i giông bão ập đến.
Cô cúi đầu khẽ đáp: "Không có lý do nào cả."
"Em đã hứa rồi, sao lại không đến?"
"Tối hôm qua tôi phải ăn cơm cùng ba." Cô lấy bừa một cái cớ. "Trời đã muộn nên ba không an tâm cho tôi ra khỏi nhà."
"Lý do này dở lắm, tìm cái khác đi."
Lạc Mỹ liếm đôi môi khô ran, bất giác đưa tay đặt lên quầy hàng một đóa
hoa chưa tỉa xong, đáp: "Không có lý do nào cả, tôi cảm thấy không nên
đi thì không đi thôi."
"Nhưng rõ ràng em đã đồng ý rồi."
"Tôi không đồng ý thì anh không cho tôi đi, nên tôi đương nhiên đành phải đồng ý thôi."
"Cái gì mà gọi là ‘đương chiên đành phải’ chứ? Lời nói gió bay, em từ khi nào đã không biết giữ lời vậy hả?"
"Ngôn tiên sinh." Giọng điệu cô thong thả lại. "Tôi không còn là nhân
viên dưới quyền của anh nữa, tôi đã rút lui ra khỏi vòng tròn ấy rồi."
"Tôi không muốn đôi co với em, tối hôm nay em nhất định phải tới."
"Không!" Cô quả quyết từ chối. "Tôi đã nói rồi, tôi không bao giờ đi đến nơi đó nữa."
"Được thôi." Cậu kìm nén nói. "Vậy chúng ta gặp mặt ở đại sảnh của khách sạn Khải Duyệt."
"Lạc Y đâu? Anh sẽ phải giải thích thế nào với nó, bảo rằng đêm nay có thù tạc à?"
"Tại sao lại nhắc đến cô ấy?"
"Vì nó là em gái của tôi."
"Thế nên tôi mới tạm thời không muốn ly hôn với cô ấy."
"Anh nói những lời này có ý gì?"
"Có ý gì em phải rõ hơn tôi mới phải!"
"Ngôn Thiếu Tử! Tôi không muốn chơi trò đánh đố với anh nữa, hôm nay tôi sẽ không đi đâu hết, anh cũng về nhà với Lạc Y đi."
"Lạc Mỹ!"
"Xin lỗi, có khách đến!"
"Em thử cúp điện thoại của tôi xem?"
"Sao anh lại vô lý đến vậy?"
"Là tôi vô lý hay là em? Hôm nay tôi nhất định phải gặp em cho bằng được."
Lạc Mỹ hít vào một hơi, giọng điệu từ tốn: "Tôi không thể gặp anh, thật
đấy, quay lại với Lạc Y đi. Nó một mình ở nhà, từ sáng đến tối đợi anh
trở về, hãy dành nhiều thời gian cho nó hơn nữa."
"Mỹ!"
"Hôm nay anh về nhà bầu bạn với Lạc Y, có thời gian rảnh chúng ta sẽ liên lạc lại với nhau sau, được không?"
"Mỹ!"
"Như vậy đi, hẹn gặp lại!"
Cô buông ống nghe hệt như tay bị bỏng khoai nóng, ngồi xuống tại chỗ mà
ngẩn ngơ xuất thần. Vầng mặt trời buổi trưa đang lên cao soi rọi lên
khung cửa thủy tinh, bị những ô trắng nhỏ trên cửa phân thành từng luồng sáng vuông vức, trong mỗi luồng sáng vuông ấy đều nổi trôi vô số hạt
bụi. Chúng xoay tròn, chuyển động hệt như một cảnh phim đặc biệt. Ánh
sáng tuy rực rỡ nhưng lại chứa đựng một vẻ u ám khó tả, tựa như măng khô bỏ trong giỏ, nhìn qua thì có vẻ bóng bẩy nhưng ăn vào lại có vị ôi
chua ê buốt.
Đang nghĩ ngợi thì Tiểu Vân bước ra, trông thấy cô liền "úi chao" một
tiếng. Cô giật mình mới nhận ra cơn đau buốt trên ngón tay, lập tức rút
tay về, miệng cười trừ: "Chị thật ngốc làm sao, trên cành hồng có gai
thế mà lại đi miết mạnh." Cô xòe tay, trên ngón giữa thấm ra một giọt
máu tròn lẳng, cô ngậm vào miệng mút nhẹ, lại cầm lấy dao tiếp tục cắt
tỉa.
Buổi tối ăn cơm xong, Lạc Mỹ phụ cha rửa chén đĩa trong nhà bếp. Quan
Phong hỏi: "Cuối tuần này là sinh nhật của con, con muốn tổ chức thế
nào?"
Lạc Mỹ thừ người một lúc rồi bật cười: "Con suýt nữa thì quên khuấy
mất." Cô dùng khăn khô lau sạch chén, bảo: "Mà thôi, tổ chức làm gì chứ, vừa nghĩ đến nó thì đã có cảm giác mình sắp già rồi."
Quan Phong nói: "Già? Trước mặt ba còn dám nhắc đến già à?"
Lạc Mỹ mỉm cười, nghe tiếng chuông cửa vang lên, cô buông chén xuống đi
mở cửa. Lại là Lạc Y, cô vội cười giả lả: "Sao không gọi điện trước khi
tới? Hôm nay dùng cơm chiều sớm, em đến không kịp rồi. À, Thiếu Tử đâu
sao không đến?"
Lạc Y đã bước vào trong nhà, ánh đèn soi rọi lộ ra một gương mặt trắng
bệch đến không chút huyết sắc. Lạc Mỹ không khỏi ngẩn người hỏi: "Sao
vậy?"
Lạc Y đi đến sô pha ngồi xuống, hai tay ôm lấy mặt, giận dữ nói: "Em không muốn nghe đến tên anh ta nữa!"
Lạc Mỹ lúc này mới biết hai người lại vừa cãi nhau, mỉm cười ngồi xuống hỏi: "Lại chuyện gì nữa?"
Lạc Y nói: "Anh ấy càng lúc càng vô lý, đang yên đang lành lại vô cớ nổi giận với em."
"Có lẽ là do áp lực công việc lớn quá thôi." Lạc Mỹ dịu dàng nói. "Đang
lúc phân chia tài sản, mấy anh em trong nhà đều phải căng sức ra tranh
giành với nhau, có lẽ trong lòng anh ta đang gặp phiền muộn."
"Căn bản không phải như vậy!" Lạc Y quên cả phép tắc hét toáng lên. "Anh ấy có ý định không muốn chung sống với em, em ngoan ngoãn ở trong nhà,
anh ấy vừa về tới thì lại vô cớ lên cơn với em!"
Lạc Mỹ khẽ vỗ lên lưng cô an ủi: "Được rồi, được rồi, chị sẽ mắng anh ta thay em được chưa?"
Lạc Y vẫn ôm mặt nhưng đầu thì đã ngả ra, gục vào lòng Lạc Mỹ, cô sụt
sùi kể lể: "Anh ấy... Anh ấy cuối cùng cũng lộ mặt thật ra rồi."
Lạc Mỹ vuốt ve suối tóc mềm mại của cô, khuyên nhủ: "Được rồi, đừng suy
nghĩ lung tung nữa. Chính em đã từng nói, tuy Thiếu Tử có phần nóng nảy
nhưng bụng dạ cũng không phải người xấu mà."
Lạc Y mếu máo đáp: "Em vốn không hề suy nghĩ lung tung, là do anh ấy buột miệng thốt ra thôi."
Lạc Mỹ dỗ dành cô: "Nín đi, mọi chuyện đã có chị ở đây! Anh ta buột miệng nói những gì?"
Lạc Y thút thít: "Hôm nay anh ấy vừa tan
