trong điện thoại, Duyệt Nhiên đã kể, cuối cùng nó đã tìm thấy người ấy. Không bao giờ anh quên được giọng điệu phấn khích, hồ hởi của con bé vào ngày hôm đó. Tuy ở hai đầu điện thoại xa xôi, song anh vẫn cảm nhận được niềm vui hân hoan tột độ như ùa vào mình.
Nói đến đó, Tô Nguyên Khải thoáng ngập ngừng, không dám nhìn vào Phương Nghiên. Anh ngoảnh đầu, nhìn lảng ra ngoài cửa sổ, nơi sắc đêm vẫn lộng lẫy như thường khi. Bấy giờ, âm nhạc ngưng bặt, nhà hàng thênh thang chỉ còn lại hai người, bỗng chốc trở nên lặng ngắt như tờ.
- Mấy ngày sau, Duyệt Nhiên lại gọi điện. Anh vốn tưởng con bé đã gặt hái được tin tức tốt lành. Không ngờ, nó lại ủ dột kể với anh, cậu con trai kia đã yêu người khác. Con bé dùng đủ mọi cách, phí hoài bao tâm sức mà không chiếm được tình cảm của cậu ấy. Thoạt đầu, Duyệt Nhiên còn đinh ninh, cậu kia có thể là người lạnh nhạt trong tình cảm. Cho đến khi nó mục kích cậu ta ngắm ảnh người yêu. Tuy ánh mắt sâu hun hút có phần phức tạp, nhưng rất mực chuyên chú, cậu ta dịu dàng vuốt ve bức ảnh nhiều lần, chứng tỏ tình yêu của cậu ta khá sâu sắc.
- Nếu Duyệt Nhiên dừng lại ở đó, thì tình cảm cũng chỉ có vậy, cùng lắm thì nuối tiếc, bâng khuâng. Nhưng con bé không chịu. Nó sẵn sàng bỏ ra tất cả, chỉ để đổi lại tình cảm của cậu kia. Sau đó, vào một đêm giáng sinh, nhờ hy sinh đôi bàn tay mà cuối cùng nó đã giành được tình yêu của chàng trai đó. Thực ra, cậu ta cũng rất tử tế, cần cù chịu khó, có trách nhiệm và chí tiến thủ, lại rất quan tâm Duyệt Nhiên. Về lâu về dài, tuy Duyệt Nhiên chưa hẳn đã thỏa nguyện, song cũng thấy hạnh phúc phần nào, bởi cậu ta đối xử với nó rất mực ân cần. Sau đó, hai đứa hồi hương, vô tình gặp lại cô gái mà cậu ta hằng nhung nhớ.
Nghe vậy, Phương Nghiên vẫn gắng gượng duy trì tư thế trước đó. Mắt nhìn đăm đăm, đợi chờ Tô Nguyên Khải tiếp tục câu chuyện.
- Một hôm, con bé khóc lóc đến tìm anh, nhờ anh giúp nó bảo vệ tình yêu của mình. Nó kể, họ đã gặp cô gái kia, người đàn ông đã thuộc về nó, nay lại nhìn cô gái kia với ánh mắt nóng rực như lửa. Con bé kể, nó chưa từng hối hận khi mất đi đôi tay, thậm chí nó còn lấy làm mừng. Bởi nếu không có biến cố ấy, thì có lẽ cả đời này, không bao giờ nó có cơ hội giành được tình yêu của cậu ta. Nhưng nó sợ cậu ta sẽ bỏ nó mà đi, để rồi lao vào vòng tay cô gái mà cậu ta hằng yêu. Nó khóc tưởng nẫu ruột gan, chưa bao giờ anh thấy em gái mình lại sợ hãi, lo lắng đến vậy. Lúc ấy anh đã quyết định, mình phải giúp Duyệt Nhiên, giúp đứa em gái duy nhất của mình, bảo vệ tình yêu mà nó phải khó khăn lắm mới có được.
Nghe anh kể, nét mặt cô dần trầm lắng. Sau cùng, cả gương mặt trắng nhợt, cái nhìn long lanh vụt biến mất, để thâm trầm lấn lướt trong đôi mắt ấy. Nhìn Tô Nguyên Khải, cô chậm rãi hỏi:
- Cho nên?
Không kịp để anh lên tiếng, cô đã tiếp lời:
- Cho nên anh mới xuất hiện trước mặt em, để tán tỉnh em, đúng không?
Tô Nguyên Khải nhìn cô, với gương mặt mang nhiều thần thái đan xen lẫn lộn. Thoáng ăn năn, thoáng buồn bã, hoặc có thế là nhẹ nhõm, hoặc một thứ cảm xúc nào đó, rất nhanh vụt qua gương mặt anh. Hồi lâu, anh mới thốt lên được:
- Phương Nghiên.
Giọt nước mắt âm thầm lăn trên má cô. Cô gắng gượng đè nén nỗi ê chề cay đắng nghẹn ứ trong lòng, gắng để bờ môi thôi lập cập, gắng để hỏi anh một câu thật bình tĩnh:
- Lần đầu chúng mình gặp nhau ở bậc thêm tam cấp, anh đã lên kế hoạch từ trước rồi, phải không?
- Phải, trước khi xuất hiện, anh đã quan sát em rất lâu. Biết em thường ngồi đó ngẩn ngơ một mình, hoặc đợi Nhã Lâm.
- Những gì anh từng nói với em, và cả những gì anh từng làm, đều theo kế hoạch, đúng không?
- Thoạt đầu thì như vậy, nhưng dần dà, chính anh cũng không biết là thật hay giả nữa. Còn một việc nữa, ngay lúc này đây, anh có thể khẳng định, anh thực lòng yêu em.
- Yêu…
Phương Nghiên thì thào nhẩm lại lời anh. Nỗi thất vọng bủa vây, vậy mà nụ cười vẫn ứa trên gương mặt đau đớn ê chề. Cứ cười để rồi nước mắt thoảng thốt tuôn rơi. Cô hỏi:
- Anh và Duyệt Nhiên nhìn em và Giang Đào sắm vai những người xa lạ, hẳn phải thấy buồn cười lắm hả?
Tô Nguyên Khải nhìn cô, không nén được tiếng thở dài rất khẽ. Anh lắc đầu, vẻ đờ đẫn một hồi, đoạn nhả từng chữ:
- Không, không buồn cười chút nào. Anh chỉ thấy trong dạ bâng khuâng, bởi tình yêu đích thực lại phải giấu kín như bưng.
Không rõ phục vụ nhà hàng đã lủi đi đâu, chùm đèn pha lê treo lơ lửng trên trần lung linh phản chiếu ánh sáng. Ánh đèn trùm lên mọi vật, tưởng chừng chỉ là ảo ảnh. Phương Nghiên ngỡ ngàng nghĩ thầm, à, vậy ra những thứ không giống thật ấy vốn là giả ư.
- Vì sao bây giờ anh lại thú nhận tất cả với em?
- Anh cũng không biết vì sao mình lại muốn thú thực với em. Có thể, dáng vẻ dợm đeo nhẫn khi nãy của em, cái vẻ trầm tĩnh ấy khiến anh sượng sùng. Anh nghĩ mình phải thú nhận toàn bộ sự thật với em, cứ coi như mình làm việc đó là vì bản thân. Duyệt Nhiên từng hỏi, rốt cuộc em có gì hay ho mà khiến Giang Đào nặng tình đến vậy, lại khiến anh say đắm nhường này. Thực ra, thi thoảng anh cũng tự hỏi mình câu đó. Người con gái như em, chỉ