Hương Hàn

Hương Hàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322974

Bình chọn: 9.5.00/10/297 lượt.

chiều hôm qua. Ngày mai sẽ cử

hành lễ tưởng niệm tại tổ trạch (*) của gia tộc Ngôn Thị ở Bình Sơn,

mong cô chuyển lời đến cha mình một tiếng."

(chú: nhà thờ tổ tiên của dòng tộc)

Quan gia là thông gia của Ngôn gia, cho nên mới đặc biệt được điện thoại báo tin. Về phần những người khác đều là do nghe được tin tức trong

ngày nên mới biết chuyện. Đợi đến bản tin vắn buổi chiều, cổ phiếu đã

trượt xuống hơn bốn mươi điểm.

Lạc Mỹ về đến nhà không lâu đã nhận được điện thoại của Lạc Y gọi đến,

cô kể khổ: "Trong nhà rối tung cả lên, Thiếu Tử bận đến mức bây giờ cả

mặt mũi cũng không thấy đâu, còn bảo với em là muốn chia gia sản."

Lạc Mỹ an ủi cô: "Việc xảy ra đột ngột, anh ta đương nhiên là bận rộn

rồi. Nếu như muốn chia gia sản, em cần phải thận trọng một chút, đừng

gây phiền hà cho Thiếu Tử."

"Em có thể gây phiền hà gì cho anh ấy chứ?" Lạc Y bất mãn đáp trả.

Lạc Mỹ bảo: "Chị chỉ nói lời dặn dò thế thôi, em nhất định phải cẩn trọng mọi việc."

Buông điện thoại xuống, Lạc Mỹ nói với Quan Phong: "Ba, con thật sự lo

cho Lạc Y. Nó không ứng phó nổi nhà họ Ngôn đâu, một chút tâm cơ nó cũng không có, cuối cùng chỉ chuốc lấy thiệt thòi mà thôi."

Quan Phong nói: "Mỗi người đều có phúc khí của riêng mình, con cũng đâu thể giúp cho nó cả đời, cứ để nó tự mình học lấy đi."

Lạc Mỹ nói: "Nhưng lần chia gia tài này, nó tám phần là thua thiệt."

Quan Phong trả lời: "Tùy nó thôi. Không phải chỉ là tiền thôi sao? Ban

đầu Lạc Y gả vào nhà họ cũng chẳng phải vì nhăm nhe tiền bạc, của cải ít một chút ngược lại còn là điều may mắn."

Lạc Mỹ đáp: "Con chỉ sợ nó không cẩn thận đắc tội với người ta." Nghĩ

đến Lạc Y ngây thơ khờ khạo, bộc trực thẳng tính, cô không khỏi thở dài.

Quả không sai, ngày thứ hai đã xảy ra cớ sự.

Khi Lạc Mỹ đóng cửa tiệm quay về, Lạc Y đã có mặt ở nhà. Lạc Mỹ kinh ngạc hỏi: "Lúc này em trở về nhà làm gì chứ?"

Lạc Y trả lời: Trong nhà loạn cào cào cả lên, em muốn trở về yên ổn một chút."

Lạc Mỹ nói: "Vậy sao được? Em chẳng hiểu chuyện gì cả, những lúc thế này chỉ sợ những người thuộc dòng trưởng và dòng lẻ sẽ xì xầm những lời khó nghe. Em mau trở về, đừng làm khó cho Ngôn tiên sinh nữa."

Lạc Y lại nổi tính bướng bỉnh của trẻ con: "Em không trở về đâu, em quang minh chính đại về nhà, ai dám nói ra nói vào chứ?"

"Có về nhà cũng không phải lúc này." Lạc Mỹ khuyên cô. "Nhà họ Ngôn vừa

xảy ra chuyện lớn, em đã vội chạy về nhà riêng, như vậy coi sao được?"

"Em không thèm về đó đâu."

Lạc Mỹ chẳng còn cách nào khác, vì quả thật từ nhỏ Lạc Mỹ đã cưng chiều

em gái mình hết mực, mặc dù là vô lý gây rối nhưng mỗi lần sai phạm Lạc Y lại ngang ngạnh cãi bướng, thế là mọi người đành phải nương theo ý cô

mà thuận theo.

Quả nhiên, sáng sớm hôm sau đã thấy Ngôn Thiếu Tử ghé sang, vừa gặp Lạc Y đã nói: "Sao em lại chạy về nhà riêng? Cả má lớn và má nhỏ đều hạch hỏi anh đấy! Ba vừa mới qua đời, trong nhà bận đến tối mắt, em còn định nổi cơn cho loạn thêm à?"

Lạc Y từ bé đã được nâng như trứng mỏng, mang tiếng là mồ côi mẹ nhưng

thuở nhỏ Lạc Mỹ vẫn hết mực yêu thương cô, cả lúc gả cho Ngôn Thiếu Tử

cũng là thời gian cô được chiều chuộng nhiều, chưa từng chịu đựng sự

chất vấn lớn tiếng như vậy bao giờ! Cô òa lên một tiếng, bật khóc gọi:

"Chị ơi, anh ấy ăn hiếp em kìa!"

Lạc Mỹ vội vã dỗ dành cô, lại xoay sang khuyên can Ngôn Thiếu Tử: "Có chuyện gì từ từ nói, Lạc Y nhát gan, anh chớ nên quát nó."

Ngôn Thiếu Tử hừ một tiếng, hỏi: "Em có về hay không?"

Lạc Y thấy mặt mũi cậu vẫn xám xịt liền liên tục lắc đầu: "Em không về đâu."

Ngôn Thiếu Tử nổi giận, xô cửa bỏ đi. Lạc Mỹ trách Lạc Y: "Sao em hồ đồ

như vậy?" Lạc Y ngậm miệng không nói tiếng nào. Lạc Mỹ vội vàng gọi điện thoại tìm Ngôn Thiếu Tử nhưng di động của cậu đã tắt máy.

Lạc Mỹ bất đắc dĩ phải đi mở cửa tiệm hoa, cô căn dặn Lạc Y: "Chị đi mở

cửa tiệm trước đã, em ngoan ngoãn ở yên trong nhà, nếu như anh ta có gọi điện đến thì hãy nói chuyện cho tử tế, anh ta muốn em trở về thì em

phải cùng anh ta trở về biết không?"

Lạc Y chép miệng bảo: "Trông anh ấy như vậy sao có thể năn nỉ em chứ."

Lạc Mỹ trong lòng chợt nhớ ra, nghĩ đến Ngôn Thiếu Tử tự cao tự đại,

ghét nhất là để ý đến thái độ người khác. Cô thầm dự đoán mối nhân duyên này đã có phần kém vui, nhưng nghĩ đến Ngôn Thiếu Tử ban đầu đối với

Lạc Y chung tình như thế, mà cậu thì luôn trọng chữ tín, hơn nữa nam tử

hán đại trượng phu có thể biết cách bao dung độ lượng, cho nên cô phút

chốc lại an tâm, bèn khuyên nhủ Lạc Y thêm vài câu rồi mới đi mở cửa

tiệm.

Vừa đến cửa hàng hoa không lâu thì Ngôn Thiếu Tử gọi điện tìm cô. Lạc Mỹ vội hỏi: "Anh đang ở đâu? Lạc Y đang ở nhà chờ anh đấy."

Giọng nói Ngôn Thiếu Tử vô cùng trầm thấp như không còn chút sức lực

nào: "Tôi đang ở tại căn phòng trên đường Vĩnh Bình Nam, em lập tức qua

gặp tôi có được không?"

Lạc Mỹ ngẩn người, cậu nài nỉ: "Tâm trạng tôi rối ren lắm, tôi van em đến đây ngay, tôi van em đấy!"

Lạc Mỹ thở dài đáp: "Được rồi." Cô giao cửa hàng lại cho Tiểu Vân trông nom hộ, tự mình lái xe chạy sang.

Đứng trong thang máy cổ kín


Pair of Vintage Old School Fru