gật đầu thì anh còn lâu mới thoát khỏi tay em.
Lời tuyên bố của cô khiến Giang Đào bàng hoàng đến lặng người. Anh há hốc mồm kinh ngạc, á khẩu nhìn Trần Duyệt Nhiên, như thể đó là một con người hoàn toàn xa lạ.
Tô Nguyên Khải đến thăm Phương Nghiên. Thấy anh bước vào, cô liền ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười:
- Sao lại đến vào tầm này? Có việc gì à?
Tô Nguyên Khải mỉm cười rồi lắc đầu. Anh bước lại gần nói:
- Có gì đâu, muốn tới thăm em thôi.
Bỗng anh nhìn cô chằm chằm một lúc mới bảo:
- Em xem, em lại gầy đi này. Bây giờ đã ổn định rồi, sao em còn bán mạng cho công việc đến mức này?
- Thực ra vẫn như trước thôi, nhưng tại anh lo lắng nên mới thấy em gầy. Giờ đang lúc làm việc, làm gì có chuyện “bán mạng”.
- Em ấy à, kiểu gì cũng nói được.
Tô Nguyên Khải đột ngột nắm lấy tay cô.
Thấy anh như có lời muốn nói, Phương Nghiên bèn hỏi:
- Làm gì mà anh coi bộ nặng nề thế.
Nghe cô hỏi, Tô Nguyên Khải chưa vội đáp. Anh lẳng lặng nhìn Phương Nghiên, sau mới thở dài thườn thượt, kể:
- Tối qua, Duyệt Nhiên khóc lóc gọi điện cho anh, con bé nói Giang Đào đòi chia tay.
Phương Nghiên sững sờ, đứng nghệt mặt ra ở đó. Tức thì cô nghe nhộn nhạo trong lồng ngực, không hiểu là cảm giác gì. Nhìn cô như vậy, Tô Nguyên Khải băn khoăn hỏi:
- Em sao thế, Phương Nghiên?
Bấy giờ, Phương Nghiên mới choàng tỉnh, đáp:
- Sao Giang Đào lại đòi chia tay? Đang yên lành thế cơ mà?
- Chuyện thực ra thế nào anh cũng không rõ. Nghe Duyệt Nhiên khóc ròng như mưa trong điện thoại, nó kể Giang Đào không quên được cô bạn gái xưa kia, nằng nặc đòi chia tay với nó.
Tô Nguyên Khải ngập ngừng nhìn Phương Nghiên, đoạn nói:
- Anh cũng khuyên, Duyệt Nhiên vì Giang Đào mà hy sinh nhiều thứ, hai đứa yêu nhau đã lâu, Giang Đào về tình về lý thi không nên bỏ rơi con bé.
Nghe anh kể mà lòng cô dấy lên đủ vị ngọt bùi cay đắng, vô vàn cảm xúc cồn cào trong lòng, người cũng bần thần. Rất lâu sau, cô mới lên tiếng:
- Mấy cặp yêu nhau mà không cãi cọ. Anh cứ từ từ khuyên bảo Trần Duyệt Nhiên, Giang Đào làm sao có chuyện chia tay cô ấy.
Tô Nguyên Khải gật gù:
- Anh cũng nghĩ thế, bởi tính khí con bé thi thoảng cũng hơi bốc đồng, hẳn Giang Đào giận lắm mới nói vậy.
Hai người nói chuyện thêm một lúc thì Tô Nguyên Khải nhìn đồng hồ đeo tay, bảo:
- Anh có việc, phải đi đây. Gặp em sau nhé. Em đừng nghĩ ngợi lung tung, chuyện giữa hai đứa nó chưa hẳn là vì em đâu.
Nghe anh dặn dò, cô bèn gật đầu, nhắc anh:
- Anh lái xe cẩn thận.
Tô Nguyên Khải mỉm cười đồng ý, đoạn thơm lên mái tóc cô:
- Anh đi đây.
Nói rồi, anh liền xoay mình bước ra ngoài.
Chưa được bao lâu, phương Nghiên đã gọi giật anh lại. Tô Nguyên Khải dừng bước, quay người, thắc mắc hỏi cô:
- Có chuyện gì à?
Phương Nghiên không nén nổi cười, bước lại gần, nói:
- Anh xem, cúc ở cổ tay rời ra rồi này. Để em khâu lại cho anh.
Bảo anh ngồi xuống, cô liền đi lấy kim chỉ, ngồi trước mặt anh, bảo:
- Anh đưa tay đây.
Thao tác cầm kim của cô rất thành thục, mũi lên mũi xuống thoăn thoắt đưa. Mắt nhìn đăm đăm tay áo, thần thái tập trung, dường như cô coi đó là một công việc vô cùng quan trọng. Tô Nguyên Khải lặng lẽ ngắm nhìn cô, lòng chứa chan cảm xúc khó cắt nghĩa, tuồng như không dám nhìn thẳng vào gương mặt ấy.
Như cảm nhận được ánh mắt anh, Phương Nghiên bèn ngẩng đầu nhìn lên:
- Làm gì mà cứ nhìn em mãi thế?
Nói đoạn, cô liền chúm chím cười:
- Anh yên tâm, tay nghề của em khá lắm, không chích vào tay anh đâu. Sắp xong rồi đây.
Khi nói cười, ánh mắt cô pha chút tinh nghịch như bé thơ. Đôi mắt đen láy, sáng ngời nhìn anh không gợn lấy một vết nhơ, khiến lòng anh dâng trào bao cảm xúc, ây sầu, áy náy, mủi lòng, hay còn điều gì khác nữa. Hồi lâu, anh mới khẽ gọi cô:
- Phương Nghiên…
Nghe anh gọi, cô bèn ngẩng lên, băn khoăn nhìn anh, hỏi:
- Hôm nay anh làm sao thế?
Tô Nguyên Khải thoáng ngớ người, vội vã lắc đầu, nói:
- Không, tự nhiên anh muốn gọi em thôi.
Phương Nghiên cười nụ, vừa thắt nút chỉ, dùng kéo cắt đoạn thừa, vừa nói:
- Xong rồi đây.
Nghe vậy, Tô Nguyên Khải liền giơ tay lên xem:
- Khâu khéo thật.
Phương Nghiên không nén nổi cười, mới bảo:
- Mấy đường chỉ đơn giản nhất ấy mà, làm gì được như anh khen.
Liền đó, cô đã giục anh:
- Anh có việc thì đi đi, kẻo lỡ.
Tô Nguyên Khải về được một lúc, Phương Nghiên lại đứng thừ người.
Giang Đào lấy làm bất ngờ khi nhận được điện thoại của cô. Anh vội vã nhấc máy, nửa kinh ngạc, nửa khấp khởi:
- Em tìm anh à?
- Vâng, em muốn hỏi, tối nay anh có thời gian chứ, em mời anh ăn cơm.
Giang Đào nghệt mặt một chốc, mới đáp:
- Được, tối nay anh đến chỗ em.
Tan làm, Giang Đào đến nhà Phương Nghiên. Vừa mở cửa, cô liền đỡ lấy cặp công văn của anh, nói:
- Anh nghỉ ngơi đã, rồi chúng mình ăn cơm.
Giang Đào gât gù đồng ý, lúc ngẩng lên thấy cơm nước tươm tất trên bàn, căn nhà ngập tràn mùi vị êm ái, con tim anh như dịu hẳn đi. Đến gần chiếc bàn, nhận ra những món mình yêu thích, anh lại thêm ấm lòng. Song lẫn trong đó, còn có cả nỗi chua chat khó tỏ bày.
- Xong rồi, anh vào rửa tay rồi ăn cơm.
Phương Nghiên giục anh, khi
