đã khen em hết lời, cổ vũ em tiếp tục học đàn, tương lai sẽ tổ chức chương trình độc tấu của riêng mình.
Vừa kể, Trần Duyệt Nhiên vừa lật tiếp mấy bức ảnh sau đó, thuật lại câu chuyện đi liền với chúng. Cho đến bức cuối cùng, cô nói:
- Đây là ảnh hồi em còn đi học, trường tổ chức một buổi biểu diễn cá nhân, quy mô nhỏ cho em. Đấy là buổi biểu diễn độc tấu đầu tiên của em, không ngờ cũng là lần cuối cùng.
Giang Đào lặng lẽ ngắm mấy bức ảnh. Trong ảnh, Trần Duyệt Nhiên mặc bộ lễ phục vai màu hồng. Bên cây đàn, cô ngoảnh đầu, môi hé cười đầy rạng rỡ và tự tin. Cô ngồi ngay ngắn trước cây đàn, tưởng như cây dương cầm màu đen đã trở thành một vật gắn liền với mình. Giang Đào vươn tay, vuốt nhẹ qua những bức ảnh, hồi lâu, anh mới ngẩng đầu nhìn Trần Duyệt Nhiên.
Cô cũng nhìn anh, bằng cái nhìn chứa chan xiết bao hy vọng, bịn rịn, van lơn… Cơ man cảm xúc dâng trào từ tận trái tim, rịn qua đôi mắt đó. Quyển album vẫn cầm trên tay, ánh mắt cô chăm chăm nhìn anh.
Còn ánh mắt anh lại lướt qua cô, trôi về nơi xa. Cái nhìn mỗi lúc một xa, ánh mắt mênh mang chừng như không một tiêu điểm. Căn phòng bỗng lặng ngắt như tờ, tưởng đâu bầu không khí đã ngưng đọng, chỉ còn tấm rèm chao mình theo gió bên cửa sổ.
Thời gian cứ trôi, chẳng rõ lâu hay mau cho đến khi ánh mắt anh quay trở về với cô. Anh nói:
- Duyệt Nhiên, anh hiểu rõ nỗi lòng em. Bao năm qua, tình cảm em dành cho anh, anh đều hiểu cả, quả thực anh không nỡ phụ em. Nhưng từ năm hai mươi tuổi, anh đã quen Phương Nghiên từ hồi đó, cô ấy hẵng là thiên kim tiểu thư, ngông nghênh, bất cần, quen to tiếng với anh. Nhưng cũng rất đáng yêu và chân thật, cô ấy nài nỉ anh viết hộ một luận văn để nộp mà như một đứa trẻ.
Nói đến đó, khóe môi anh nở nụ cười, ánh mắt lại vươn đến nơi xa, dường như anh đang mường tượng lại những chuyện đã qua.
- Ngày xưa anh nghèo lắm, thường phải đi làm thuê làm mướn. Cô ấy hay đứng ở ngoài đợi anh, có hôm trời rét căm căm mà cô ấy vẫn kiên gan đứng đợi, mặt đỏ ửng vì cóng, thấy anh liền băng băng chạy lại. Có lần biết anh làm thêm ở quán ăn, cô ấy đến ăn ủng hộ, nội trong một buổi chiều mà gọi mấy cái humburger, ăn liên miên. Hồi đó, nhà cô ấy ở thành phố này, mỗi dịp cuối tuần, hai đứa anh thường tay trong tay, đưa cô ấy về nhà. Anh hẵng nhớ con đường dẫn về nhà cô ấy, hai ven đường rợp cây cối. Mùa thu, lá khô rụng đầy, xào xạc dưới bước chân. Đã bao lần hai đứa đi đi về về trên con đường ấy, bịn rịn không nỡ xa nhau, nghĩ mà chỉ muốn đi mãi cho đến trọn đời, âu cũng hạnh phúc.
- Duyệt Nhiên, mọi mộng tưởng tình yêu của anh đều gửi gắm nơi Phương Nghiên. Anh từng hận, từng oán trách, nhưng chưa phút giây nào thôi nhớ nhung và yue thương cô ấy. Bọn anh chui rúc trong một căn nhà nghèo nàn, chật chội. Nhưng Phương Nghiên luôn chiếm trọn tình yêu trong trái tim anh và là người vợ lý tưởng anh hằng mơ ước. Chính cô ấy là người ở bên anh ngay lúc bắt đầu. Anh biết, anh và cô ấy không thể quay lại chốn cũ. Nhưng cô ấy vẫn ở đó, còn anh, thực tình không nỡ bỏ cô ấy mà đi. Duyệt Nhiên, van em hãy tác thành cho anh.
Nước mắt cô lã chã tuôn rơi theo lời anh nói. Sau cùng, cầm lòng không đặng, tiếng khóc bật ra nức nở. Nhìn anh mà nước mắt cô ràn rụa khắp mặt. Lòng ngậm ngùi bất mãn, trăm mối quặn thành một.
- Giang Đào, anh đừng ích kỷ thế, đừng làm vậy với em. Em cũng yêu anh như Phương Nghiên yêu anh mà.
Giang Đào bước lại gần, đỡ lấy bờ vai run rẩy vì sùi sụt của cô:
- Duyệt Nhiên, trái tim anh luôn khắc ghi tình cảm của em. Anh biết những gì em muốn. Em muốn hạnh phúc, không phải anh từ chối trao em, mà là anh không thể. Trừ Phương Nghiên ra, thực lòng anh không thể trao ai khác.
Nhìn anh qua dòng nước mắt nhạt nhòa, cô mở miệng định nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Và thay vào đó, đôi hàng lệ âm thầm lăn trên gò má. Ngoại trừ khóc ra, cô không biết mình có thể làm gì vào lúc này.
Giang Đào lau đi giọt nước mắt ướt đầm trên gương mặt cô, kiên định nói:
- Duyệt Nhiên, chưa bao giờ anh muốn làm tổn thương em. Tình ý em dành cho anh, anh trọn kiếp không thể trả hết. Trên đời này, không ai mong em hạnh phúc hơn anh. Em là cô gái ưu tú, em xứng đáng có được tình yêu chân thành hơn anh.
Trần Duyệt Nhiên bơ vơ trong căn nhà vắng bóng Giang Đào. Anh đã đi, còn cô ngồi đó, thẫn thờ nhìn bình hoa trên bàn. Loài hoa uất kim hương chúm chím hé nở, cắm trong chiếc bình đầy nước. Đóa hoa yêu kiều, điểm xuyết căn phòng bằng màu đỏ rực như lửa. Bày hoa uất kim hương là thói quen của Giang Đào. Bất kể ở đâu, anh luôn thích trong phòng có một bó uất kim hương đang độ hé nở. Bấy lâu nay, cô cứ lấy làm lạ, hồi ở Mỹ, Giang Đào vẫn nghèo, nhưng lại có thói quen xa xỉ này. Về sau, khi thấy ký hiệu trên những bộ quần áo Phương Nghiên may, cô mới vỡ lẽ, thì ra uất kim hương là loài hoa yêu thích của chị ta.
Bao năm qua, anh luôn dùng cách thức lặng lẽ ấy để nhớ nhung Phương Nghiên. Ngày nối ngày, đêm nối đêm, bao mùa xuân hạ thu đông, bãi bể hóa nương dâu, tình yêu anh dành cho chị ta là bất di bất dịch.
Trần Duyệt Nhiên rời ghế sofa, bước đến bình hoa
