúng ta đều phạm phải sai lầm lớn. Sai lầm của tôi chính là
đã cho rằng người mình yêu là Lạc Y, hoặc giả tôi sai vì ngỡ người mình
yêu là hình bóng của em, vẻ ngoài của em. Còn sai lầm của em chính là đã tin rằng tôi yêu cô ấy."
Lạc Mỹ gần như phản bác lại theo bản năng: "Hoang đường! Anh đang nói
bậy bạ gì đó? Anh sao có thể yêu tôi được? Anh rõ ràng là yêu Lạc Y kia
mà."
"Đến tôi còn không biết nữa." Cậu yếu ớt tựa sát về phía sau, hệt như
muốn tìm thứ gì đó chống đỡ cho bản thân. Lạc Mỹ nhìn cậu, đột nhiên
khóe miệng lộ ra một nụ cười. Cô xoay đầu sang bảo: "Thiếu Tử, đủ rồi,
đừng đùa nữa. Cũng chẳng phải là đóng kịch, yêu tôi rồi yêu cô ta gì
chứ, nghe sợ chết đi được! Tôi đoán công ty của anh còn có vài việc hệ
trọng, ngày mai anh phải dậy sớm đi làm, mau đến đón Lạc Y về nhà đi."
Ngôn Thiếu Tử hạ mi xuống như thể đang tỉ mẩn quan sát mớ hoa văn cầu kỳ dệt trên thảm, miệng bảo: "Em định mượn cớ này chấm dứt, không muốn
nghe tôi nói thêm gì nữa sao?"
Lạc Mỹ đứng lên, cười bảo: "Còn có gì để nói nữa đâu!" Dứt lời, cô đưa
tay kéo cậu dậy. "Đi thôi, về nhận lỗi với Lạc Y, bên ngoài đã trở trời
rồi, còn không đi có thể trời sẽ đổ mưa đấy."
"Lạc Mỹ." Cậu nắm lấy bàn tay ấy, dùng một loại giọng điệu trịnh trọng nói: "Hôm nay em nhất định phải nghe tôi nói hết."
Lạc Mỹ thở dài, trên song cửa có tiếng vang rất khẽ, Lạc Mỹ bất giác
ngoảnh đầu nhìn lại, thì ra trời đã mưa thật. Cô cảm thấy sức cùng lực
kiệt nhưng không cách nào trốn tránh được, không cách nào thoát khỏi mọi chuyện trước mắt, bất đắc dĩ đành phải đối mặt: "Thôi được rồi, anh nói đi."
"Lạc Mỹ." Cậu khẽ hạ giọng nên âm thanh có chút khàn khàn. Mưa càng lúc
càng lớn, trút lên song cửa những tiếng lộp độp. Giọng của cậu hòa trong tiếng mưa rơi tạo ra một thứ cảm giác khó tả, khiến cho cô chợt thấy
bất an.
"Em còn nhớ không? Năm năm trước, cũng vào một đêm mưa như thế này, hôm
ấy em đứng trước bàn làm việc của tôi, bảo với tôi rằng em có niềm tin
để khiến tôi công nhận năng lực làm việc của em. Lúc ấy em chỉ vừa tốt
nghiệp không lâu, em đơn giản, dũng cảm, tự tin, thoáng chốc đã làm tôi
mê đắm. Về sau tôi luôn tự hỏi mình, từ khi nào tôi đã bắt đầu yêu em?
Bây giờ rốt cuộc tôi cũng nhận ra, đó là vào buổi sáng trời mưa hôm ấy,
khoảnh khắc em tuyên bố với tôi câu nói kia. Có đến năm năm chúng ta vất vả bên nhau. Tôi từ chức trưởng khoa leo lên ghế tổng giám đốc, em từ
một thư ký bình thường trở thành thư ký trưởng. Hầu như mỗi ngày chúng
ta đều ở bên cạnh nhau. Tôi từng nói, nếu không có em tôi nhất định
không sống nổi, em thì luôn cho đó là lời bông đùa, tôi cũng ngỡ là như
vậy. Nhưng cho đến khi tôi hiểu ra được đó không phải là lời đùa giỡn
thì tôi đã đánh mất em rồi. Tôi không biết từ bao giờ quan hệ giữa chúng ta đã bị đóng khung. Tôi không thể vượt ra khỏi phạm vi "đồng nghiệp"
ấy dù chỉ một bước. Em ở bên cạnh tôi rồi lại rời xa tôi như thế. Em trở nên thông minh, khôn khéo và đủ lông đủ cánh, tôi chỉ vừa khẽ đến gần
em, em đã trốn biệt tăm hơi. Em xem sự rung động giữa chúng ta như tình
hữu nghị đồng nghiệp bình thường, hơn nữa còn thành công trong việc
khiến tôi đồng tình với ý nghĩ này. Tôi không tưởng tượng nổi, sau cùng
tôi thậm chí còn tự dối gạt bản thân chỉ hy vọng có thể duy trì được
tình trạng như vậy, bởi vì tôi không muốn đánh mất em. Nhưng rồi lại
xuất hiện Lạc Y, cô ấy và em trước đây gần như giống hệt nhau, cho nên
tôi đã rơi vào cái gọi là "lưới tình", thế là tôi cầu hôn với cô ấy. Lạc Mỹ, thực tâm tôi đã nghĩ rằng mình yêu cô ấy, nhưng đến sau khi kết hôn rồi tôi mới nhận ra, người tôi yêu thật sự không phải là Lạc Y mà chính là em, luôn luôn là em. Tôi muốn biến Lạc Y trở thành em để mà yêu
thương, nhưng cô ấy vĩnh viễn không thể trở thành em được." Trong mắt
cậu mông lung xuất hiện một màn sương màu xám, "Lạc Mỹ, tôi đã sai rồi."
Lạc Mỹ cảm giác mình như một kẻ đang lang thang trên cánh đồng hoang
vắng, bốn phía là đất trời mênh mang, không một bóng người, chỉ riêng
mình cô cô lẻ. Trên đầu cô lại vang lên một tiếng sấm khiến cho hai tai
cô lùng bùng chấn động, đôi mắt dõi ra ngoài cũng chỉ là một mảng trắng
xóa, không thể nhìn thấy cũng không thể nắm bắt được bất cứ thứ gì. Cô
yếu ớt rên lên một tiếng, bảo: "Tôi không muốn nghe nữa."
Cậu lại nắm lấy cánh tay của cô, dùng sức xốc lại thân thể cô, ép cô
phải nhìn về phía cậu. Trong mắt ánh lên một thần thái kiên định khác
thường, cậu nói: "Tôi sai rồi, chúng ta đều đã sai lầm rồi, cho nên
chúng ta cần phải sửa chữa sai lầm ấy."
Lạc Mỹ mông lung nhìn cậu hệt như nhìn một kẻ xa lạ chưa bao giờ gặp gỡ.
Cậu nói: "Tôi và Lạc Y ly hôn, chấm dứt sai lầm này."
"Không!" Lạc Mỹ hốt hoảng rụt về phía sau, vùng vẫy thoát khỏi sự trói
buộc của cậu. Cô hổn hển đứng lên, chỉ trích cậu: "Sao anh lại nói ra
những lời như vậy được? nhất định