hiểu tâm trạng của em. Anh có lỗi với em khi đưa ra đòi hỏi qúa đường đột mà lại vào đúng khoảng thời gian này. Nhưng em vốn biết, trái tim anh luôn có một người mà anh yêu say đắm, một người anh luôn quyến luyến. Anh thật sự không thể lấy người khác làm vợ, mong em thông cảm cho anh.
Dứt lời, anh đưa mắt nhìn cô, bắt gặp ánh mắt cô cũng đang nhìn mình.
Thấy cô như vậy, anh bèn nói:
- Thôi chúng mình ăn cơm trước đã.
Nói đoạn, anh múc canh vào bát cho Trần Duyệt Nhiên. Múc xong, anh khẽ thổi một lúc, mới đặt xuống trước mặt cô.
Trần Duyệt Nhiên không buồn nhìn xuống bát canh Giang Đào đặt trước mặt mình, ánh mắt vẫn nhìn trân trân vào anh. Bỗng vụt đứng dậy, cô gắt hỏi:
- Anh nói đi, người trong trái tim anh là ai mà khiến anh mất hồn mất vía thế hả? Anh nói đi chứ, hôm nay anh nhất định phải nói cho ra lẽ.
Dưới ánh đèn trắng trong nhà, cơn giận trong cô được đà bùng nổ. Anh có thể thấy được những lằn gân xanh loáng thoáng hằn trên gương mặt khi cô nổi giận. Lúc này, đôi mắt ấy trợn trừng nhìn Giang Đào, vẻ kiên quyết không chấp nhận. Nhưng trong đó cũng lắm nỗi ấm ức, lệ rung rung nhìn Giang Đào, nửa căm tức, nửa hoảng loạn.
Dẫu vậy, Giang Đào vẫn lẳng lặng gặp thức ăn vào bát cô. Liền đó, anh bưng bát cơm của mình lên và tiếp tục ăn.
Trần Duyệt Nhiên lạnh lùng nhìn anh, vung tay hất đổ bát canh, nước bất ngờ bắn tung tóe lên tay Giang Đào. Nước canh nóng hôi hổi khiến mu bàn tay anh đỏ lựng một mảng. Trần Duyệt Nhiên thản nhiên cười khẩy nói:
- Đau lắm phải không? Em nói cho anh biết, thế này chưa là gì đâu, em từng đau hơn thế này nhiều.
Giang Đào giận đến sững sờ, đôi mắt tư lự thoáng nhìn cô, loáng thoáng vút qua một thần thái phức tạp đến khó tả. Anh mấp máy môi toan nói, rốt cuộc lại thôi, sau rồi lặng lẽ quay người, thu dọn đống đổ vỡ dưới sàn.
Có những việc một khi đã nổ ra thì không ai có thể kiểm soát nổi. Ví như một con sông xuôi dòng về phía Đông khi mùa xuân, sẽ không vì bất kỳ ai, bất kỳ sự nào mà đảo ngược dòng. Hoặc, một vẻ bình yên nhọc lòng giữ gìn, sau khi bị đâm thủng, cuối cùng đã bộc phát diện mạo dữ dằn vốn kìm nén đã lâu.
Những trận cãi vã giữa Trần Duyệt Nhiên và Giang Đào xảy ra liên miên. Cô khóc lóc tưởng chừng không ngừng nghỉ, rồi lại tích cực nhận sai, cứ thế luẩn quẩn lặp đi lặp lại. Cuộc sống kiểu này khiến Giang Đào mệt mỏi khôn cùng, mà cũng phiền phức không sao kể xiết.
Hôm ấy đang họp trực tuyến cùng tổng bộ bên Mỹ, thì Trần Duyệt Nhiên gọi đến. Giang Đào đành xin lỗi mọi người rồi rời phòng họp, ra ngoài nghe điện thoại.
- Anh đang có cuộc họp quan trọng với tổng công ty bên Mỹ, em có việc gì để tan làm hẵng nói, được không?
Ở đầu dây bên kia, Trần Duyệt Nhiên cất giọng lạnh lùng:
- Ai mà biết anh có họp hành thật hay không, hay chỉ kiếm cớ không nghe máy? Em đang khó chịu lắm, anh về nhà ngay đi.
Giang Đào phải giải thích rất lâu qua điện thoại, Trần Duyệt Nhiên vẫn khăng khăng không chịu hiểu. Trợ lý của anh đã mấy lần giục giã, Giang Đào chỉ còn nước cúp máy, quay vào phòng họp.
Không ngờ điện thoại của Trần Duyệt Nhiên lại gọi tới dồn dập, cực chẳng đã, Giang Đào đành tắt máy. Kết thúc buổi họp, anh về văn phòng của mình, uể oải ngồi phịch xuống ghế. Ngẫm tới cuộc sống hiện tại mà chỉ thấy chênh vênh, tuyệt vọng đến cùng cực.
Căn phòng ngập nắng sáng bừng bừng. Mặt bàn làm việc vốn sạch sẽ gọn gàng, ươm trong nắng, tưởng như phát sáng. Giang Đào chống tay lên ghế, bàn tay đỡ ngang đầu. Buông tiếng thở dài não nề, anh nhắm nghiền mắt trong cơn mệt mỏi. Nắng tỏa xuống mặt, nom anh hốc hác, tiều tụy thấy rõ. Anh ngồi tần ngần giữa căn phòng tịnh không tiếng động, đôi mắt trũng sâu, gò má hốc hác gợi nỗi xót xa.
Tan làm, Giang Đào không để tài xế đưa về, một mình ghé tiệm tạp hóa, mua một lon bia. Dừng trước một tòa nhà có bậc thềm trải rộng, anh ngẩng đầu trông lên tòa nhà sừng sững. Đoạn ngồi xuống bậc thềm, đặt cặp công văn sang một bên, bật nắp lon bia, đưa lên miệng.
Chất lỏng hổ phách chậm rãi tuồn vào cơ thể, anh nhíu mày, ruột gan đắng nghét. Chốn thành thị xô bồ, chẳng có lấy một nơi để đi. Vốn có nhà là chốn đi về thì Trần Duyệt Nhiên lại cứ ở đó. Hết xin lỗi rồi khóc lóc, hết khóc lóc rồi lại hục hặc đôi co, cứ dai dẳng liên miên, chỉ càng khiến anh thêm mệt mỏi. Dần dà, anh không biết phải đối diện với bộ mặt sùi sụt của cô ra sao nữa.
Giang Đào ngồi đó, tư lự uống bia một mình. Bao người đi đường không giấu nổi ánh mắt hiếu kỳ, thắc mắc không hiểu vì sao anh chàng khôi ngô kia lại ngồi đó uống rượu một mình. Nhìn vào màn đêm vô tận mà Giang Đào cũng không hiểu nổi mình đang ngẫm ngợi điều chi.
Rất lâu sau, anh mới rút điện thoại từ trong túi áo, mở máy mà tâm trí mông lung, không nén nổi nỗi nhớ nhung Phương Nghiên. Gương mặt thân thương đang ở ngay trước mắt mà không thể nào với tay tới được, thậm chí ngóng trông từ xa cũng trở nên quá đỗi xa xỉ.
Giang Đào ngửa cổ, tì tì uống cạn lon bia. Sau cùng, anh bấm số của Phương Nghiên. Vậy mà thay vì nói năng tâm tình, họ lại im lặng cảm nhận hơi thở của nhau qua đường dây điện thoại x