Tứ
Xuyên. Ngày đăng ký nhập học, các nam sinh năm thứ hai có nhiệm vụ tiếp đón học
viên mới đã lưu truyền cái tên Tuyên Nhụy. Đợt huấn luyện quân sự chưa kết
thúc, tên của Tuyên Nhụy lại một lần nữa được biết đến, vì cô ấy nói với tay
chủ tịch hội sinh viên vốn trước đây hay thăm dò tình hình các lớp nhân tiện
xen vào giải quyết chuyện yêu đương cá nhân của mọi người rằng: “Lão đây không
có hứng với ông già”. Taychủ tịch thất
vọng trở về, đã buồn rất lâu. Năm đó, Tuyên Nhụy mới mười bảy tuổi.
Trong cuộc sống học
tập bốn năm tại trường, Tuyên Nhụy luôn giữ được một kỳ tích, một mặt cô luôn
là người duy nhất dành được học bổng loại một, khi tốt nghiệp chắc chắn sẽ được
trao danh hiệu học viên ưu tú, mặt khác, cũng là người giữ được kỷ lục về các
lĩnh vực như có số lần trốn tiết nhiều nhất, số lần trốn nộp bài tập nhiều
nhất, hoạt động nội ngoại khóa nhiều nhất, đến giờ vẫn được các em “đệ tử” khóa
dưới hiện đang làm nghiên cứu sinh vô cùng kính nể.
Đầu năm 1998, một
cô gái vô cùng thông minh, ngoại hình lại xinh đẹp như Tuyên Nhụy được một công
ty quảng cáo chuyên cung cấp dịch vụ làm chủ trì cho các buổi lễ ở các doanh
nghiệp đánh giá tốt, giám đốc của công ty này khi đó đã hứa, chỉ cần Tuyên Nhụy
ở lại công ty, thì cát xê mỗi lần lên sân khấu của cô sẽ được tính tương đương
với mức cát sê của người chủ trì chuyên nghiệp ở Thành Đô.
Bố mẹ Tuyên Nhụy
rất hiểu con gái mình thông minh tự trọng, nên cũng không để ý xem cô có yên
tâm ở trong trường học hay không.
Những tháng ngày
này Tuyên Nhụy sống rất yên ổn mà lại đầy đủ.
Ngày 15 tháng 6 năm
1990, Tuyên Nhụy nhận một loạt hoạt động quảng bá về nước uống của công ty
trách nhiệm hữu hạn Cam tươi của Thành Đô, trong lần đi tuyên truyền này, Tuyên
Nhụy đã gặp Thường Khoan, phó giám đốc phụ trách việc hoạch định truyền thông
và hình ảnh cho công ty này.
Khi chương trình
quảng bá kết thúc, Tuyên Nhụy đang vén một góc chiếc váy dài đang mặc nhảy
thẳng từ trên sân khấu xuống, người chịu trách nhiệm liên hệ với cô chặn lại
nói: “Cô Tuyên Nhụy, phó giám đốc của chúng tôi tới”.
Tuyên Nhụy vừa uống
nước cam trong cốc thủy tinh, vừa thờ ơ cười nói: “Đến thì cứ đến, có quan hệ
gì tới tôi đâu?”
Một giọng nói dễ
nghe vang lên: “Ồ, tôi chỉ muốn chào hỏi thôi chứ không có ý tỏ vẻ gì đâu”.
Tuyên Nhụy nhìn
theo tiếng nói, chỉ thấy một người đàn ông tầm vóc trung bình, có vẻ là người
có văn hóa đang cười với cô.
Tuyên Nhụy quay đi
nói: “À, thế thì tốt”.
Người đàn ông này
chính là Thường Khoan.
Thường Khoan nói:
“Tuyên Nhụy, lát nữa chúng tôi có một buổi tiệc chiêu đãi chúc mừng, cô là
người đã làm một loạt những chương trình này thì đi ăn cùng chúng tôi nhé?”
Tuyên Nhụy vô cùng
ngạc nhiên nhìn anh ta nói: “Sao anh biết toàn là do tôi làm?”
Thường Khoan nói:
“Chương trình nào tôi chẳng có mặt”.
Tuyên Nhụy bỗng
nhiên mỉm cười: “Tốt, thế tối nay ăn gì? Tôi rất hay soi mói đấy”.
Thường Khoan nói:
“Ồ, tôi cứ tưởng cô không đồng ý, tôi chỉ tiện mồm lịch sự mời vậy thôi, cô đi
thật đấy à?”
Tuyên Nhụy càng
cười vui vẻ hơn: “Công ty to như thế mà còn tiết kiệm chút tiền cơm à? Bữa
chiêu đãi này tôi nhất định phải đi mới được”.
Rượu cứ được đưa ra
mãi, uống đến khi cả căn phòng như náo loạn lên, có người ngồi cả lên bàn uống,
Tuyên Nhụy hai mắt sáng ngời nói với Thường Khoan: “Anh có biết vì sao tôi đi
với anh không?”
Thường Khoan mỉm
cười: “Vì lần đầu tiên gặp em tôi đã không nói câu Tuyên Nhụy, tôi mời em đi ăn
cơm”.
Tuyên Nhụy cười
nói: “Còn vì anh đã gọi tên tôi”.
Ăn cơm xong, Thường
Khoan bảo cô gái làm nhiệm vụ liên lạc đưa Tuyên Nhụy về trường, còn anh ta thì
đứng trong nhà xe nhìn theo họ.
Xe chuẩn bị nổ máy,
Tuyên Nhụy bèn bước xuống chạy tới trước mặt anh ta, hùng hùng hổ hổ hỏi: “Sao
anh không đưa em về?”
Thường Khoan nhìn
cô cười: “Xem ra em đã bị bọn đàn ông nuông đến hỏng rồi, còn dọa nạt nữa chứ”.
Tuyên Nhụy bị nói
trúng tim đen lại càng tức giận, ngạo mạn ngẩng đầu nói: “Em hỏi anh vì sao
không đưa em về?”
Thường Khoan nhìn
cô nói: “Vì sao tôi phải đưa em về?”
Tuyên Nhụy nói: “Vì
trong những trường hợp như thế này người đưa em về luôn là giám đốc hay tương
đương như thế”.
Thường Khoan không
cười nữa, nghiêm mặt hỏi: “Họ còn đưa danh thiếp cho em, còn xin em số điện
thoại nữa chứ?”
Tuyên Nhụy nói:
“Đúng vậy, anh cũng nên như thế, phải không? Anh làm sao phải vờ như không
giống những người bọn họ.”
Thường Khoan nhìn
cô một lúc rồi cúi đầu ghé vào tai cô nói nhỏ: “Tôi uống nhiều rượu quá, đưa em
về sợ đâm xe”.
Tuyên Nhụy kinh
ngạc nhìn anh.
Thường Khoan mỉm
cười khẽ búng mũi Tuyên Nhụy, sau đó nói với cô gái đang đứng ngoài xe chưa
hiểu chuyện gì xảy ra: “Đưa cô ấy về”.
Tuyên Nhụy nhìn anh
nói: “Không đưa danh thiếp của anh cho em à?”
Thường Khoan nhìn
cô: “Số di động của em tôi đã có từ khi thấy ảnh trong hồ sơ của em cơ”.
Tuyên Nhụy nói:
“Vậy vì sao không gọi cho em?”
Thường Khoan nói:
“Nếu tôi gọi, thì giờ em đâu có thấy tôi và những người đàn ông đó có gì khác
nhau”.
