, nhìn trân trân vào nó rất lâu. Tay cô khẽ lướt qua những đóa hoa xinh tươi. Nhưng chỉ chốc sau, cô đã vung tay, hất văng nó xuống. Những bông hoa tươi tắn theo chiếc bình đổ kềnh xuống sàn, vốn tụ thành một bó, bỗng nhiên tan tác mỗi nơi một nhánh.
Nhìn Tô Nguyên Khải hồ hởi ngồi phía đối diện, Phương Nghiên thoáng kinh ngạc. Màn đêm lộng lẫy bao trùm bên ngoài, từ góc này nhìn ra, trung tâm thành phố thu gọn trong tầm mắt. Những tông màu vàng vào ban ngày, tuy vẫn chói lóa dưới ánh đèn rực rỡ của ban đêm, song đã dịu đi rất nhiều. Sắc màu gieo vào lòng mỗi người một cảm xúc khác nhau. Những luồng đèn giao thoa, hội tụ, tưởng đâu là đại dương ánh sáng.
Xiết bao sắc màu đang hắt sáng vào nhau, xanh, đỏ, tím, lam, chàm, bạc… muôn màu muôn vẻ, kỳ ảo khôn lường, dàn trải tầng tầng lớp lớp, tựa viên kim cương sáng chói của màn đêm. Nhà hàng tịnh không bóng người lạ, trừ anh và cô. Chùm đèn pha lê treo trên đỉnh đầu soi bóng xuống nền nhà bao sắc màu rực rỡ.
Cảnh trí lộng lẫy biết bao, lại yên tĩnh rất mực. Tô Nguyên Khải hơi gật đầu, ra hiệu cho một nhân viên phục vụ giấu mình trong góc khuất, bỗng tiếng nhạc du dương cất lên. Âm thanh mỗi lúc một gần, thì ra có một ban nhạc nho nhỏ đang tiến về phía cô. Phương Nghiên ngạc nhiên không để đâu hết, đoạn thấy Tô Nguyên Khải lịch thiệp mời cô ra nhảy.
Phương Nghiên tủm tỉm chìa tay. Theo giai điệu trầm bổng ngân nga, cô và anh chậm rãi tiến ra sàn nhảy. Quầy rượu phủ toàn mặt kính sau lưng phản chiếu bóng hình hai người. Phương Nghiên nhìn mình và Tô Nguyên Khải trong gương mà thấy thoáng ngây ngẩn. Thực ra, chẳng phải họ không xứng đôi, nhưng cứ vì điều gì đó mà lòng cứ buồn rười rượi, không sao xua đi được.
Giai điệu gần về cuối, Tô Nguyên Khải rút chiếc nhẫn từ trong túi áo, lịch lãm quỳ một chân trước mặt cô. Vẫn nụ cười trên môi, cô nhìn anh và cả viên kim cương sáng chói. Bất chợt, vô vàn ưu tư bỗng đâu ùa đến. Thực ra, kể từ lúc bước chân vào nhà hàng, cô đã có linh cảm, nhưng quả thực đến giờ phút này, ruột gan vẫn nôn nao khó hiểu. Xiết bao cay đắng ngọt bùi, cồn cào trong dạ, khiến bàn tay cô chừng như run rẩy.
Tô Nguyên Khải không mấy sốt ruột, anh kiên trì với tư thế quỳ của mình, để ngóng chờ cô. Phương Nghiên chúm chím mỉm cười, đáp lại cái nhìn của anh bằng đôi mắt trong leo lẻo. Gương mặt thanh bình, thuần khiết ấy càng khiến cõi lòng anh thêm phần bồn chồn, lo âu.
Sau cùng, Phương Nghiên chìa tay đón nhận chiếc nhẫn. Cô nói:
- Nguyên Khải, em cảm ơn anh đã bỏ nhiều tâm sức vì em. Thực ra, dù anh không làm gì, thì em cũng đồng ý mà. Trên đời này, em đã chẳng còn ai thân thích, mẹ mất từ khi chào đời, sau này ba em cũng ra đi. Cảm ơn anh đã xuất hiện đúng vào lúc khó khăn nhất trong cuộc đời em, thậm chí anh đã mở lòng bao dung em. Tình cảm thắm thiết của anh, em nhất định sẽ báo đáp bằng cả tấm lòng.
Cặp mắt cô sáng ngời như sao, phản chiếu bóng hình nhỏ nhoi của anh qua đôi đồng tử đen láy. Gương mặt ngây thơ như trẻ nhỏ, khiến Tô Nguyên Khải như không dám nhìn vào đôi mắt ấy.
- Anh giúp em đeo nhẫn nhé.
Nói đoạn, cô liền chìa tay về phía anh. Đợi chờ một lúc mà Tô Nguyên Khải vẫn thừ người như tượng. Cô không giấu nổi ngạc nhiên, hỏi anh:
- Tô Nguyên Khải, anh sao thế?
Bấy giờ anh mới choàng tỉnh, rút nhẫn ra, nắm lấy tay cô, toan lồng vào đó chiếc nhẫn cầu hôn. Thao tác của anh khá chậm chạp, thần thái sắc mặt như có phần nặng nề, động tác chậm rì rì, dợm lồng nhẫn vào ngón tay. Bỗng anh khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô và nói:
- Phương Nghiên, có chuyện này anh phải kể với em.
Anh nói với vẻ mặt nghiêm túc hẳn hoi, tuy ánh mắt thoáng băn khoăn, nhưng vẫn tồn tại vẻ cương quyết. Đúng là chẳng mấy khi thấy anh sắm vẻ trịnh trọng, nụ cười trên môi cô dần tắt lịm. Cô hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Nhìn Phương Nghiên, Tô Nguyên Khải nín thinh, đoạn nâng ly rượu trên bàn, nghẹn ngào nuốt trôi ngụm rượu. Bấy giờ, anh mới dám nhìn cô, mở đầu câu chuyện:
- Cha anh và cha Duyệt Nhiên đều là con một. Anh và con bé cũng là con một. Từ nhỏ bọn anh đã sống bên nhau, cùng nhau trưởng thành. Sau này Duyệt Nhiên sang Mỹ, tuy chia xa nhưng vẫn thân thiết, hầu như ngày nào cũng viết mail, gọi điện. Sau này anh sang Mỹ học, chính con bé đã giúp anh làm quen với môi trường bên Mỹ và trường học. Duyệt Nhiên hiểu anh, anh cũng hiểu nó. Nói đơn giản hơn thì, tuy là anh em họ, nhưng thực chất bọn anh không khác anh em ruột là bao.
Phương Nghiên gật đầu:
- Những chuyện này em đều biết cả, sao hôm nay anh lại nhắc đến những việc này?
Ánh mắt Tô Nguyên Khải nhìn Phương Nghiên đầy phức tạp, đặt ly rượu trên tay xuống, anh tiếp lời:
- Bốn năm trước, Duyệt Nhiên phấn khởi gọi điện cho anh, kể con bé đã yêu một người. Chừng như con bé đã dùng đến mọi hình dung tuyệt vời nhất để miêu tả người con trai ấy. Con người Duyệt Nhiên, anh rất hiểu, từ bé đến lớn, không ít con trai theo đuổi nó, nhưng con bé kén chọn lắm, nên chẳng để ý ai bao giờ. Duyệt Nhiên tâm sự, chàng trai khiến nó hy sinh tuổi xuân phải là người khiến nó xao lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngày đó,