sở thì hỏi em, ngày 4 là sinh
nhật em, muốn anh ấy chúc mừng thế nào. Chị, sinh nhật em đã qua được
nửa năm rồi, em hỏi anh ấy có phải đang nhớ sinh nhật của người phụ nữ
nào đó hay không thì anh ta nổi đóa lên, còn dùng tay xô đẩy em nữa...
Chị, em không muốn trông thấy anh ấy nữa đâu..."
Lạc Mỹ cố nén cười bảo: "Được rồi, anh ta chỉ nhớ nhầm ngày sinh của em
thôi mà, cũng đâu phải chuyện hệ trọng gì, chị em mình bắt anh ta xin
lỗi là được."
Lạc Y lại ngẩng phắt đầu lên phô ra một gương mặt đầm đìa nước, đáy mắt
thanh tĩnh lóe lên vẻ oán hận: “Không được! Trong lòng anh ấy có người
khác! Luôn luôn có người khác! Anh ấy luôn nhớ đến con người kia! Anh ấy không cho em mặc quần áo màu tươi, anh ấy không cho em cắt tóc ngắn,
không cho em mang kim cương... Bởi vì tất cả những thứ ấy đều là do cô
gái kia không thích. Anh ấy muốn biến em thành cái bóng của cô ta!
Không... Anh ấy căn bản là muốn biến hẳn em thành cô ta! Anh ấy không hề yêu thương gì em, người anh ấy yêu chính là cô gái đó!" Nói xong câu
cuối cùng, nước mắt lại lã chã tuôn rơi, cô nằm gục trong lòng Lạc Mỹ
khóc òa, "Anh ấy... Anh ấy luôn lừa dối làm em đau khổ lắm..."
Lạc Mỹ nghe xong lại như sét đánh ngang tai, trong đầu chợt nảy ra ngàn
vạn vấn đề. Những lời Lạc Y vừa nói hệt như một que diêm, đốt cháy lên
vạc dầu sôi trong cơ thể cô. Dịch thể của cô lúc này đang sôi sục, thiêu đốt từng sợi dây thần kinh trên người.
Mồng 4 âm lịch này đúng là sinh nhật của cô, cô có nói qua một lần cho
cậu nghe, nhưng cô trước nay không hề biết cậu lại có thể nhớ kỹ đến
vậy. Trước đây cậu chưa hề tặng cho cô bất cứ món quà sinh nhật nào, cô
cho rằng cậu sớm đã quên từ lâu rồi.
Thế nhưng hôm nay...
Thế nhưng hôm nay cậu đã gây ra chuyện lớn như vậy!
Lạc Mỹ hít sâu vào một hơi, nói với Lạc Y: "Chị thay em đi tìm Thiếu Tử phân trần được không?"
"Không!" Lạc Y quẹt nước mắt bảo: "Em muốn ly hôn!"
"Đừng trẻ con thế, bọn em mới kết hôn được mấy ngày hả?" Lạc Mỹ trách
móc cô, sau đó nhấc lấy điện thoại lên quay số, nhưng di động của Thiếu
Tử đã khóa máy. Cô hỏi Lạc Y: "Anh ta đang ở nhà đúng không?"
Lạc Y lắc đầu: "Em không biết."
Lạc Mỹ ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với Quan Phong: "Ba, ba trông em gái giúp con, con đi tìm Ngôn tiên sinh."
Quan Phong có chút lo lắng nhìn cô, trong mắt như có phần thấu hiểu. Ông nhắc: "Đừng đi con à, ngoài kia hình như đang trở trời, dự báo thời
tiết bảo đêm nay sẽ có mưa đấy."
Lạc Mỹ không dám nghĩ ngợi nhiều, cúi đầu nói: "Con sẽ trở về nhanh thôi."
Quan Phong thở dài một tiếng, đứng lên tiễn cô ra cửa. Lạc Mỹ vịn lấy khung cửa, hạ giọng nói: "Ba, ba không cần lo lắng đâu."
Quan Phong trăn trở: "Ba làm sao không lo cho được chứ?" Ông định nói
tiếp gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ nhắc: "Con đi đường nhớ cẩn
thận nhé." Lạc Mỹ lòng càng trống trải hơn, đi nhanh như chạy ra khỏi
cửa.
Đến đường Vĩnh Bình Nam, cô bước sang bên dưới tòa chung cư, xa xa nhìn
lên quả nhiên trông thấy ánh đèn hắt ra từ căn phòng trên lầu bảy khu B, cậu đúng là đang ở đây.
Lạc Mỹ đỗ xe xong, theo thang máy lên lầu, trực tiếp dùng chìa khóa mở
cửa. Quả nhiên, khắp phòng tràn ngập khói thuốc, tại một nơi sâu xa bên
trong làn khói mờ ấy thấp thoáng bóng hình cao lớn của Ngôn Thiếu Tử.
Cô mang chìa khóa xe và chìa khóa nhà vứt cả lên bàn. Chìa khóa văng đi
thật xa, chạm phải bình hoa thủy tinh trên bàn, bật lên hai tiếng "ong
ong". Bình hoa lắc lư một thoáng nhưng vẫn không ngã.
Cô ngồi xuống sô pha, mặt ghế rét căm mang cơn lạnh thấm vào tận đáy lòng. Cô hỏi: "Rốt cuộc anh muốn thế nào?"
"Tôi không biết!" Hơi khói nhàn nhạt từ miệng cậu phả ra, hóa thành
những hình thù kỳ dị màu xám tro, khiến cho người ta liên tưởng đến sởn
tóc gáy.
"Cái gì mà "Tôi không biết" chứ?" Lạc Mỹ gần như muốn nổi cáu, "Ban đầu
là ai ở trước mặt tôi long trọng thề thốt sẽ yêu thương Lạc Y cả đời?
Cái gọi là "cả đời" của anh được bao lâu vậy hả?"
"Mỹ!"
"Không được gọi tôi như vậy! Bây giờ tôi là chị của anh và Lạc Y, tôi hy vọng anh có thể nghe tôi nói mấy câu."
"Mỹ!" Thanh âm của cậu ngọt lịm như sôcôla hòa tan, béo béo, sền sệt.
"Tôi đã mấy ngày rồi không gặp em, chúng ta đừng nói những lời khó chịu
này nữa được không?" Người của cậu cũng hệt như sôcôla tan chảy đang
nhích sát về phía cô. Đôi mắt sâu thẳm kia tựa một ngọn núi lửa, trào ra nham thạch nóng chảy, tưởng chừng muốn đem tất cả mọi thứ thiêu rụi
sạch sẽ.
"Ngôn Thiếu Tử!" Cô cố gắng kéo bản thân mình ra khỏi chiếc bẫy ngọt dịu ấy, lấy lại vẻ điềm tĩnh nhìn cậu: "Mấy tháng trước đây, anh bảo với
tôi rằng anh yêu Lạc Y, nó cũng yêu anh từ khoảnh khắc ấy trở đi, mọi
chuyện giữa chúng ta đã tàn theo tro khói rồi. Anh hứa với tôi đời này
kiếp này sẽ yêu thương Lạc Y cơ mà? Bây giờ anh lại liên tục dây dưa với tôi một cách mập mờ, rốt cuộc là anh có ý gì?"
"Lạc Mỹ." Cậu nhướng mắt lên nhìn cô, hệt như muốn thâm nhập vào nơi sâu xa nhất trong tâm hồn cô vậy. "Em luôn muốn trốn tránh sự thật."
"Buồn cười!" Một tay cô mân mê tách những sợi mây nhỏ trên ghế ra, từng
sợi t
