ức tiến cử, bắt cô phải đọc cho cẩn thận, nhưng cô đối nhưng thứ tình cảm
quyến luyến dạng thực vật kia, rõ ràng không có hứng thú sâu sắc như Phạn Đoàn.
Cuối cùng đấu không nổi với cơn buồn ngủ mãnh liệt, cô nghẹo đầu ngủ mất.
Phạn Đoàn không ở nhà, cô không cần phải giúp nó chuẩn
bị bữa sáng, thế là cô ngủ say như chết. Mãi cho đến khi tiếng chuông điện
thoại ồn ào làm cô thức giấc, cô mới nheo nheo mắt, móc điện thoại từ dưới gối
ra, ấn vào phím nhận cuộc gọi, ghé điện thoại vào bên tai: “Mm… ai đó?”.
“Cô vẫn còn đang ngủ sao? Cô biết bây giờ là mấy giờ
rồi không?”
“Mm…? Mấy giờ rồi?”
“Cô mở mắt ra mà nhìn xem, bên ngoài trời đã tối hay
chưa!”
“Ha!” Cô ngáp dài một cái: “Tối qua tôi bị ‘ngược’
muộn quá. Ý! Bà là ai vậy?”.
“Hừ! Giờ mới biết hỏi lão nương là ai à?”
“… Được rồi, bà không cần trả lời tôi nữa. Bye bye!
Tạm biệt! Vĩnh
“Cô dám thì cứ thử dập điện thoại của lão nương xem.”
Trong ống nghe phát ra tiếng hét đáng sợ của bà chủ câu lạc bộ: “Tối qua chẳng
phải gan cô rất to sao? Trong thời gian Thiên Lưu tiếp khách mà lại dám xông
đến kéo khách hàng của lão nương ra”.
“…” Đó là hôm qua cô cũng có chút dũng khí, lại cộng
thêm kết quả lên men của tinh thần chính nghĩa đối với chuyện của Phạn Đoàn.
“Lại còn dám trước mặt khách hàng của lão nương liếc
mắt đưa tình với Thiên Lưu?”
“…” Liếc mắt đưa tình? Chuyện này cô phải kháng nghị:
“Đưa, đưa cái con khỉ ý, tôi còn chẳng nhìn anh ấy lấy một cái!”.
“Cô không có sao? Cô có dám thề rằng, cô không hề thấy
ánh mắt dạt dào tình cảm, u sầu tới nao lòng mà vẫn ngập tràn xuân sắc của
Thiên Lưu không?”
“… Sao mà so với những thứ tôi nhìn thấy lại hơn nhiều
như vậy.” Cô nhiều nhất cũng chỉ nhìn thấy ba chữ mà thôi, làm sao một người
không có mặt tại hiện trường, lại có thể đưa ra được nhiều hình dung từ mỹ miều
như thế nhỉ?
“Cô còn dám nói là cô không nhìn thấy!”
“Được thôi, tôi thừa nhận tôi có liếc qua một cái.
Nhưng vậy thì sao chứ?”
“Vậy thì sao chứ? Người khách đó chạy đến khiếu nại
với tôi, cô nói tôi có thể nói ‘vậy thì sao chứ’ không?”
“Nhỏ mọn vậy sao? Cô ta, cô ta muốn thế nào?”
“Cô ta bảo Thiên Lưu sau này khi tiếp cô ta đều phải
thể hiện cái biểu cảm như vậy cho cô ta xem.”
“Phù!” Cô thở phào một cái: “Việc đó đâu phải là việc
tôi có thể giúp được, bà cứ bảo anh ấy lộ cái biểu cảm đó cho cô ta xem chẳng
phải là được rồi sao. Kể cả là thể hiện vẻ mặt tươi cười như hoa, anh ấy cũng
không phải là chưa từng diễn qua”.
“Vấn đề là Thiên Lưu nói…”
“Cái
“Không muốn.” Bà chủ câu lạc bộ lạnh lùng đáp: “Cậu ấy
nói cậu ấy không muốn thể hiện thứ tình cảm đó cho cô ta xem”.
“… Nếu như bà muốn tìm người đánh anh ấy, chuyện này
tôi có thể giúp được.” Luôn tùy tiện làm theo ý mình, chẳng để ý đến suy nghĩ
của người khác, anh chính xác là rất cần có người cho một trận “giáo dục tình
yêu”.
“Giáo dục Thiên Lưu không cần phiền đến cô. Cậu ấy,
tôi tự có cách dạy. Nhưng, cô vừa hại tôi phải bồi thường người khách kia một
khoản tiền lớn. Khoản này vẫn là phải phiền cô trả.”
“Bà lại muốn tôi giúp bà làm cái việc tổn hại đạo lý
gì đây!” Rõ ràng biết cô không có tiền, còn nhắc đến mấy chữ tệ hại này với cô.
“Lần này là một việc rất có đạo lý! Rất tốt! Nhưng tôi
lại đồng ý với tiểu tử thối kia không cho cô vào câu lạc bộ rồi, phải làm thế
nào đây? Ừm…” Bà chủ câu lạc bộ kéo dài giọng điệu, làm bộ suy nghĩ: “Thế này
đi, nhân viên trong kí túc xá của lão nương còn thiếu một thím dọn vệ sinh, cô
đến thay thế nhé”.
“Bà nói cái gì?” Nhân… nhân viên vệ sinh, bà ta muốn
cô gái băng thanh ngọc khiết như cô đây xông vào hang sói làm nhân viên vệ sinh
sao? Dám hỏi, cô còn có thể giữ được sự “trong trắng” của mình nữa hay không?
“Sao nào? Lần trước giúp tôi dọn phòng cho tiểu tử
thối kia, cô chẳng phải làm rất tốt sao. Ai ya! Thật hiếm có đấy. Tôi phát hiện
cô còn có một chút tác dụng. Dọn dẹp một phòng và dọn dẹp mấy phòng có gì khác
nhau chứ. Tôi gửi địa chỉ vào tin nhắn cho cô rồi, hôm nay nhớ đến làm việc
nhé. Bye bye!”. Đang định ngắt điện thoại, lại dường như cảm thấy châm chọc như
vậy vẫn chưa đủ, đột nhiên bà ta cất lên một câu đùa cợt thâm ý: “Tôi nói này, nha
đầu thối, cô biết Thiên Lưu vì sao muốn chuyển nhà không? Hi hi hi hi!”.
“Không! Bà chủ à, tôi muốn thương lượng với bà một
chút, liên quan đế chuyện dọn dẹp vệ sinh kia!” Anh ấy dọn nhà nào có cần đến
lý do chứ. Bây giờ, điều cô lo lắng là, nếu như tối hôm qua cô không nghe nhầm
thì hình như Nhất Nhị cũng đã dọn đến kí túc xá rồi, mà VIP lại ở phòng bên
cạnh anh ấy, vậy tức là…
Thượng đế ơi! Phật tổ ơi! Đúng là những hang hùm, hang
sói đạt tiêu chuẩn, một bên trái, một bên phải, dường như chỉ cách nhau một
khoảng lớnằng “sợi dây”, liên tục thay nhau công kích cô. Hơn nữa, bất cứ lúc
nào cô cũng có thể rơi vào cục diện bị kẹp ở giữa. Cô có thể nhìn thấy trước
tất cả, cô không muốn đi, không muốn đi, không muốn đi!!!
“Này, tôi đang nói với cô lý do Thiên Lưu chuyển nhà
đấy, cô không thể thuận theo ý của lão nương hỏi một câu sao cho liên quan
