với em.
Anh ngập ngừng tiếp lời:
- Phương Nghiên, anh biết, được một người con gái như em yêu, đó là cái phúc cảu anh. Anh không đòi hỏi em bất cứ điều gì, chỉ trừ một điều duy nhất, chúng mình đừng nhận tiền của ba em, đừng bao giờ nhận, được không em?
Trong tiếng anh có sự van nài, thậm chí ánh mắt trao cô cũng toát lên vẻ gì đó tự ti. Phương Nghiên nhớ tới Giang Đào của thời mới quen, một con người kiêu ngạo, giờ đây lại thủ thỉ với cô những lời này, khiến cô không biết phải cảm động hay buồn đau, thôi đành gật đầu chấp nhận.
Thấy Phương Nghiên đồng ý, Giang Đào bất giác nhoẻn miệng cười. Họa hoằn lắm mới thấy nụ cười bẽn lẽn, đôi nét rụt rè như một đứa trẻ, song vẫn biểu lộ niềm vui tự đáy lòng anh. Anh đưa cô chiếc túi đương cầm trên tay:
- Anh mua bánh bao ngoài cổng Tây, em ăn đi. Tại khuya rồi, tiệm bánh kem đóng cửa, anh không mua được tiramisu.
Phương Nghiên nhận lấy chiếc túi, lòng nghèn ngẹn không biết diễn tả cảm xúc của mình ra sao, bèn đưa chiếc bánh bao lên miệng. Vừa trông cô ăn, Giang Đào vừa áp trán mình lên trán cô, anh nói rất khẽ:
- Phương Nghiên, anh không hề muốn em hy sinh tuổi xuân của mình để làm điểm nhấn trong cuộc đời anh. Anh chỉ muốn có em trên con đường đời, cùng em đi qua thanh xuân tươi trẻ, đến khi đầu bạc rang long. Bao giờ già nua, ngẫm lại chúng ta vẫn luôn có nhau trong đời, đó là chuyện hạnh phúc biết bao.
Nghe anh nói, mà giọt nước mắt trên mi cô bất giác lăn dài.
Cuộc sống lắm điều vặt vãnh lẫn ràng buộc khiến Phương Nghiên trở nên nghi hoặc và dao động, Thực tình cô yêu Giang Đào, đó là thứ tình cảm thắm thiết xuất phát từ thâm tâm. Cô bằng lòng ở bằng lòng ở bên anh trên con đường đời cho đến đầu bạc răng long, thậm chí cùng chờ nhau già nua và ốm yếu. Cô luôn cho rằng, chỉ cần được ở bên anh, thì tình yêu của cô sẽ hạnh phúc vẹn toàn.
Tuy Phó Nhã Lâm từng nói:
- Phương Nghiên, Giang Đào chăm lo cho cậu chu đáo thật đấy. Cậu đã từng mó tay rửa bát chưa? Từng giặt quần áo chưa? Từng nấu cơm chưa? Đến cốc nước cậu uống cũng do Giang Đào rót, rồi bưng đến tận tay, phải thế chứ? Hàng ngày, năm giờ sáng Giang Đào đã dậy nấu bữa sáng cho cậu, lúc anh ấy rời giường chắc cậu vẫn đang ngủ hả? Rồi tối đến. lại phải trò chuyện với cậu, đợi cậu ngủ say rồi mới dám làm việc của mình? Dù cậu xốc nổi mấy, nóng nảy mấy, anh ấy thậm chí chưa từng giận cậu lấy một lần, phải vậy không?
Những gì Phó Nhã Lâm nói đều là sự thật. Tuy vậy, nhưng vì sao cô vẫn có cảm giác cuộc đời mình thật lắm gian truân, bản thân mình sao cứ mãi uể oải, chán chường?
Bữa đó, tình cờ Phương Nghiên gặp lại cô con gái của bạn làm ăn với ba mình. Cô bé kéo Phương Nghiên đi bát phố, nhìn những thứ cô ấy vung tay mua mà không hề đắn đo nghĩ ngợi, khiến Phương Nghiên bất chợt hoài niệm về cuộc sống trước kia. Cô bèn lấy tấm thẻ ngân hàng mà ba đưa cô. Thực ra, trong mắt cô, tấm thẻ vốn chỉ là một thứ vô cùng bình thường, thế mà không hiểu tại sao lúc này đây, dường như nó toát ra một ma lực nào đó, khiến cô không sao kiềm chế được. Tấm thẻ nhỏ bé nằm trong tay cô, được sờ nắn, vằn vò lên xuống, ngón trỏ miết đi miết lại trên những dòng chữ in nổi.
Nhìn chiếc áo sơ mi nền xanh sọc trắng trên người ma nơ canh trưng bày trong tủ kính, cô nghĩ bụng, hẳn Giang Đào mặc lên sẽ đẹp lắm. Vóc dáng anh vốn đẹp, ngay cả khi mặc một chiếc áo phông tầm thường nhất cũng đủ để thể hiện phong độ. Anh mà khoác lên người những bộ quần áo này, hẳn phải oai lắm. Nghĩ rồi, cô bèn chìa tấm thẻ mỏng manh cho nhân viên bán hàng. Lòng tự nhỉ, không sao hết, mình chỉ mua một lần này thôi.
Tập tễnh xách đủ thứ lỉnh kỉnh, Phương Nghiên quay về căn phòng trọ của hai người, ngóng đợi Giang Đào tan làm về. Vẻ mặt mừng rỡ của anh khi thấy những thứ đồ này như hiện lên trong đầu, khiến cô không khỏi phấn khởi cười vui. Đợi mãi mới nghe tiếng chuông xe đạp vang lên ngoài cửa, cô nóng lòng chạy ra đón anh vào nhà, rồi giơ những thứ vừa mua lên:
- Giang Đào, anh xem, em mua nhiều đồ chưa này.
Cô nhanh nhảu rút một chiếc áo sơ mi trong cái túi xách ngay cạnh bên, ướm lên người anh:
- Anh xem, em mua cho anh cái áo sơ mi, anh mặc lên đẹp lắm. Đừng mặc mãi cái áo phông của trường phát nữa, quê lắm.
Vừa nói, cô vừa lấy ra rất nhiều đô:
- Em còn mua giày, đẹp chưa này.
Cô xỏ chân vào giày, đoạn đưa lên cho anh xem. Liền đó, cô ngước đầu, khấp khởi chờ đợi phản ứng từ anh.
Không buồn liếc xuống đôi giảy của cô, Giang Đào chỉ đăm đăm nhìn cô, cái nhìn thấu tâm can. Anh dằn từng tiếng:
- Em dùng tiền trong tấm thẻ ngân hàng mà ba em cho à?
Nghe anh hỏi, cô liền cúi gằm mặt xuống, toan sắp xếp từng món đồ đạc không trả lời như thể né tránh ánh nhìn của anh. Những món đồ cô đang cầm bị anh quẳng sang một bên, giọng anh gay gắt:
- Anh hỏi em, những thứ này có phải rm mua bằng tiền trong thẻ ngân hàng mà ba em đưa không?
Thấy anh nổi cáu, cô mới nói:
- Phải, nhưng mà….
Lời chưa dứt, Giang Đào đã át tiếng cô:
- Phương Nghiên, chả phải em đã đồng ý, sau này không dùng tiền của ba em nữa rồi mà? Vì sao lại lấy tiền trong thẻ?
Ch