Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324631

Bình chọn: 7.00/10/463 lượt.

phong thái đĩnh đạc khiến ai nấy đều cảm nhận được vẻ trưởng thành, rắn rỏi nơi anh. Đôi mắt anh sáng ngời, mang theo sắc thái lạ lẫm mà cô chưa một lần bắt gặp. Đáp lại cái nhìn của cô, là ánh mắt điềm đạm, ôn tồn, thân thiện của anh.

Trần Duyệt Nhiên nghe lòng ngậm ngùi khôn xiết, trong cặp mắt chứa chan bao điều phức tạp khó nói nên lời:

- Em muốn nói chuyện riêng với Phương Nghiên, có được không?

Giang Đào thoáng ngỡ ngàng, băn khoăn nhìn Trần Duyệt Nhiên. Chưa kịp đồng ý hay không thì Phương Nghiên đã cất tiếng:

- Được.

Dứt lời, cô liền cất bước về phía Trần Duyệt Nhiên. Thấy vậy, Giang Đào bèn xoay người, lánh sang một bên.

Thấy Giang Đào dần khuất xa, Trần Duyệt Nhiên mới nhìn sang Phương Nghiên, nói:

- Chị có gì hay ho mà cả Giang Đào lẫn Tô Nguyên Khải đều lưu luyến không rời? Tôi hận chị đến tận xương tủy. Nếu không vì chị thì Giang Đào đã chẳng đến nỗi đòi chia tay, dù yêu hay không. Nếu không vì chị thì tôi và Tô Nguyên Khải đã chẳng xích mích.

Thay vì trả lời, Phương Nghiên chỉ tủm tỉm cười. Lâu sau mới cất tiếng:

- Thực ra tôi thấy mình chả có gì hay ho cả. Nhưng Giang Đào đã tha thiết đến vậy, thì tôi cũng không thể nào phụ anh ấy. Đời người mấy chục năm, bảo dài thì chưa hẳn, mà bảo ngắn thì không đến nỗi. Có thể sống được ngày nào, có thể được ở bên người mình yêu ngày nào, thì ta hãy nên vui vẻ hưởng thụ ngày đó. Khó khăn lắm tôi mới nghiệm ra điều này, tôi mong bạn cũng sớm nhận ra.

Nghe Phương Nghiên nói mà Trần Duyệt Nhiên sững sờ. Bấy giờ, Giang Đào đến gần, khoác tay Phương Nghiên, nói:

- Bọn anh phải đi rồi, bên công ty tổ chức sự kiện gọi điện giục mấy lần.

Phương Nghiên nói:

- Vậy tạm biệt bạn.

Trần Duyệt Nhiên gật đầu với hai người, rồi xoay mình bước đi. Giang Đào và Phương Nghiên nhìn theo bóng cô ấy mỗi lúc một xa, đến khi nhòa vào biển người mênh mang. Đám đông tấp nập, sải những bước chân thoăn thoắt, đổ về mọi ngả mà họ mong mỏi. Mặt trời ló qua hai dãy nhà cao tầng ven đường, tỏa xuống mỗi người một quầng sáng dát vàng lấp lánh, dường như hy vọng đang căng tràn trong vạn vật.

Cuộc sống kỳ diệu vậy đó, nó thay đổi bằng chính đôi bàn tay vô hình của mình. Đến cả cái may trong cuộc đời cũng lạ, nó khiến ta trưởng thành, chững chạc, vỡ òa trong nước mắt và thăng trầm.

Thấy cô tủm tỉm, Giang Đào bèn hỏi:

- Duyệt Nhiên nói gì với em vậy?

Phương Nghiên chúm chím môi cười, nguýt anh, đoạn nói:

- Không thèm nói với anh.

Nói đoạn, cô liền băng băng tiến về phía trước.

Hôm lễ cưới, đứng đối diện nhau mà cả anh lẫn Phương Nghiên đều không khỏi ngây ngẩn, có giọt nước mắt hạnh phúc ướt nhòe khóe mi. Đó là bộ lễ phục mà cô đã bỏ nhiều tâm sức, cặm cụi thêu thùa từng đường kim mũi chỉ. Đó cũng là bộ áo mà anh mòn mỏi chờ mong bấy lâu, giây phút này, khi khoác lên mình, dường như nó đã mang tới một niềm hạnh phúc ngỡ tưởng chỉ có trong mơ.

Giang Đào quỳ xuống, giúp cô sửa lại tà váy, những chuyện xưa cũ cùng lúc ùa về trong tim. Ôi chao bấy nhiêu năm đằng đẵng, cuối cùng anh đã đợi được cái ngày Phương Nghiên là cô dâu của mình. Cuối cùng, anh cũng đã khoác lên mình bộ vest do chính tay cô may.

Phương Nghiên cúi xuống, nhìn bàn tay anh khẽ khàng lướt qua tà váy. Ánh mắt chạm đến mái tóc đen láy của anh, nhìn người đàn ông mà cô vẫn luôn một lòng yêu thương từ thuở thanh xuân, cuối cùng, ngày hôm nay, cô đã trở thành cô dâu của anh.

Nếu gian nan là con đường bắt buộc, nếu nước mắt là cái giá phải trả, vậy thì, họ luôn sẵn sàng trải qua con đường nhiều nỗi truân chuyên ấy, cốt để có nhau trọn đời.

Giang Đào nhoẻn miệng cười, đứng dậy. Ánh mắt dán mãi trên người Phương Nghiên, cô dâu xinh đẹp duy nhất mà anh vất vả kiếm tìm, bền lòng chờ đợi, đồng thời cũng hết mực yêu thương.

Nắm tay cô, anh từ từ cúi xuống. Trong màn lệ nhòe, anh nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên môi cô dâu của đời mình.

--------HẾT-----------


Ring ring