Bản Tình Ca Xót Xa

Bản Tình Ca Xót Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322873

Bình chọn: 9.00/10/287 lượt.

i học, Ngôn đã vội vàng đến nỗi xỏ nhầm một chiếc dép. Buổi trưa ở lại trường
luôn nên Ngôn không thể về. Mãi đến khi gác chân ngồi thư thái trên chiếc ghế ở
quán cà phê này, giở sách “Đắc nhân tâm” đọc, Ngôn mới nhận ra mình thật giống
một anh hề.

“Anh Ngôn! Anh chờ em lâu chưa?”

Ngôn ngước sang nhìn. Nỗi ngỡ ngàng làm tắt đi nụ cười của
anh khi trông thấy gương mặt Huế Anh. Cô bé xuống sắc và tiều tụy hơn nhiều so
với hình ảnh tám tháng trước đây trong ký ức của Ngôn. Đôi mắt dịu hiền của Huế
Anh, vốn đã buồn xa xăm, nay lại càng buồn hơn. Vòm má trắng hồng ngày trước giờ
đây có phần xanh xao và bớt bầu bĩnh hơn. Nhưng Ngôn vẫn nhận thấy vẻ tinh anh
và trong sáng nơi tâm hồn Huế Anh. Anh thấy làn tóc tơ lượn sóng của cô phất
phơ trong gió tựa như một gợn mây nhẹ nhàng đang vẫy gọi các thiên thần trong
suốt trên những tầng không trung...

“À, mới sáu phút thôi. Em ngồi đi.” Ngôn vừa nói vừa cất cuốn
sách vào cặp. “Em uống gì để anh gọi?”

“Vâng, gì cũng được anh ạ.”

Huế Anh nói chậm nhẹ, phảng phất nét dịu dàng, trìu mến. Ngôn
gọi thêm một ly sấu đá rồi quay sang hỏi:

“Trông em có vẻ không khỏe? Em ốm à?”

“Không anh ạ. Em không sao đâu. Hôm nay anh học chiều ạ?”

“Anh học cả ngày luôn. Buổi trưa ăn cơm ở ký túc xong, anh
lang thang vật vờ một tiếng. Xong lại học tiếp ca chiều.”

“Cũng chỉ lang thang thêm kỳ này và kỳ sau nữa thôi anh nhỉ?
Anh đang năm cuối mà phải không?”

“Ừ, cũng chưa chắc ra trường kịp năm nay. Anh đăng ký giãn
các môn mà.”

“Nghĩa là sao ạ?” Huế Anh hỏi, tay cầm thìa khuấy đều ly nước
sấu.

“À, các bạn anh thì cứ đua nhau đăng ký dày đặc các môn trong
một kỳ. Còn anh chỉ chọn các môn tối thiểu thôi. Có kỳ vừa rồi, anh chỉ đăng ký
năm môn. Cho đỡ mệt đầu em ạ. Anh không muốn vừa khi ra trường đúng tiến độ thì
tẩu hỏa nhập ma đâu.” Ngôn cười.

“Khoa anh học chắc căng lắm?”

“Cũng không đến nỗi nào. Nhưng đó là với các bạn anh. Còn anh
thì chẳng khác gì ‘lên bờ xuống ruộng’!”

Cảm thấy chuyện về mình càng khiến Huế Anh thêm đượm buồn,
Ngôn chuyển chủ đề:

“Mà em học Quốc gia từ bao giờ thế?”

“Đâu ạ.”

“Áo xanh trắng này chỉ có Quốc gia thôi mà.”

“Áo bạn em anh ạ. Em mượn của nó để qua đây cho có không
khí.” Huế Anh cười.

“Hội nhập và phát triển đấy?”

“Hi hi. Tụ tập và liểng xiểng anh ạ.”

“Ha ha ha.”

“Bên này bọn em có tất cả bốn đứa chơi thân lắm. Đều học với
nhau từ cấp hai anh ạ. Biết là lên cấp ba sẽ có ba năm đáng nhớ nhất của tuổi
trẻ, nên chưa đầy học kỳ đầu của lớp mười, có hai đứa đã xin chuyển từ trường
khác về trường em luôn. Thế nên là bây giờ, tuy già rồi nhưng cả ‘bộ tứ siêu
phàm’ vẫn thân với nhau lắm.” Huế Anh hồn nhiên kể một mạch.

“Già rồi mà vẫn xinh thế này, chắc hồi trẻ không là hoa khôi
cũng phải hoa hậu nhỉ? Hi hi!”

“Em ấy ạ? Em thì hoa chậu với cả hoa hôi thôi anh.”

“Hì hì. Em cứ khiêm tốn... Ừm, đúng là ba năm ấy luôn là ba
năm đáng nhớ nhất của bất kỳ học trò nào...” Ngôn trầm tư bình luận.

“Còn giờ đây, lên đại học, tuy có phần gắn bó bên nhau trong
cuộc sống sinh viên đấy, nhưng không phải ai cũng là bạn được. Con trai bọn anh
còn đỡ, chứ con gái bọn em thì nhiều chuyện phức tạp lắm. Có khi những người bạn
trong cùng một nhà trọ cứ phải luôn đề phòng nhau, không tin tưởng nhau. Sợ mất
tiền bạc hay đồ dùng đã là một chuyện rồi, nhưng còn có người sống không yên ổn
vì ghen tuông chuyện yêu đương nữa...”

Huế Anh ngừng lại. Ánh mắt cô lặng lẽ nhìn về phía góc sân,
hai bàn tay đặt lên chiếc cặp trên đầu gối. Huế Anh cố không cho Ngôn trông thấy
khóe mắt đang rưng rưng của mình. Nhưng Ngôn hiểu điều gì đang xảy ra trong tâm
trí Huế Anh.

“Em và Khánh Tân đã có chuyện không hay phải không?”

Ngôn hỏi vào chủ đề chính mà anh đã định lựa lời nhắc đến
trong cuộc trò chuyện này. Nhưng Huế Anh im lặng. Đôi môi mềm mỏng thơ ngây của
cô mím lại để ngăn đi phần nào nỗi xúc động.

“Anh đã thấy Khánh Tân đi cùng một cô gái khác.” Ngôn tiếp tục.
“Em đã biết chưa?”

Huế Anh khẽ gật đầu.

“Nhưng sao lại như thế được Huế Anh? Em và anh ấy yêu nhau đã
được gần ba năm cơ mà.”

“Có lẽ cô kia cũng không biết điều đó. Còn em thì không biết
là họ bắt đầu với nhau từ bao giờ. Em chỉ biết đó là một người cùng quê với anh
Tân.”

“Hải Dương à?”

“Sao anh biết là Hải Dương?”

“À, ừm... tình cờ anh thấy trên Facebook Khánh Tân.” Ngôn ngập
ngừng khi không muốn nói Giang Thảo là bạn cùng lớp của anh.

“Cách đây hai tuần, em vô tình phát hiện một tờ thiếp nhỏ
trong túi áo khoác anh Tân, viết là: ‘Chúc mừng sinh nhật anh yêu. Cười nhiều
vào nhé. Giang Thảo bé bỏng của anh.’

Em đọc những dòng chữ ấy mà không thể bình tĩnh được. Em
không muốn tin đây là lời chúc mừng anh Tân. Em mong mình đã hiểu lầm, đã bắt
được tờ giấy của một người nào khác mà nghi oan cho anh Tân. Nhưng nhì


XtGem Forum catalog