ng cùng cố, như
vậy sẽ không lãng phí. Uống xong sớm một chút rồi về trường. Cô nói tôi biết cô
đang ở đâu, gần đấy có công trình kiến trúc nào đặc biệt?”
Tôi nhìn quanh bốn phía, nói cho cậu ta: “Tôi ở gần
Tam Lý Truân, kiến trúc đặc biệt là 7-11…”
Khi tôi uống xong chai cuối cùng, tôi muốn gọi điện
cho cậu ta, bảo cậu ta không cần tới. Nhưng đường dây điện thoại của cậu ta
bận, tôi đành phải tới 7-11 mua mấy chai nữa, đề phòng khi cậu ta tới không có
bia uống lại mắng tôi đồ ngốc.
Khi dưới chân tôi lại có thêm một cái chai rỗng, tôi
nhìn thấy bóng dáng Phương Dư Khả. Cậu ta mặc một chiếc áo măng-tô màu xám, cúc
áo mở rộng, lộ ra áo sơ-mi phong phanh bên trong. Đầu tóc có chút rối loạn,
trên mặt còn có nhiều giọt mồ hôi, không hề giống hình tượng sạch sẽ thường
ngày của cậu ta.
Tôi có chút lo sợ, không biết cậu ta nhìn thấy tôi có
nổi cáu hay không.
Cậu ta ngồi xuống cạnh tôi, tự mình mở một chai bia,
mắng: “Khốn, khát chết được. Tôi cũng giải khát.”
Tôi nghe chữ “khốn”, trong nháy mắt cảm thấy cậu ta
đặc biệt thân thiết. Tôi vỗ vỗ vai cậu ta: “Sao tới muộn như vậy, tôi cũng đã
uống đến đợt hai rồi.”
Phương Dư Khả móc trong áo khoác ra một tờ giấy, bỏ
mắt kính xuống bắt đầu lau: “Nhiều 7-11 như vậy, tôi biết chỗ nào để tìm cô a?
Tôi phải gọi cho bạn bè hỏi những quán gần 7-11 mới tới được.”
Tôi hắc hắc cười: “Cũng không cần gấp như vậy, tôi
không phải để lại cho cậu mấy chai sao. Nhưng, Phương Dư Khả, cậu đừng đeo kính
nữa, khi không mang kính, tôi thấy cậu có dáng dấp Won Bin.”
Phương Dư Khả sửng sốt một chút, uống một ngụm bia rồi
nói: “Được, nghe lời cô. Sau này tôi sẽ mang kính áp tròng.”
Tôi thỏa mãn cười: “Sao lại phối hợp vậy a? Nghĩ đến
chuyện quá đáng chiều nay sao? Có ai trọng sắc khinh bạn như cậu không? Tôi
biết cậu muốn giữ thể diện trước mặt bạn gái, nhưng có cần phải gay gắt gây sự
với người ta thế không? Cậu nhiều lần mắng tôi đồ ngốc như vậy, không phải tôi
đều đại nhân không chấp tiểu nhân, nhắm mắt cho qua rồi sao?”
Phương Dư Khả cúi đầu uống rượu giải sầu: “Gần đây
tính tình tôi không tốt, không liên quan đến cô ấy.”
Tôi cười nhạo: “Còn che chở cô ấy đấy chứ?”
Phương Dư Khả cũng không để ý đến tôi, buồn bực nói:
“Gần đây có phải phát triển với Tiểu Tây rất tốt không? Hai ngày trước còn thấy
cô ngọt ngọt mật mật ăn cơm cùng anh ấy ha. Thấy tôi lại chỉ mắng tôi thần
kinh.”
Khi tôi nghe được tên của Tiểu Tây, đầu óc bắt đầu
xoay chuyển. Tôi suy nghĩ hỗn loạn nói: “Tiểu Tây có bạn gái phải không? Nhất
định là cậu biết, cậu lại không nói cho tôi.”
Phương Dư Khả mắng tôi: “Cô không hỏi sao tôi nói?
Những cái tốt không học, toàn học thói xấu. Học người ta uống rượu giải sầu,
thật có tiền đồ!”
Tôi có chút tức giận: “Tôi chính là không có tiền đồ.
Cậu đừng chọc ngoáy người ta. Cậu dễ dàng đỗ Bắc Đại, người cậu thích cũng chỉ
nhìn thấy có một mình cậu, cậu mới là có tiền đồ. Đáng tiếc tôi không như vậy,
tôi tới Bắc Đại chính là một việc làm sai trong đời, thật vất vả mới tình được
người mình thích, vậy mà anh ấy lại không thích tôi. Mỗi ngày tôi đều nghĩ vì
sao anh ấy nhíu mày, vì sao anh ấy mỉm cười. Tôi chỉ có một mong muốn nhỏ nhoi
thỉnh thoảng anh ấy có thể nghĩ đến tôi, cũng nghĩ vì sao tôi nhíu mày, vì sao
tôi mỉm cười. Hôm nay nhìn thấy ánh mắt yêu chiều của Tiểu Tây dành cho người
khác, trái tim tôi như bị đâm cho một dao, cậu có biết hay không? Mối tình đầu
của tôi còn chưa bắt đầu đã kết thúc như thế… Tôi còn không thể vì tình cảm
không bệnh mà chết uống một chút rượu sao?”
Phương Dư Khả không nói gì, chỉ là trong mắt có chút
mơ màng.
Tôi bắt đầu khóc lớn, giống như trong lòng cuối cùng
cùng tìm được một người để phát tiết. Tôi đem tất cả uất ức ném ra khỏi đầu:
“Tôi cũng rõ ràng tình cảm là thứ không thể miễn cưỡng, vì vậy tôi mới cẩn thận
dè dặt duy trì mới quan hệ giữa tôi và anh ấy như thế, tôi sợ biểu hiện của tôi
sẽ dọa đến anh ấy, như vậy ngay cả cơ hội nói chuyện với anh ấy tôi cũng không
có. Tôi nhìn thấy anh ấy và bạn gái ở cùng nhau, tôi còn muốn giả vờ không
biết, tôi còn muốn giả vờ không bị tổn thương. Tôi thậm chí còn đê tiện nghĩ
Tiểu tây vì một lý do khác mới ở cạnh người con gái kia chứ không phải vì tình
yêu, như vậy có thể tôi sẽ còn cơ hội, tôi còn có thể chậm rãi tới gần anh ấy…
Cậu có hiểu hay không…”
Phương Dư Khả nói: “Tôi đều hiểu, tôi đều hiểu cách cô
nhìn anh ấy, hiểu hy vọng của cô, hiểu thất vọng của cô. Tôi hiểu rõ thích một
người không thích mình là cảm giác thế nào, tôi cũng hiểu giãy dụa khó tin là
trò đùa thế nào. Nhưng, Chu Lâm Lâm, nếu cô nghĩ anh ấy đủ quan trọng, quan
trọng đến mức cô theo đuổi cả đời thì cô sẽ kiên trì; nếu cô nghĩ cô có thể
chịu được mất đi anh ấy, vậy bắt đầu từ ngày mai, cô sẽ quên anh ấy.”
Thứ gì đó trong dạ dày bốc lên rất lợi hại. Tôi nghe
thấy từng câu từng chữ của Phương Dư Khả, nhưng đầu tôi đang rối loạn, đã không
cho phép tôi suy nghĩ ý tứ của những cậu ấy là gì nữa. Phương Dư Khả biến thành
hai ba người, chỉ có một đôi mắt thâm sâu đen như m