nói của Hoàn làm tôi phân vân. Cha hỏi:
– Con đang nghĩ gì đấy?
– Dạ… Dạ …
Tôi vừa định nói thì dì Tuyết bước ra. Có lẽ bà ta nghe tiếng tôi nên bước vội ra, chưa kịp chải tóc. Giấc trưa của dì bị phá. Nhìn sắc mặt của dì tôi hiểu là sắp có to chuyện. Thật vậy đôi mắt nẩy lửa đang mở to nhìn về phía tôi:
– Y Bình, tôi vừa định đi tìm cô thì cô lại đến Như Bình nó làm gì không phải với cô đâu mà cô lại… Muốn tìm bạn trai ra đường mà tìm, thiếu gì, tại sao cô lại cướp vị hôn phu của người ta chứ? Sao tồi vậy? Sao cô không biết đi tìm, lại đi đoạt người yêu của người ta, con người cô chỉ sống nhờ thói đó sao?
Tôi ngẩn người ra nhìn dì Tuyết. Chính dì gây sự trước chớ không phải tôi đó nhé!
– Cô có tài quyến rũ người ta sao không biết thân mà đi tìm đi? Đằng này thấy con Như Bình có bạn lại chạy lại quyến rũ. Nói cho cô biết con Như Bình nhà tôi là con nhà gia giáo, có dạy dỗ đàng hoàng, chúng tôi ở đây tính chuyện đàng hoàng chứ không đùa giỡn mất dạy như vậy đâu!
Cha bất bình cắt ngang:
– Bà lại muốn gây chuyện gì đây?
Dì Tuyết vẫn bất chấp lời cha, tiếp tục chỉ vào mặt tôi:
– Thật là thứ mặt chai mày đá, muốn lôi muốn kéo sao không ra đầu đường xó chợ mà lại đến đây. Thứ điếm giòng mà, mẹ sao con vậy!
Tôi đứng bật người dậy, sự giận dữ làm tôi mất cả lương tri, những câu nói hạ cấp kia (dù biết nơi xuất thân của dì Tuyết cũng không cao ráo gì) không ngờ lại được thốt ra ở đây. Tôi chưa kịp phản ứng thì cha đã quát:
– Tôi bảo bà câm đi, bà có nghe không?
Dì Tuyết quay sang cha, mũi dùi tấn công đã hướng về phía khác, dì vừa khóc vừa gào:
– Tôi biết mà, trước mắt ông bây giờ chỉ có con Y Bình thôi, còn mẹ con tôi đây có ra gì nữa đâu. Ông cấm chúng tôi xài tiền, không cho chúng tôi mua sắm, trong khi đem tất cả đổ cho họ, Y Bình là con ruột, là cành vàng lá ngọc của ông, còn thằng Hảo, thằng Kiệt, Như Bình, Mộng Bình đều là con rơi, con lượm của tôi mà..
Nghe mấy câu vừa rồi của dì Tuyết tôi thấy tự ái va chạm dữ dội, sự giận dữ đã sôi sục. Nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy buồn cười phần nào. Tôi nghĩ con rơi à? Ít ra cũng có một đứa. Cha đứng dậy, con báo đen đã tỉnh giấc! Cha tôi lườm dì Tuyết! Rồi đưa tay lên đấm mạnh xuống bàn, ly trà rơi xuống vỡ tan.
– Bà định chết hay sao chứ?
Dì Tuyết lấm lét im ngay ngồi xuống ghế, hai tay ôm mặt, khóc:
– Ông ghét tụi này, sao ông không đuổi hết rồi rướt mẹ con họ đem về. Mấy năm nay, trà hầu cơm dâng cũng một tay tôi, chớ mẹ con họ nhởn nhơ hạnh phúc, mỗi tháng tới lãnh tiền về xài.
Dì Tuyết càng nói càng khóc lớn như bị ức hiếp:
– Mấy năm nay, cái gì cũng lo lắng cho ông đủ mà ông đâu có nghĩ tình mẹ con tôi. Như Bình cũng là con của ông, nó bệnh ông bỏ mặc, ngay cả người yêu của nó ông cũng để người khác lôi đi. Làm cha mà ông không công bằng gì cả.
Cha bực mình:
– Thôi, bà nói hết chưa, câm mồm đi!
Dì Tuyết vẫn làm ra vẻ uất ức, vẫn khóc. Một lúc bà bỏ khăn tay xuống tiếp tục kể lể:
– Thăng Hảo giới thiệu bạn nó cho Như Bình, hai đứa sắp làm lễ đính hôn thì con điếm nhỏ kia thấy người ta có tiền, có danh là nhảy ào vô cướp, cướp không được lại giả bệnh giả chết. Đóng đủ trò không biết ngượng, đồ hạ cấp.
Tôi không thể nghe tiếp được nữa vì những lời thô tục kia làm đỏ mặt, đỏ tai tôi. Trách chi khi còn ở chung nhà, mỗi lần có chuyện là mẹ chỉ biết ngồi tủi cho thân phận mình. Có lần chịu không được, tôi hỏi mẹ sao không nói lại, thì mẹ chỉ biết cười buồn:
– Nói lại với cô ấy chỉ thiệt thân, nhọc công nhọc sức, vô ích.
Bây giờ tôi đã hiểu rõ lời nói của mẹ Những câu nói thô lỗ hạ cấp chỉ tổ làm hạ phẩm cách của mình thôi. Khi không rồi lại mang đầu đến đây nghe chửi rủa. Nhìn con người ngoan cố mặt dạn mày dày, tôi cố ngăn cơn giận. Những hành động thô bỉ chưa bị tôi tố giác mà… Quay lưng ra cửa tôi định đi thì dì Tuyết nhảy bổ tới nắm áo tôi, hét:
– Mày không có quyền đi đâu hết. Ở lại đây thanh toán cho xong việc rồi muốn đi đâu thì đi.
Thấy thái độ sắp ăn thua đủ của dì Tuyết, tôi cũng đâm hoảng. Lúc bấy giờ Hảo, Kiệt, Như Bình và cả cô tớ gái cũng úa ra. Dì Tuyết tay nắm chặt áo tôi, miệng không ngớt những tiếng chửi rủa hạ tiện, tôi quay sang cha, gọi to:
– Cha!
Cha bước tới, bàn tay to lớn của người đặt lên cánh tay dì Tuyết, sẵn giọng:
– Bỏ ra!
Dì Tuyết buông áo tôi ra rồi òa lên khóc:
– Tôi biết mà, hai cha con ông bây giờ ỷ thế ăn hiếp tụi này mà, tôi làm sao sống được nữa hở trời! Hảo, Kiệt, Như Bình đi hết đi, người ta đâu cần tụi bây nữa mà ở đây làm gì.
Như Bình ngượng ngập bước tới, mắt trắng xanh, mắt buồn thảm, cô ta len lén nhìn tôi, rồi quay sang dì Tuyết:
– Thôi mẹ, bỏ qua đi, làm lớn chuyện người ta cười chết!
Dì Tuyết giận dữ quay lại cho Như Bình một cát tát nẩy lửa:
– Mày là đồ vô dụng, mồi đến miệng rồi mà không biết giữ để người cướp mất.
Hảo thấy mẹ hắn nặng lời với tôi quá nên với vẻ khó chịu, hắn bước tới can:
– Thôi mẹ về phòng nghỉ đi, la lối thế này có ích lợi gì đâu?
Dì Tuyết như người loạn trí:
– Tụi bây đi chỗ khác hôm nay tao phải sẵn thua đủ với con điếm con này mới được.
Nói xong bà ta