Teya Salat
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324882

Bình chọn: 8.5.00/10/488 lượt.

a xôi. Lòng ngổn ngang trăm mối, trăm ngàn lời muốn trút nhưng không thành câu. Giờ lâu, Giang Đào mới phân trần:

- Không có chuyện gì đâu, chỉ là muốn gọi điện cho em thôi.

Phương Nghiên siết chặt điện thoại, tuy nẫu ruột gan, nhưng cũng chỉ đáp lấy lệ:

- Giang Đào, muộn rồi, về nhà đi thôi.

Giang Đào ậm ừ rồi chậm rãi nói:

- Ừ, muộn rồi, anh phải về đây.

Anh gập máy, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại bé nhỏ. Nhìn dòng xe cộ tấp nập ngược xuôi đôi ngả, sau cùng anh bấm bụng đứng dậy nhấc theo cặp công văn cạnh bên, rẽ hướng về nhà. Và giờ thì anh đã tin, thì ra với người mình yêu, những điều nói được ra chỉ toàn vẩn vơ, mà những điều muốn nói lại chẳng thể thốt lên lời. Bao câu đường mật chỉ là để rót vào tai những kẻ chẳng là gì với nhau.

Những lần cãi cọ xảy ra triền miên như cơm bữa, hết ngày này sang ngày khác đã bào mòn toàn bộ tâm tư cũng như sự nhẫn nại trong anh. Cuối cùng, khi mục kích Trần Duyệt Nhiên lục lọi điện thoại của mình, gọi lại vào những số anh đã gọi hòng chất vấn này nọ, thì Giang Đào không thể nén lại được nữa.

Anh lao đến, giật điện thoại khỏi tay cô, quát lên:

- Em nhìn lại mình xem, em ra cái thể thống gì nữa? Chiếc máy này chủ yếu để liên lạc với đối tác và đồng nghiệp, em thích để người ta cười cho mới thôi à?

Trần Duyệt Nhiên nhìn anh, buông tiếng cười khan, đoạn nói:

- Em ra cái thể thống gì ấy à? Anh bắt đầu chê em rồi phải không? Vì đâu e, ra nông nỗi này, ai khiến em thành nông nỗi này? Anh nói xem, anh nói đi chứ. Một người phụ nữ không tìm được cảm giác an toàn từ người đàn ông của mình thì ắt sẽ hành xử như vậy, chứ sao nữa?

Đang nói, bất thình lình, Trần Duyệt Nhiên xông tới túm áo anh, giọng gắt gỏng.

Nhìn đôi tay cô nàng túm chặt vạt áo mình, Giang Đào nói:

- Duyệt Nhiên, không một ai có thể chi phối được số kiếp của nhau. Có lẽ em chịu ảnh hưởng lớn từ anh, nhưng thực sự khiến em thay đổi thì chỉ có bản thân em.

- Đồ ngụy quân tử. Vì anh mà tôi hy sinh bàn tay mình, hy sinh mộng tưởng. Bây giờ anh lại nói những lời giả tạo, vờ vĩnh với tôi. Anh có xứng với tôi không?

Nước mắt rịn theo câu mắng xối xả. Cô chìa đôi tay chằng chịt sẹo ra trước mặt Giang Đào, rồi gào thét truy hỏi như một kẻ điên:

- Anh nói đi chứ, anh có xứng với tôi không? Có xứng không? Anh có đền được tay cho tôi không?

Ánh mắt Giang Đào chạm tới mái tóc xõa xượi, dời xuống cái nhìn tha thiết, sau cùng, đậu trên đôi bàn tay vằn vệt sẹo của Trần Duyệt Nhiên. Đoạn ngẫm lại cuộc sống giữa hai người, lòng chứa chan hoài cảm, không hiểu vẻ ánh mắt đau đáu xót xa ấy là vì mình hay vì cô.

Vẫn nhìn cô, anh cất lời:

- Chuyện đã đến nước này rồi, em còn muốn ra sao nữa? Đền tay cho em, hay muốn anh cưới em? Nếu làm vậy có thể giúp em phục hồi bàn tay, thực sự hạnh phúc thì tốt thôi, anh sẽ làm ngay.

Dứt lời, Giang Đào quơ con dao gọt hoa quả trên mặt bàn, nhét vào tay Trần Duyệt Nhiên. Đoạn giương tay mình lên ngang mặt cô, nói:

- Nếu làm vậy mà khiến em bớt hận anh, thì anh cũng cam tâm chấp nhận, em làm đi.

Trần Duyệt Nhiên cầm con dao trên tay, nhìn xuống đôi tay săn chắc của anh. Tay cô run lên, lẩy bà lẩy bẩy. Sau cùng, cô quẳng con dao xuống đất, òa khóc tức tưởi.

- Duyệt Nhiên, nếu kết hôn với em mà giải quyết được vấn đề giữa hai chúng ta, mà khiến em hạnh phúc thực sự, thì anh luôn sẵn sàng. Anh nói thật lòng, bởi những gì em đã hy sinh vì anh, đáng để anh làm như thế. Nhưng thực tế lại khác, dù hai đứa lấy nhau, sự ghen tuông lẫn đa nghi trong em không bao giờ lắng xuống. Cái em có được chỉ là thái độ thỏa mãn tạm thời, chứ không bao giờ có được hạnh phúc thực sự.

Lời vừa dứt cũng là lúc vai cô run lên từng chặp thút thít. Cô hiểu những gì anh nói, nhưng không thể cắt nghĩa được vì sao mình lại mê muội nghĩ rằng, thà cứ nhùng nhằng theo anh, thà tình cảm sứt mẻ, để rồi hai người oán hờn lẫn nhau, chứ quyết không chịu chia tay.

Thế rồi bỗng nhiên, cả hai cùng im bẵng, căn phòng vừa trải qua cuộc cãi vã kịch liệt bất chợt lặng hẳn đi. Tiếng sùi sụt của Trần Duyệt Nhiên càng tỏ rõ bầu không khí im lìm như ngưng đọng giữa hai người.

Hồi lâu, Giang Đào mới hạ quyết tâm, để cất lời:

- Duyệt Nhiên, chúng mình chia tay thôi.

Sau ít giây bàng hoàng, Trần Duyệt Nhiên phá ra cười khanh khách. Tiếng cười mỗi lúc một vang, cho đến khi lệ ứa mi, cô nói:

- Giang Đào, cuối cùng anh cũng chịu thốt ra câu này. Anh tính chia tay với em, để quay lại thắm thiết với Phương Nghiên phải không?

Giang Đào choáng váng cả người, nhìn Trần Duyệt Nhiên đầy kinh ngạc:

- Thì ra em biết cả rồi.

- Dĩ nhiên là biết, trước khi yêu em, anh thường lấy ảnh của chị ta ra ngắm, em biết ngay. Ánh mắt anh lúc ngắm ảnh chị ta tóe lửa. Còn bấy lâu nay, chưa một lần anh nhìn em bằng ánh mắt đó. Lần trước, hai người gặp nhau trong cửa hàng thời trang, anh có biết lúc đó anh trông thế nào không? Đến em là người ngoài cuộc mà còn cảm thấy xót cả ruột.

Đang nói chuyện, bỗng Trần Duyệt Nhiên khựng lại, buông tiếng cười khẩy, đoạn mới tiếp lời:

- Mà vậy thì đã sao nhỉ? Bây giờ anh là chồng chưa cưới của em, em chưa