vừa đặt âu canh lên bàn.
Giang Đào chúm chím nhìn cô, đoạn gật đầu. Xong xuôi bước ra ngoài, thấy cô ngồi đó đợi mình, anh liền ra bàn ngồi xuống. Nhìn bàn ăn thịnh soạn, anh hỏi:
- Một mình em nấu từng đấy món à?
Phương Nghiên gật đầu nói:
- Trước kia toàn ăn cơm anh nấu, hôm nay, em làm cơm mời anh.
Qua mâm cơm bốc khói thơm lừng, ánh mắt cả hai dừng lại rất lâu trên gương mặt đã trở nên thân thương quá đỗi với mình. Chợt nghe lòng bâng khuâng, dâng niềm chua xót. Ôi những năm tháng đã qua, ôi bao lời hẹn thề đã từng, nay ùa về trong tim, kéo nhau dâng đầy trong mắt, để rồi lệ vỡ òa.
Giang Đào thử món cô nấu. Đoạn ngước đầu, mỉm cười khen:
- Ngon quá. Bao nhiêu năm, cuối cùng anh cũng được ăn cơm em nấu.
Anh cất lời nhẹ tênh, giọng điệu rầu rĩ vấn vương hoài cảm, khiến cô bất chợt ngẩn người, sau rồi mới cười bảo:
- Bây giờ em biết làm nhiều món lắm.
Nói rồi, cả hai cùng đăm chiêu, lặng lẽ cúi đầu gắp thức ăn trước mặt. Thế mà, nước mắt không nén nổi mình, nhòe ướt bên khóe mi, lăn dài trên mặt, nhỏ xuống bát cơm.
Cơm nước xong, Giang Đào giúp Phương Nghiên thu dọn bát đũa. Hai người vẫn im lặng không một lời trao đổi, chỉ nghe tiếng nước xối chảy từ đầu vòi. Giang Đào rửa bát, còn Phương Nghiên lau khô và sắp xếp gọn gàng. Thi thoảng, họ vẫn ngẩng đầu nhìn nhau, nếu hai ánh mắt có ngẫu nhiên gặp nhau, họ cũng chỉ cười nụ.
Thấy cô cất chiếc bát cuối cùng vào chạn, anh chậm rãi cất lời:
- Đây đúng là cuộc sống anh hằng mơ ước.
Nghe anh nói, cô quay người nhìn anh, bảo:
- Đây là lần cuối cùng em nấu cơm cho anh.
Lời vừa dứt, cô đã thấy vẻ thoảng thốt kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt anh. Không để anh kịp lên tiếng, cô đã cướp lời:
- Bởi em sắp lấy Tô Nguyên Khải.
- Phương Nghiên, em hận anh ư? Cho nên em mới trừng phạt anh bằng cách này ư?
- Không, Giang Đào, em chưa bao giờ hận anh.
- Anh đã dàn xếp với Duyệt Nhiên rồi, em cho anh thư thả ít hôm. Dạo gần đây, ít khi anh đến tìm em là bởi anh thấy nếu không giải quyết sớm chuyện của Trần Duyệt Nhiên thì làm vậy là thiếu tôn trọng cả em lẫn cô ấy.
- Chuyện của anh và Duyệt Nhiên, em không muốn hỏi, dù anh giải quyết ra sao, thì quyết định lấy Tô Nguyên Khải của em vẫn vậy.
- Vì sao?
- Chẳng vì sao cả, vì em đã quá mệt mỏi. Những chuyện đã qua thì cho qua đi, giờ em chỉ muốn sống thanh thản.
Sự băn khoăn, hụt hẫng hiện rõ trên gương mặt anh, cơ thể rắn rỏi như bị thứ sức lực nào bất ngờ đánh gục, để rồi cơn tuyệt vọng cuốn phăng anh đi.
Nhìn anh mà Phương Nghiên chỉ thấy lòng buồn khôn tả, sau cùng đành thu lại ánh nhìn bằng cái ngoảnh đầu. Giang Đào bất ngờ nắm lấy tay cô, đặt lên mặt mình, dòng lệ nóng hổi trượt trên má cô.
- Không, Phương Nghiên, chúng mình đừng như thế, đây không phải là kết cuộc của hai ta.
Lẩm nhẩm những lời ấy trong miệng, anh một dạ khăng khăng nắm tay Phương Nghiên, dường như chỉ cần nắm được tay cô là anh đã có tất cả. Song cũng vì lực bất tòng tâm mà anh chỉ biết nắm tay cô như một con nít.
Gương mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Qua làn nước mắt mênh mang, ánh mắt cô vẫn đăm đăm nhìn vào gương mặt anh, một gương mặt khôi ngô như tạc. Thế rồi, giọt vắn giọt dài, gợi Phương Nghiên nhớ tới nhiều người, nhiều chuyện đã qua. Cô nhớ tới người cha đã qua đời đột ngột của mình, một người uy nghiêm, từng hô mưa gọi gió trên thương trường. Đoạn lại nhớ Trần Duyệt Nhiên, vì Giang Đào, người con gái ấy đã hy sinh đôi tay cùng mơ ước của bản thân. Và sau cùng, cô nghĩ tới Tô Nguyên Khải, người đàn ông tư phong đĩnh đạc, nặng tình với cô.
Cô giật lại tay mình khỏi bàn tay anh. Vậy mà anh siết chặt không buông, dường như anh đang gồng mình với toàn bộ sức lực. Còn Phương Nghiên, cái rụt tay cương quyết như dốc hết sức bình sinh.
Cây cối vươn mình chọc thẳng lên trời dọc hai bên lối về, tán cây râm mát nối nhau trải dài. Khiến Giang Đào bất chợt nhớ lại mái trường mà hai người theo học, cũng có một con đường tương tự như thế. Hồi ấy, anh và cô, tay trong tay, dạo bộ dưới bóng cây, niềm vui sao mà đơn giản đến vậy, chỉ mong những bước chân đưa hoài, không bao giờ chạm đến điểm kết. Khoang xe lan tỏa mùi ghế da đắt tiền, dường như còn một thứ mùi nào đó rất khó nói, lẫn trong bầu không khí lặng ngắt như tờ. Bấy giờ, con đường thưa thớt xe cộ, riêng mình xe anh thả ga, lao đi êm ru.
Về tới nhà, Giang Đào bắt gặp Trần Duyệt Nhiên đang chăm chú ngồi xem thứ gì đó. Thấy anh bước vào, cô mới ngẩng đầu khoe:
- Em đang xem mấy bức ảnh hồi xưa của mình, anh có muốn xem cùng không?
Nghe cô đề nghị, Giang Đào đứng bất động nhìn cô. Trần Duyệt Nhiên đã sán lại gần, cầm quyển album chìa ra trước mặt anh:
- Đây là bức ảnh chụp hồi năm tuổi, lần đầu tiên em học đàn. Anh xem, dạo đó em đáng yêu không này?
Nói đoạn, cô lại chỉ sang một bức ảnh khác:
- Đây là bức ảnh hồi em mười hai tuổi, lần ấy em đoạt giải trong cuộc thi dương cầm ở Hồng Kông. Lần đầu tiên được giải thưởng quan trọng đấy. Hồi đó, ba mẹ đưa em đi thi, lúc công bố kết quả, mẹ em còn xúc động bật khóc cơ mà. Một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng trong hội đồng ban giám khảo
