ngược. Cô cắn chặt môi, cuối cùng cất tiếng: "Được rồi, chúng ta
gặp nhau rồi nói tiếp." Thả điện thoại xuống, cô gỡ lấy chiếc áo khoác
vừa mới treo ban nãy, vừa mặc vừa đi vào nhà bếp. "Ba, con ra ngoài một
chút."
Quan Phong đang bận rộn làm thức ăn, ông xoay người lại, nhìn con gái nói: "Ăn cơm rồi hẵng đi."
"Không được." Lạc Mỹ cúi đầu, "Con đi một chút sẽ trở về. Ba làm cơm sẵn chờ con, không lâu lắm đâu."
Quan Phong có chút lo lắng: "Ngoài trời đang mưa đấy."
Lạc Mỹ nhìn ra ngoài cửa sổ bảo: "Không sao đâu ạ, mưa bụi ấy mà. Con đi một chút sẽ trở về."
Ngờ đâu đi được nửa đường, mưa bắt đầu ào ạt đổ xuống mặt đất như trút
nước, cô không lái xe, lại không mang theo ô. Từ xe taxi bước xuống,
tiếp đó tiến vào sảnh lớn của tòa chung cư, chỉ mấy bước ngắn ngủi thôi
nhưng cô đã bị ướt đầm đìa cả người. Bước vào thang máy, cô soi gương
mới thấy từ đầu đến chân của mình ướt sũng nước, trông nhếch nhác vô
cùng.
Cô lấy chìa khóa ra mở cửa. Ngôn Thiếu Tử vừa thấy cô liền hỏi: "Sao em không mang theo ô?"
"Tôi cứ tưởng mưa sẽ không lớn." Quần áo ướt dán sát vào người lạnh
cóng, cô cảm giác môi mình đang run rẩy. Ngôn Thiếu Tử lập tức đi vào
phòng tắm, mang một chiếc khăn tắm khô ra choàng lên người cô: "Em ướt
hết cả rồi, mau đi tắm đi, nếu không sẽ nhiễm lạnh đấy."
"Không, không cần đâu. Tôi chỉ muốn nói với anh cho rõ ràng rồi sẽ lập tức đi ngay."
Cậu thâm trầm nhìn cô: "Em ướt sũng như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không nói bất cứ chuyện gì với em đâu."
"Được rồi." Cô thỏa hiệp. Dù sao cô đến đây là để đàm phán với cậu, trước đó, cô nhất định không thể chọc cho cậu giận.
Cậu đi vào phòng ngủ mang áo ngủ của cô ra. Tắm rửa xong, Lạc Mỹ thay
lấy bộ áo ngủ khô ráo dễ chịu ấy, sấy khô tóc rồi mới bước ra phòng
khách. Ngôn Thiếu Tử đang ngồi ở đằng xa hút thuốc, dáng vẻ cậu phảng
phất hệt như trước đây. Cậu luôn ngồi ở nơi ấy đợi cô, còn cô lại cố ý
quên đi bầu không khí thân mật đó mà hỏi: "Bây giờ chúng ta có thể
nghiêm túc trao đổi hay chưa?"
"Đương nhiên là có thể." Cậu nói, lại đưa tay vuốt lấy một lọn tóc dài
của cô, "Lúc tóc em sắp khô chính là thời điểm xinh đẹp nhất."
"Ngôn tiên sinh," Cô ngồi thẳng người. "Điều chúng ta muốn nói chính là
đây. Bắt nguồn từ tất cả luân lý đạo đức, anh không nên có những cử chỉ
tùy tiện như vậy nữa. Tôi hy vọng em gái tôi có thể vui vẻ hạnh phúc
cùng anh chung sống hết cuộc đời này."
Cậu hỏi: "Vậy còn em thì sao?"
"Tôi?" Cô nghi hoặc nhìn cậu.
"Phải, là em đó! Em hy vọng em gái mình vui vẻ hạnh phúc, vì thế em nguyện dùng hạnh phúc của cả tôi và em để đánh đổi hay sao?"
"Hạnh phúc của tôi và em gái tôi không vướng mắc gì nhau cả."
"Lạc Mỹ." Cậu đột nhiên vươn tay ra, đầu ngón tay của cậu lạnh buốt,
nhưng lại vững vàng nâng mặt của cô lên, "Em nhìn vào mắt của tôi và lặp lại những gì em vừa nói xem."
Cô không thể không ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của cậu, trong đôi mắt ấy chỉ có một bóng hình, đôi mắt thăm thẳm hệt như một đáy biển sâu xa
nhất, con ngươi đen láy sáng ngời chỉ phản chiếu mình cô. Cô miết mạnh
môi bảo: "Hạnh phúc của tôi và Lạc Y không vướng mắc với nhau, tôi vẫn
luôn cho là như vậy Ngôn tiên sinh à."
Cậu nhìn cô, khoảng cách gần như vậy, cô có thể trông thấy rõ ràng lớp lớp sóng lòng mờ mịt trong đáy mắt kia.
Cậu hỏi: "Vậy sao em lại muốn khóc?"
Ôi, đôi mắt của cô thoáng chốc đã trở nên ươn ướt. Không, không, cô
không thể khóc. Nếu như cô khóc, vậy thì bao nhiêu công sức đều sẽ tan
thành mây khói. Cô đáng ra đã sớm không còn dục vọng, đáng ra đã sớm
luyện thành lòng gan dạ sắt. Không, không, cô trước nay chưa hề biết
rằng phải cố nhịn nước mắt chực trào nơi khóe mi lại khó khăn đến vậy.
Cô không dám mở miệng, không dám nhắm mắt, không dám có bất cứ cử chỉ
nào, bởi chỉ sợ một chấn động nhỏ thôi cũng làm cho nước mắt vỡ òa tuôn
chảy!
"Lạc Mỹ." Thanh âm của cậu nghèn nghẹn. "Em nhìn tôi đây này."
Cô ngước nhìn cậu, nước trong khóe mắt của cô sóng sánh, thanh âm cũng
run rẩy không kém: "Tôi... Tôi sẽ nhìn anh..." Thế nhưng, cô không tài
nào chịu đựng nổi bóng dáng chính mình phản chiếu trong đáy mắt cậu nữa, cô nhắm chặt hai mắt lại, nước mắt kìm nén đã lâu mãnh liệt trào ra,
lăn dài xuống gương mặt cô không chút trở ngại. Cô nghe cậu hỏi: "Vậy
đấy, sao em lại khóc?"
Cô nói không nên lời. Đúng, đúng vậy, cô đã cởi giáp đầu hàng rồi. Sau
nhiều hiệp kiên trì như vậy, sau biết bao thời gian tự lừa dối chính
mình như vậy, cô đã không thể không từ bỏ việc mượn cớ để gạt mình gạt
người nữa. Cô nức nở nói: "Em không biết... Em thật sự không biết... Anh bảo anh phải yêu Lạc Y... Em không biết... Anh đừng ép em... Em thật sự không biết mà..."
"Hai chúng ta nhất định là hai kẻ ngốc nhất trên đời này." Cậu lau khô
nước mắt cho cô, hôn lên môi cô rồi nhẹ giọng thầm thì bên tai: "Ngoan
nào, đừng khóc, đừng khóc nữa." Cậu ôm cô dỗ dành, tựa hồ như cô chỉ là
một đứa trẻ con. Từ trước tới nay chưa ai đối với cô như vậy bao giờ,
khi còn bé xíu mẹ cô đã qua đời, cô là con gái lớn, phải san sẻ trách
nhiệm thay cha mình,