là tôi cũng bị mê muội rồi nên mới ở
đây nghe anh tán hươu tán vượn. Tôi là chị của anh và Lạc Y, tôi đến là
để khuyên anh trở về giảng hòa cùng Lạc Y, sao ngược lại anh còn nêu lên những luận điệu kỳ quái như vậy? Hiện giờ anh đã cưới Lạc Y rồi, anh
nên toàn tâm toàn ý đối xử với nó, cớ sao lại ở đây dây dưa mập mờ với
tôi chứ?"
"Lạc Mỹ!" Cậu nhìn cô. Tiếng mưa rơi bên ngoài dồn dập, tựa như thiên
quân vạn mã đang gào thét. Ánh mắt của cậu cũng hệt như một dòng sông
chảy xiết, dường như có thể cuốn trôi đi tất cả mọi thứ. "Em luôn rất
mạnh mẽ, tại sao lần này lại không dám đối diện với thực tế?"
"Việc này và cái ‘mạnh mẽ’ ấy chẳng liên quan gì đến nhau cả." Cô phản
bác, "Tôi cũng không hề để tâm tới cái thực tế mà anh nói, căn bản là
giữa chúng ta không nên phát sinh thêm gì nữa."
"Như vậy em thừa nhận giữa chúng ta trước đây đã có gì đó?"
Cô trong lúc tâm tư rối bời ngừng bước lại, xoay đầu đăm đắm nhìn ra bầu trời đêm của thành phố trong cơn mưa to. Cô bình tĩnh và lạnh nhạt nói: "Cho dù có như anh nói, sai lầm này cũng không thể nào sửa chữa được
nữa. Lạc Y là em gái của tôi, nếu anh làm tổn thương đến nó, thì anh sẽ
là người mà tôi hận nhất, tôi tuyệt đối sẽ không tha thứ cho anh đâu."
Trong đêm mưa lạnh lùng, ngoài song cửa chỉ có ánh đèn nê-ông là óng
ánh, sáng sủa. Nhưng thứ ánh sáng ấy cũng thật lạnh lẽo, chết chóc,
không hề có một chút hơi ấm của sự sống, lấp lánh trên đỉnh cao ốc chung cư.
Sáng hôm sau tại cửa hàng hoa, cô vẫn mặt ủ mày chau. Tiểu Vân cũng nhận ra điềm không lành, chỉ lo lầm lũi làm việc. Lạc Mỹ cắm cúi cắt xong
một bó hoa trà lớn, vừa ngẩng đầu lên thì thấy mày choáng mắt hoa, lập
tức ấn lên huyệt Thái Dương và bảo Tiểu vân: "Chị đi ra ngoài dùng tách
cà phê, em trông tiệm giúp chị."
Tiểu Vân gật đầu, Lạc Mỹ rời tiệm, băng qua đường cái để sang quảng
trường Ngưỡng Chỉ. Đoạn cuối quảng trường có một quán cà phê nổi tiếng
tên gọi Chiết Vân. Cô bước vào trong, tìm một ví trí cạnh bên thác nước
nhân tạo đang róc rách chảy mà ngồi xuống, gọi ly cà phê đen, sau khi
hớp nhẹ một ngụm, tinh thần cô cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.
Trong lúc lơ đễnh, cô nhận ra được người ngồi cạnh bên mình chính là vị
khách mỗi ngày đến mua hoa Bạch Trà, anh hướng về cô mỉm cười, đứng lên
bước sang chào: "Tôi có thể ngồi đây chứ?"
"Đương nhiên rồi." Cô ngả người về sau tựa lên thành ghế, hiệu lực của
cà phê đã áp chế cơn đau đầu khiến cô nhẹ nhõm đi không ít.
"Cô cũng thường lui tới nơi này à?" Anh hỏi cô.
Trong hơi nóng và hương thơm của cà phê, cô cảm thấy vô cùng thoải mái
và an tĩnh. Cô dùng một thứ giọng nhẹ bẫng trả lời anh: "Phải, trước kia tôi thường đến nơi đây, đó là nơi công tác cũ của tôi." Cô chỉ ra ngoài cửa sổ, hướng về phía tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ tại một đoạn khác của quảng trường.
"Xí nghiệp quan hệ Thường Hân à?" Anh hỏi: "Là chức vụ gì?"
"Trưởng phòng thư ký của Tổng giám đốc." Cô thấp thoáng một nụ cười nhạt. "Bốn năm rồi."
Cậu khẽ nhíu mày lại, không hiểu vì sao Lạc Mỹ có cảm giác bộ dáng này
của anh giống như một tay súng đang ngắm trúng mục tiêu. Anh nói: "Thật
không ngờ được cô lại là một cô gái thép có ba đầu sáu tay."
Cô bật cười khanh khách hỏi: "Thế nào? Tôi không giống một người đã từng làm chức vị cao như vậy hay sao?"
"Cô không giống." Thân mình của anh khẽ nghiêng về trước, anh bảo: "Cô quá yên bình, quá tách biệt với thế giới."
Lạc Mỹ nói: "Quá khen rồi." Sau đó, cô hỏi: "Anh ở nước Mỹ bao nhiêu năm vậy?"
"Sao cô biết tôi vừa từ Mỹ trở về?" Giọng anh pha sự ngạc nhiên, nhướng mi lên đầy nghi hoặc.
Cô cười nói với anh: "Trên người anh có mùi của nước Mỹ."
"Vậy à?' Anh mỉm cười dí dỏm, "Tôi còn tưởng mình là người duy nhất sống ở New York hai mươi năm nhưng không hề bị thành phố ấy ảnh hưởng chứ."
"Hai mươi năm?." Cô hít sâu vào một hơi. "Quả là đủ lâu rồi."
"Đúng vậy, đủ lâu rồi." Ánh mắt của anh dời về nơi xa, Lạc Mỹ nhìn theo
ánh mắt của anh, nơi anh đang quan sát chính là tòa cao ốc Ngưỡng Chỉ.
Thế nên cô bảo với anh: "Nó được khánh thành vào năm năm trước, ngay lập tức gây tiếng vang lúc bấy giờ, được ca tụng là cao ốc số một của thành phố." Nhắc lại, cô không khỏi cảm khái vô cùng. "Khi đó tôi vừa gia
nhập Thường Hân, lúc tổng bộ vừa chuyển vào tòa nhà ấy, tôi đứng trên
quảng trường bên dưới lầu, nhìn lên cửa sổ văn phòng mình thật lâu mà
không ngừng xúc động."
"Đúng vậy, tuổi trẻ rất dễ dàng xúc động, huống chi thiết kế của Cao Thường luôn khiến cho người khác phải xúc động."
Cô không hiểu rõ lắm liền hỏi lại: "Sao chứ?"
"Tòa cao ốc này là tác phẩm đắc ý của kiến trúc sư nổi tiếng Cao Thường. Trước giờ tôi vẫn rất thích phong cách của ông ta: thanh nhã, cao quý,
tinh xảo, tuyệt đối sẽ ẩn giấu đi nét cầu kỳ giàu sang vô cùng kín kẽ."
Cô nghe giọng điệu của anh mang theo chút châm chọc, nhìn động tác gạc
tàn thuốc của anh, lơ đễnh hỏi: "Liệu trước kia tôi có từng quen biết
anh không nhỉ?"
Anh lại nhướng mi lên: "Có ư?"
Cô ngẫm nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Nhưng tôi thật không nghĩ ra, ngoại
trừ ở cửa hàng hoa,