XtGem Forum catalog
Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322651

Bình chọn: 8.5.00/10/265 lượt.

có khiến cho người ta không

tiếc mọi thứ? Đến khi anh hiểu rõ thì đã chẳng thể đến gần em được nữa.

Thời khắc anh cười lớn rồi xoay lưng rời bỏ em, khóe mắt anh khi ấy đang rơi lệ. Anh thật sự không ngờ rằng, anh hiến dâng cả trái tim và sinh

mạng bằng hai tay cho em, em lại vung tay ném chúng xuống mặt đất. Nghi

vấn của em khiến anh chẳng có gì để giải thích, đã như thế, anh cũng khó lòng cứu vãn được nữa.

Mỹ Tình, em thật sự quá tàn nhẫn, sở dĩ anh dùng từ "tàn nhẫn" vì ngay

cả bản thân anh cũng cảm thấy ngỡ ngàng. Đến tận bây giờ anh cũng không

ngờ, sau thời gian dài đằng đẵng yêu thương một người không chút nề hà

như vậy, cô ta sao lại nỡ cầm lấy con dao sắc nhọn nhất trên đời mà đâm

thẳng vào tim mình, sau đó nhìn máu tươi tuôn trào rồi đứng bên cười

lạnh! Em nhất định không biết, cảm giác yêu một người thực sự là như thế nào, làm sao có thể để người ấy tổn thương dù chỉ một chút cho được?

Thế nên, anh vốn không muốn giải thích, chỉ đành xoay người bỏ đi. Nhan

Thủ Hạo biết anh quá rõ, cho nên cậu ta đã thắng, anh thì đánh mất em.

Mỹ Tình, tu mười năm mới được ngồi cùng thuyền, tu trăm năm mới được

chung chăn gối. Đôi ta nhất định là duyên số quá ngắn ngủi cho nên đã để vuột mất nhau. Nếu là như vậy, sau kiếp này anh nhất định sẽ ra sức tu

hành để kiếp sau nữa lại được yêu em. Anh đã hứa, sau khi mọi chuyện kết thúc sẽ cùng em đến Saint Jean Cap Ferrat sống hết cả đời. Tiếc thay cả đời này lại làm không được, đành chờ kiếp sau để trọn vẹn lời hứa.

Nếu hỏi anh còn điều gì để tiếc nuối thì đó chính là con của chúng ta.

Nó đến một cách vô tội mà ra đi cũng thật vô tội. Anh luôn muốn hỏi em

tại sao lại có thể tàn nhẫn giết chết nó như vậy, nhưng rồi ngẫm lại, em làm thế cũng tốt, đỡ cho anh phải bận lòng thương nhớ về một người yêu

quý khác. Là ông trời tệ bạc với anh, biết làm sao được!

Anh mất đi mẹ, mất đi em, mất đi con, có lẽ ông trời đã sớm định sẵn.

Nếu như vậy, anh cũng chỉ đành thừa nhận, có lẽ số mệnh anh sinh ra nhất định sẽ bất hạnh, nhất định sẽ một mình cô độc mà sống hết cuộc đời thê lương này.

Cái chết của Nhan Thủ Hạo, anh tin là ý trời. Vì bảo vệ địa vị của mình

trong gia tộc, cậu ta hại chết cha và em gái của em. Vì tranh ngôi vị

trưởng tộc, cậu ta đã sắp xếp cho em và Nhan Thủ Giang... Một tay cậu ta chia rẽ vợ chồng chúng ta, xem như làm nhiều chuyện xấu, chết cũng

không hết tội.

New York hôm nay mưa lớn. Em yêu, em thích nhất là đêm mưa. Anh trong

đêm mưa viết lá thư này cho em, hy vọng em có duyên đọc được, để trong

lòng còn giữ lại một hình ảnh trong sạch về anh.

Tâm sự mươi năm qua đã nói ra hết, trong lòng quả thực nhẹ nhõm. Anh hy

vọng mình cũng có thể chết một cách nhẹ nhõm như vậy. Manhattan trong

cơn mưa gió ngoài kia rực rỡ ánh đèn. Em yêu, em cũng thích ngắm đèn, vì vậy anh giữ chìa khóa văn phòng lại cho em, hy vọng một ngày nào đó, em có thể đến nơi đây thưởng ngoạn. Như vậy bên dưới chín suối anh cũng có thể an lòng nhắm mắt.

Vinh Chí Chính.

Đêm 26 tháng 9, viết tại Manhattan

Đằng sau bức thư còn kèm theo nhiều lời khai và tư liệu điều tra về tay

sát thủ, chứng minh việc mưu sát, hãm hiếp đều do một tay Nhan Thủ Hạo

vạch ra.

Mỹ Tình như đang rơi vào một cơn sóng dữ có thể cuốn phăng mọi thứ. Bức

thư chứa đựng nỗi đau khổ thầm kín ấy từng khiến cho tôi thổn thức rất

nhiều... Tôi nghĩ giờ phút này, Mỹ Tình tận mắt xem được, nhất định còn

xúc động hơn tôi gấp vạn lần.

Nhưng cô chỉ ngồi đó, ngơ ngác nhìn vào phong thư, mặc cho nước mắt ròng ròng tuôn chảy.

Câu chuyện này rung động tâm can như vậy, khiến cho người ta phải thắt ruột thắt gan, khó mà diễn tả được thành lời.

"Mẹ ơi." Thanh âm của Hối Chi vang lên trong trẻo và hoảng sợ.

Mỹ Tình giang tay ôm lấy nó, chỉ kêu lên một tiếng "Hối Chi" rồi dường

như không kiềm được nỗi thương tâm trong lòng nữa, cô úp mặt lên mái tóc đen nhánh của con gái mà khóc òa.

Hối Chi hoảng hốt không kém, giọng nói mang theo vẻ sụt sịt: "Mẹ ơi, mẹ đừng khóc, đừng khóc mà!"

Cô làm sao có thể không khóc cho được? Trên thực tế, cô đã chịu đựng

suốt mười năm rồi. Giọt nước mắt tích tụ cả mười năm, sao có thể kiềm

giữ đây?

Mặt dây chuyền trượt ra khỏi cổ áo, rơi sang một bên cổ của Mỹ Tình, hệt như giọt nước mắt của cô vậy.

Tôi từ xa trông thấy dòng chữ triện nho nhắn in trên mặt dây chuyền ấy: Hương Hàn

Trở về chốn xa xưa, trăng soi trên đường vắng, tay ai vương hơi lạnh, lòng quặn thắt hơn thu.

Trên đời này chẳng còn nỗi khổ nào khiến cho người ta tuyệt vọng và bi thương hơn thế nữa.

HẾT