m các việc khác
nữa, người kỹ sư đó bị đưa đi nông trường lao động cải tạo ở Hắc Long
Giang. Một đi không trở lại, mấy người con của bố nuôi coi anh ấy như kẻ đã làm hại gia đình họ, thường ức hiếp anh ấy, mẹ nuôi đối xử rất tốt,
nhưng khi anh ấy mười lăm tuổi, bà cải giá. Khi đó những đứa con trai
con gái của bà đều đã lập gia đình hoặc đã có sự nghiệp riêng, người đàn ông mà mẹ nuôi lấy không đồng ý cho bà đem anh theo, mẹ nuôi đã ôm lấy
anh ấy khóc, đưa hai đồng, bảo anh ấy đi ăn xin. Mã Tắc cày ruộng thuê
cho người ta, bốc vác xi măng, khi đói quá đã từng ăn cám lợn, nhưng
không bao giờ ăn cắp, ăn xin".
"Năm 1984, khi đó Mã Tắc hai mươi tuổi, nhận làm công nhân lao động
giản đơn cho một thương nhân Ôn Châu, trong một lần đưa ông này đi ký
hợp đồng làm ăn thì gặp cướp, thực ra tiền ông này mang theo không đáng
kể gì, định đưa bọn cướp cho khỏi phiền phức, nhưng Mã Tắc lại xông đến
không để ông ta đưa cho bọn kia, kết quả là bị đánh cho một trận ê ẩm,
tren ebả vai còn trúng một dao. Khi đến bệnh viện băng bó ông chủ nói:
'Cậu Mã. Sao cậu phải làm thế? Cũng có phải tiền của cậu đâu'. Mã Tắc
nói: 'Ông không biết rằng khoản tiền này có thể cứu sống một mạng người
à?', rồi lại kể chuyện ngày bé của mình cho ông này nghe. Người đàn ông
Ôn Châu nghe chỉ thở dài, nói rằng để anh ấy làm những việc lặt vặt thì
phí quá, liền giới thiệu anh ấy với người bạn khác của mình ở đó.
"Vài năm sau, khi phần lớn nhân dân đã yên tâm với cuộc sống no ấm,
thì Mã Tắc đi cùng ông chủ người Ôn Châu đi khắp Nam cùng Bắc, nhìn thấy quá trình chuyển biến khó khăn mà đầy kỳ tích từ nền kinh tế kế hoạch
vĩ mô sang nền kinh tế thị trường". Sau đó anh ấy cũng ra nước ngoài với ông chủ của mình trong tám năm, ông chủ của Mã Tắc mở cho anh ấy hai
con đường đi, thứ nhất là thay ông quản lý sản nghiệp lớn, thứ hai là tự mình lập nghiệp, Mã Tắc đã chọn con đường thứ hai".
"Những khó khăn trong việc lập nghiệp mà Mã Tắc đã trải qua, anh ấy
thản nhiên nói: 'Trong năm năm, anh không ngủ được giấc nào yên ổn'. Năm 1998, Cam tươi Mã Tắc trở thành mặt hàng hàng đầu trong ngành sản xuất
đồ uống Thành Đô, Mã Tắc cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm".
Mã Tắc nói với Tuyên Nhụy: "Năm đó việc mà anh muốn làm nhất chính
đến Hắc Long Giang tìm mộ của bố nuôi, đem tro xương ông về Thành Đô.
Nhưng anh đã tìm hơn nửa năm trời mà vẫn không tìm thấy".
Mã Tắc nói: "Anh không biết mình được sinh ra vào ngày nào, bố nuôi nhận về nuôi ngày nào, ngày đó chính là sinh nhật của anh".
Anh ta nhìn Tuyên Nhụy nói: "Ngày ông ấy nhận anh về là ngày mùng 10 tháng 11 năm 1964".
Anh nói: "Tuyên Nhụy, cảm ơn em đã cùng anh trải qua sinh nhật cuối cùng của những năm bản mệnh trước đây".
Tuyên Nhụy cười cười, rồi lại châm thuốc hút: "Mã Tắc là một người
đàn ông rất nhẫn nại, hơn nữa anh ấy lại có cây đàn nhị, cho dù là loại
nhạc cụ gì đi chăng nữa, chỉ cần nó là nhạc cụ thì rất dễ khiến một
người con gái xao lòng".
Vợ anh ấy mê anh ấy chính vì cây đàn nhị này, cùng anh ấy lập nghiệp
trong năm năm. Năm 1998, Mã Tắc từ Hắc Long Giang trở về, không bao lâu
sau thì họ kết hôn".
Tuyên Nhụy búng búng tàn thuốc: "Cảm tình và tình yêu không giống
nhau, những trải nghiệm khi còn bé khiến cho anh ấy rất quyến luyến với
cuộc sống gia đình, anh ấy không cần tình yêu, hay nói rằng, nếu đem
tuổi trẻ đi theo đuổi tình yêu, thì với anh ấy cái giá phải trả cho nó
là quá cao".
Đến cuối tháng 11 năm 2000, Tuyên Nhụy luôn là một thính giả của Mã
Tắc, mỗi lần hai người gặp nhau, ngoài việc chuyện trò, thì không có gì
khác, hoàn toàn trong sáng.
Ngày 12 thang 12 năm 2000, Thường Khoan kết hôn với một cô gái người
Nhật Bản, anh ta và Tuyên Nhụy dường như chưa có sự ngỏ lời chính thức
nên không có gì vướng mắc, hai người vẫn giữ thói quen thăm hỏi lẫn
nhau.
Tuyên Nhụy cười nói: "Thực ra, điều người con gái không hiểu nhất là
phải quý trọng tình cảm, khi đó mình bị quá nhiều kẻ theo đuổi, nuông
chiều hư hỏng, mình thích vui thì vui, mình thích tức giận là tức giận,
mà không nghĩ rằng đàn ông cũng có tự trọng của họ, sự chọn lựa cuối
cùng của Thường Khoan chính là vì không thể chịu nổi tính khí của mình
khi đó".
Tuyên Nhụy nói: "Nghĩ lại cũng thấy tiếc, nhưng cũng không hối hận,
anh ấy đã không đợi được mình trưởng thành hơn, là do mắt anh ấy không
tinh tường, bỏ qua mình là sự bất hạnh của anh ấy".
Tuyên Nhụy nói: "Thực ra Mã Tắc không phải người đàn ông trung thành
với gia đình, đàn bà quanh anh ấy rất nhiều, nhưng anh ấy luôn tránh nói đến, có lúc mình bắt gặp một người nào đó trong số họ, gầy béo tròn
cao, kiểu nào cũng có".
Tuyên Nhụy nói: "Cũng chính vì Mã Tắc không có yêu cầu gì quá đáng
với mình, không coi mình là một trong số những người đàn bà kia, vì thế
mình vẫn muốn ở bên anh ấy, ở bên cạnh một người đàn ông như thế, mỗi
giây phút đều có thêm những kinh nghiệm nhân sinh tinh tế nhất".
Tuyên Nhụy nói: "Anh ấy dạy mình tất cả những gì tinh hoa nhất của
cuộc sống, việc này giúp mình nhìn rõ rất nhiều cạm bẫy, cũng ít khi gặ