ải sẽ có một ngày, cô lần nữa rời đi đây? Nghĩ đến khả năng này máu hình như trong nháy mắt liền tràn vào đầu, Lương Úy Lâm cảm giác mình huyệt Thái Dương phanh phanh nhảy, một cỗ lo lắng đến từ trong linh hồn như đang xé rách người anh, làm anh khó chịu.
"Có phải em đè vết thương của anh không ?" Nhược Tuyết nhận thấy được người đàn ông ôm mình đột nhiên toàn thân cứng ngắc, đầu đều là mồ hôi, trong lòng hoảng hốt, ở trước ngực anh .
"Đừng động." Anh ôm chặt cô, nhỏ giọng nói: "Cũng đừng đi."
Hơi sức toàn thân như bị rút đi, Nhược Tuyết chợt giật mình, một cử động cũng không dám.
Anh ôm lấy cô, chợt lật người, thân hình cao lớn đem thân thể nhỏ nhắn đè ở phía dưới, cúi đầu vững vàng bắt được bởi vì kinh ngạc mà cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm khẽ nhếch.
Động tác làm động đến vết thương ở ngực, thế nhưng anh hình như không cảm thấy đau đớn, hung hăng hôn cánh môi mềm mại trong ngực, đầu lưỡi đẩy ra chỉnh tề hàm răng, tận tình mút ngọt ngào trong miệng.
Anh thật muốn cô, thật nhớ, thật là nhớ. Cứ như vậy ôm cô không bao giờ buông ra nữa. .
Anh muốn làm cho cô một chút âm thanh cũng không phát ra được, để cho cô cũng không thể nhúc nhích, để cho cô không thoát được nữa. . . . . .
"Khụ. . . . . . Hai người tiếp tục, tiếp tục, không cần để ý chúng tôi." Lúc Nhược Tuyết cho là cô sẽ bị anh hôn đến không thể hô hấp thì ở cửa truyền đến thanh âm trêu chọc quen thuộc.
"Ghét, anh buông em ra. . . . . ." Nhược Tuyết nghĩ đẩy anh ra, nhưng anh lại ôm thật chặt không buông tay, còn tưởng rằng cô xấu hổ, đem chăn trên giường kéo tới đây, tốt lắm, lần này càng không nói rõ ràng nữa rồi.
Lương Úy Lâm mặt không đổi sắc nhìn chằm chằm này hai tên đàn ông xấu bụng, con mẹ nó, bọn họ nhất định chọn lúc này mà đi vào sao? Dù cậu ta là bác sĩ thì sao? Nếu có lần sau anh sẽ bắn chết cậu ta.
Đi vào là gương mặt tràn đầy nụ cười Nghiêm Quân Hạo cùng Giang Hạo Nhiên.
"Mình xem không cần kiểm tra cũng biết cậu có thể trở về nhà nghỉ ngơi. Nơi này cũng không phải là nơi tốt để cố tình làm bậy nha!” Dĩ nhiên trừ anh là bác sĩ, cũng không có con ruồi dám bay vào.
"Hạo, cậu thấy Nhược Tuyết không dám ngẩng đầu sao? Còn nói?"
"Là chúng ta tới không phải lúc."
Hai người kia là có ý gì, còn không đi à? Nhược Tuyết đỏ bừng cả khuôn mặt chôn ở cái cổ của anh, sợ động đến vết thương của anh lại không dám ngẩng đầu lên, bọn họ ở quá gần, gần đến mức cô cảm thấy nhịp đập mạnh mẽ ở cô của anh đang nhún nhảy, cộng thêm anh không có mặc quần áo, làm cho chóp mũi của cô đều là hơi thở mãnh liệt của anh còn có mùi thuốc sát trùng.
"Có đi hay không?" Nhìn cô gái nhỏ trong ngực vùi mặt càng sâu, Lương Úy Lâm chỉ là một ánh mắt nhỏ nhẹ mà có thể dọa người đến toát mồ hôi lạnh nhưng lại hù dọa không được hai người bạn tốt giao tình nhiều năm như vậy.
"Thật là không có nhân tính có khác." Nghiêm Quân Hạo bĩu môi, một cái tay khoác lên trên vai Giang Hạo Nhiên.
"Tốt lắm, cậu xác định một chút cậu ấy có thể xuất viện, mục đích của cậu tới đây đã công đức viên mãn rồi !" Giang Hạo Nhiên kéo tay của cậu ta xuống, đẩy bác sĩ Nghiêm đi qua, về phần người phụ nữ trong ngực của bệnh nhân xác định là bản lĩnh của cậu ta rồi.
"Thả em ra." Vừa nghe đến Nghiêm Quân Hạo là tới kiểm tra vết thương của anh, Nhược Tuyết dù ngượng ngùng thế nào cũng phải ra ngoài, nhưng chuyện gì đang xảy ra? Ôm cô chặt như thế để làm gì?
"Không thả." Anh ôm càng chặt hơn.
"Lương Úy Lâm, anh không buông ra sao?” Thanh âm mềm mại có chút giận dỗi.
Nhược Tuyết cho rằng theo tính tình của Lương Úy Lâm sẽ không buông cô ra nhanh như vậy nhưng đây là sao? Hai tay anh đã mở ra cả người thoải mái tựa vào đầu giường, anh đã buông cô ra là ánh mắt đang ngó chừng cô, người đàn ông ghê tởm này!
"Nghiêm đại ca, Giang đại ca. . . . . ." Tránh người của anh ra, Nhược Tuyết đứng qua một bên.
"Nhược Tuyết, vất vả rồi. Không cần đứng xa."
"Nhược Tuyết, có rảnh rỗi mang Đồng Đồng đến nhà chúng ta đi chơi, không cần cả ngày ở chỗ bệnh viện buồn chết người này. Không thú vị gì hết!"
"Không cần gọi thân mật như vậy, bọn họ không có quan hệ gì với em." Lương Úy Lâm mắt lạnh nhìn này hai người đàn ông đang cố gắn đi theo sát người phụ nữ của anh nói chuyện phiếm, trong lòng khó chịu cực kì.
"Nghiêm đại ca, anh trước tiên chính là giúp anh ấy xem vết thương như thế nào đi?" Người đàn ông này, nói chuyện luôn là như vậy không làm người khác ưa thích. Chỉ là, cô đã nghe nhiều năm như vậy, đã thành thói quen.
"Nhìn trận thế mới vừa rồi, không cần kiểm tra anh cũng biết rõ cậu ta có thể xuất viện." Tuy nói như thế nhưng Nghiêm Quân Hạo còn đi tới bên giường nghiêm túc kiểm tra cho anh.
"Nhược Tuyết, chồng của em tất cả đều bình thường. Yên tâm đi! Đại chiến mấy hiệp tuyệt đối không có vấn đề." Cười hì hì xoay mặt, Nghiêm Quân Hạo không để ý tới người đàn ông trên giường giận đến xanh mặt.
"Nghiêm đại ca. . . . . ." Cái anh Nghiêm đại ca này nói chuyện cứ làm cho người ta không biết phải làm sao mới phải. Cái gì là chồng của cô? Hơn nữa chuyện không nên nói trước mặt nhiều người như vậy là
