ang tức giận hay đang không vui vì chuyện
gì. Anh hoàn toàn không cảm thấy việc anh lợi dụng cô như vậy, không coi tình
cảm của cô là thuần khiết như vậy, không cảm nhận được cô đối với anh thật lòng
như vậy… khiến cô rất khó chịu. Cứ coi như là nhân quả báo ứng, cũng nên để ý
đến cảm nhận của người bị quả báo là cô một chút chứ. Kẻ muốn lợi dụng cô dù là
ai cũng được, thế nào cũng không nên là anh.
Cô tê dại kéo cây cHồi lau nhà, quay người đang muốn
rời đi, nhưng cảm thấy chiếc cHồi lau nhà trong tay mình cùng với tâm trạng
cũng trở nên nặng nề hơn, kéo thế nào cũng không suy suyển. Cúi đầu nhìn xuống,
cô mới phát hiện ra nó đã bị chiếc giày da đen bóng giẫm lên.
“Bỏ chân ra!”
“Ít giả bộ đáng thương trước mặt anh đi, lấy anh làm
vật thay thế thì tốt ở đâu chứ? Em cảm thấy em có tư cách nổi giận trước mặt
anh sao?” Giọng nói của Hạ Thiên Lưu nghe có vẻ mãi mãi lạnh buốt, không có
chút nhịp nhàng hay trầm bổng réo rắt gì cả. Sự than trách của anh và câu anh
hỏi người khác “đã ăn sáng chưa”, ngữ khí cũng chẳng có gì khác nhau. Cả khi
anh yếu ớt nói với cô “cùng anh loạn luân” và khi anh bình thản nói với cô
“thích cô”, cũng vẫn đồng nhất là thứ ngữ khí đó. Thế nhưng cái thứ ngữ khí lạnh
lùng đó lại không thể khiến cô mỗi lần đều có những phản ứng giống nhau.
Anh hỏi cô ăn sáng chưa, cô sẽ trả lời “đói quá, muốn
ăn bánh rán”.
Anh yếu ớt hỏi cô, cùng loạn luân với anh được không,
cô sẽ nhìn trái ngó phải, chọn một phương pháp an toàn nhất, không để mình phải
trả giá một chút xíu nào, và tham lam nghĩ rằng mình sẽ nhận được nhiều thứ
tốt.
Anh bình thản nói với cô rằng anh thích cô, cô sẽ hoài
nghi. Cô thật giả dối, thực sự rất giả dối, cô giả dối như vậy, anh sẽ không
thích, cho nên, cô không muốn ti muốn chạy trốn.
Anh không làm theo những thứ đã sắp xếp, cô sẽ có biện
pháp ứng phó. Ứng phó không kịp với anh, cô sẽ quay lại oán trách vô lý. Vậy
sao cô phải há hốc miệng ngạc nhiên nhìn anh? Dường như từ trước đến nay cô
chưa từng nghĩ qua, anh, Hạ Thiên Lưu, cái người cơ bản không có tư duy của
người bình thường kia, cũng sẽ biết oán trách, cũng sẽ có lúc không chịu nổi,
cũng sẽ có lúc muốn chất vấn cô. Trước đây cô đều chắc chắn anh là như vậy, cảm
thấy anh thật dễ bắt nạt, dù phải chịu ấm ức cũng sẽ không nói ra, nuốt hết lại
trong lòng, đứng trước mặt cô, nhiều nhất cũng chỉ mím chặt môi lại, dùng ánh
mắt mềm mại như nước, như có như không, nhìn cô. Đây dường như là biểu hiện uất
ức nhất của anh rồi.
Ít ở trước mặt anh giả vờ đáng thương đi, tạo ra bộ
dạng thất tình, tạo ra dáng vẻ bị số mệnh hại cho thê thảm.
Cô coi anh làm vật thay thế thì tốt ở chỗ nào chứ, cô
không chỉ chạy đi trêu đùa anh, còn ép anh học bộ dạng của Nhất Nhị cười cho
mình xem. Không phải là anh cười như gió mát, thì cô sẽ không cần, không phải
là anh cố ý dịu dàng quan tâm, cô sẽ không cần, không phải là anh ngầm phối hợp
với cô, cô sẽ không cần, không phải là anh xui xẻo, cô cũng sẽ không cần. Cô
cần không phải là Hạ Thiên Lưu, cô cần chính là một người phù hợp với những quy
định trong lòng cô, người đó nếu không phải là anh thì cũng có thể là những
người khác, là ai đều được.
Cho nên, cô không có tư cách đứng trước mặt anh mà nổi
giận, anh chẳng qua chỉ đem những chuyện xấu cô đối với anh mà đối xử lại như
vậy với cô mà thôi. Cô bây giờ thấy không thoải mái bao nhiêu, anh lúc đầu,
chính là khó chịu bấy nhiêu.
Cô cắn môi đem câu phản vấn của anh phiên dịch thành
lời lẽ cô có thể tiêu hóa được, kẹt lại trong cổ họng, sau đó nhỏ tiếng buông
ra một câu vừa yếu ớt vừa không có lực: “Em…”.
“Còn nói anh phiền phức, bản thân em mới chính là
người phiền phức nhất. Trong đầu có chuyện nghĩ không thông suốt, không biết
nói với anh sao? Ở trước mặt anh giận dỗi cái gì chứ, khó chịu cái gì chứ.” Là
cô đến tìm anh cãi nhau, cô lẽ nào lại không nhìn ra, anh đang miễn cưỡng phối
hợp với cô, cô đứng trước mặt anh lấp lửng cái gì chứ? Đến câu nói hoàn chỉnh
cũng không nói ra được. Khí thế thẳng thừng, lời lẽ đanh đá vừa rồi chạy đi đâu
rồi? Chẳng phải là muốn cãi nhau sao?
“Em…” Cô bị một câu oán trách của anh dọa cho hồn bay
phách lạc, anh lại dường như đang đắc thừa thắng xông lên.
Cô khẳng định là bị dọa cho phát bệnh thần kinh rồi,
cái giọng nói lạnh như băng đó phối hợp với biểu cảm không chút thay đổi nào
của anh, lại khiến cô cảm thấy anh yêu thương cô rất nhiều. Anh có phải là đang
muốn nói, hy vọng cô đừng giận dỗi khó chịu với anh nữa, có chuyện gì hãy trực
tiếp nói với anh. Còn những chuyện nghĩ ngợi lung tung, trốn vào xó tường vẽ
vòng tròn, đếm kiến, anh hoàn toàn có thể mời người khác làm.
Anh rốt cuộc là đang khinh thường cô, chửi cô, hay là
đang yêu thương cô, an ủi cô? Cô đã không còn hiểu rõ cục diện nữa rồi.
Vậy cô nên làm thế nào, cứ tiếp tục trợn trừng con
ngươi ra, khống chế suối nước mắt đang trào lên, duy trì tư thế ngẩng mặt nhìn
trần nhà, hay là ôm lấy cái cổ trắng nõn nà của anh, dùng nó để lau nước mắt?
Cô chưa từng ôm anh, cái cổ đó cũng chưa từng đư