Snack's 1967
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323185

Bình chọn: 9.00/10/318 lượt.

là hiện

thực đáng sợ!

Cô bất lực tựa người vào cửa, buồn bã nhìn cậu, dùng ánh mắt thay cho

lời nói van xin cậu, van cậu đừng nói cho cô biết tin tức đáng sợ hơn.

Cậu đã nhìn thấu lời cầu khẩn ấy, nói với cô: "Lạc Y không sao. Tôi đã

dẫn cô ấy về nhà rồi."

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng bất chợt cõi lòng thắt lại, cô hỏi: "Nó... Nó có nói gì nữa không?"

"Cô ấy ở nhà quậy nháo nhào một trận." Cậu sức cùng lực kiệt bảo: "Cô ấy tuyên bố muốn vạch trần tất cả mọi chuyện của nhà họ Ngôn, trong đó bao gồm rất nhiều hoạt động thương mại bí mật. Em biết đấy, hoạt động riêng tư của mỗi một gia tộc đều có một bản ghi chép lại tất cả, tôi không

biết từ lúc nào cô ấy đã có được bản sao. Cô ấy uy hiếp không chỉ mình

tôi mà là cả gia tộc Ngôn Thị."

"Trời ơi!" Lạc Mỹ lả người dựa lên cửa, tựa hồ như đó là sự chống đỡ duy nhất của cô. "Gia đình anh... Mọi người sẽ không gây bất lợi với nó

chứ? Nó chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện thôi mà."

Ngôn Thiếu Tử ngập ngừng nói: "Em yên tâm, cô ấy dù sao cũng là vợ của tôi."

Nói những lời này xong, cậu nhìn cô, hệt như muốn nhận được sự biểu lộ

từ phía cô, nhưng ánh mắt của cô lại đang thẫn thờ nhìn về một nơi xa

xăm nào đó trong khoảng không, mờ đục và trống rỗng.

Cậu bảo: "Tôi phải trở về rồi!"

Môi của cô giần giật nhưng lại không nói gì. Cậu đã bỏ về, thời khắc sau cùng khi âm thanh cánh cửa đóng sầm lại mới khiến cô chấn động hệt như

giật mình tỉnh khỏi cơn mê. Cô ngỡ ngàng nhìn xung quanh, phát hiện ra

mọi thứ đều đáng sợ tựamột cơn ác mộng. Rồi ánh mắt của cô chạm phải ánh mắt của Quan Phong, cô khẽ rụt lại, yếu ớt cất tiếng gọi: "Ba."

Quan Phong chỉ khẽ thở dài bảo: "Ba từ trước đã nhìn ra mà. Tại sao lại

như vậy? Ba cho rằng con phải sớm thoát khỏi rồi cơ, bởi vì con cứ bảo

vệ Tiểu Y như vậy, sợ nó chịu oan ức, sợ nhất là tổn thương lòng nó.

Haiz! Sao giờ lại trở thành như vậy chứ?"

Lạc Mỹ nghe xong câu nói đó, những ngôn từ đều đánh thẳng vào tâm khảm

cô, cô vùi đầu vào ngực cha mình khóc òa như một đứa trẻ, khóc cho đến

khi mơ màng thiếp đi, Quan Phong mới đưa cô trở về phòng, giúp cô đắp

chăn rồi kéo rèm cửa sổ lại.

Lạc Mỹ mơ hồ nghe vài tiếng thở dài của cha, ông cuối cùng cũng bỏ đi.

Khóc đến kiệt cùng sức lực, hơn nữa trong đầu còn rối bời hỗn loạn, cô

chẳng còn tâm trí đâu mà suy xét. Thút thít hai tiếng, cô cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say.

Chẳng biết đã trải qua bao lâu, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức

dậy. Cô vừa cử động, đầu lại đau đớn như sắp nổ tung. Cô cắn răng ngồi

dậy, một tay ấn lên huyệt Thái Dương, tay kia nhấc lấy ống nghe.

"Quan Lạc Mỹ tiểu thư phải không? Tôi là người của phân cục Trung Sơn.

Chúng tôi lấy làm tiếc thông báo với cô tin buồn, trên đường Trung Sơn

Bắc vừa xảy ra một vụ tai nạn giao thông làm chết hai vị hành khách, sau khi kiểm tra thân phận, hai người ấy chính là Quan Phong tiên sinh và

Quan Lạc Y tiểu thư..."

Lạc Mỹ chỉ cảm thấy trong đầu nổ tung một tiếng, tựa như thanh âm từng

sợi tơ đàn đứt đoạn. Cô mềm oặt ngã xuống mặt đất bất tỉnh nhân sự. Một đời vất vả hy sinh, hoàng hôn mấy buổi riêng mình được chăng!

Tà dương mang chút sắc vàng còn sót lại rải rác lọt qua song cửa, trong

phòng bệnh, không gian yên tĩnh vô cùng, dường như tất cả đều ngưng đọng lại, ngay đến thanh âm giọt nước biển rơi trong bình cũng có thể nghe

thấy.

Lạc Mỹ vẫn chăm chú nhìn vào bình nước biển ấy. Một giọt, hai giọt, ba giọt...

"Chị hai!"

Là Lạc Y! Là tiếng gọi của Lạc Y!

Cô mở to hai mắt, bốn bề vắng lặng, không một bóng người.

"Chị hai!"

Cô lại nghe thấy rồi. Giọng nói ấy luôn văng vẳng bên tai cô, bất luận

là cô đang thức hay đang ngủ. Cô biết cả đời mình sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi tiếng gọi ấy, hệt như một thứ giòi bọ ăn sâu vào xương cốt, cô

vĩnh viễn không thể nào thoát khỏi... Trừ khi cô chết đi...

Trên hành lang vang đến tiếng bước chân, có người đẩy cửa tiến vào, Lạc

Mỹ nhận ra được nhịp chân quen thuộc ấy, cô liền nhắm hai mắt lại.

Cô nghe thấy một tiếng thở dài thườn thượt, sau đó là giọng của cậu: "Em không muốn gặp tôi, tôi cũng đã cố ép bản thân mình không nên đến bệnh

viện. Nhưng bác sĩ nói em vẫn không chịu ăn uống gì, em làm vậy là để

trừng phạt ai? Là em hay chính tôi?"

Thanh âm thê lương của Lạc Y lại hồi vọng trong tai cô: "Chị hai!"

Cô mãi mãi sẽ không bao giờ thoát được cơn ác mộng ấy!

"Thôi được, tôi biết em không muốn nói chuyện. Nhưng em không thể không

ăn uống gì. Đó là việc ngoài ý muốn, em vốn không nên tự trách mình như

vậy."

"Chị hai!"

Lạc Y tựa hồ như vẫn còn đứng tại nơi ấy, giương đôi mắt to đen lay láy ra nhìn cô.

"Mỹ." Cậu nắm lấy tay cô, giọng điệu chứa đựng sự van lơn: "Việc này

chính là báo ứng trút lên người tôi, xem như tôi cầu xin em, đừng tiếp

tục bộ dạng thế này nữa được không? Tất cả mọi chuyện, cứ trách tôi là

đủ rồi. Mỹ à!"

Cô khe khẽ rụt tay trở về.

"Chị hai!" Lạc Y thê lương gọi, giọng nói ấy hệt như một mũi kim sắc

nhọn, xuyên thẳng vào đại não của cô, đóng cả người cô lên thập tự giá,

suốt đời suốt kiếp không thể cứu rỗi.

Ngô