giản, không to lắm, hai sợi dây
trang trí khá bắt mắt rủ xuống hai bên. Rõ ràng đây là mũ con gái.
Cô nghe phía sau mình có hơi thở rất mạnh liền giật
mình quay lại. Một cánh tay to lớn trực tiếp vươn ra hướng đến phía chiếc mũ cô
đang cầm trong tay, giật ngay lấy nó.
“Á!” Hành động bất ngờ của Trác Duy Mặc khiến cô giật
mình lăn khỏi ghế, ngồi bệt xuống đất ngước mắt nhìn anh. Anh hơi mất tự nhiên,
liếc mắt nhìn đi chỗ khác, giấu chiếc mũ trong tay ra sau lưng. Nhưng vẫn thấy
chưa yên tâm liền chau mày, kéo ngăn kéo ra, nhét trả chiếc mũ vào trong đó,
rồi dùng chân đóng ngăn kéo lại. Xong đâu đấy mới hé cặp môi vẫn mím chặt ra.
“Sao cô lại ở đây?”
“…” Cô nhìn một loạt động tác lúng túng của anh, anh
đang xấu Hồ sao? Cô há hốc mồm, nhìn ngăn kéo mới tiếp nhận lại chiếc mũ kia.
Là quà anh ta muốn tặng cô gái nào sao? Có vẻ anh ta rất trân trọng nó nên mới
giấu kín trong một thế giới riêng như vậy. Một người đàn ông vốn quen bừa bộn
như anh ta mà cất giữ vật đó cẩn thận như vậy thực là hiếm có. Nhưng sao anh ta
không tặng đi? Anh ta thực sự biết xấu Hồ sao?... Trác Duy Mặc biết xấu Hồ…
thật khủng bố!
“Cô nhìn đi đâu vậy? Bản thiếu gia đang hỏi cô đó.”
Thấy cô còn lưu luyến chiếc mũ, anh hắng giọng, quát. Có lẽ anh chột dạ vì sợ
cô phát hiện ra, chiếc mũ đó là món quà anh định tặng cô từ nhiều năm trước, để
cô che đi cái đầu trọc lốc hồi đó. Kết quả vì cô đổi chỗ ngồi, nên giờ nó mới
nằm
“Mẹ… mẹ anh bảo tôi đến giúp anh thu dọn phòng!”
“…” Anh sững lại một lát, rồi chau mày, nói: “Tất cả
đều do cô thu dọn sao?”. Anh quét mắt khắp phòng, sự ngăn nắp, sạch sẽ quá mức
khiến anh nhất thời không quen lắm.
“Đúng vậy!” Cô đứng dậy, chỉ vào tờ giấy trên bàn.
“Đây là những điều khoản anh phải học thuộc, anh phải biết phòng của anh là cho
người ở, không phải chỗ ở của động vật bốn chân. Còn đây là những thứ đồ cần
thiết trong cuộc sống sinh lý, anh chớ vất lung tung!” Cô vỗ vỗ vào ngăn kéo
đựng đống đĩa phim A và tạp chí khiêu dâm.
“Mùi gì vậy?” Anh khịt khịt mũi, phòng mình có mùi
hương lạ.
“Chất làm trong lành không khí.”
“Khốn kiếp, khó ngửi chết đi được!”
“Còn dễ ngửi hơn so với mùi hooc-môn quyện lẫn mùi mỳ
ăn liền đêm qua.”
“…”
“Còn nữa, chỗ đồ này xử lý thế nào?”
“Đồ gì?”
“Những thứ bị cầm thú xé rách vẫn còn sót lại.”
“…” Anh liếc nhìn một cái, thấy cô hất hàm về phía
đống “thi thể nhỏ” trong góc phòng, liền bước nhanh đến đó. Vừa nhìn thấy, anh
lập tức hơi ngượng ngập, rồi giơ chân toan đá cái đống rác đó ra khỏi cửa.
“Này, này, này! Anh định đá chỗ đồ này ra khỏi cửa
sao?” Cô vội vàng chạy ra ngăn cản.
“Sao? Không được sao?”
“Sự trong sáng của anh sớm đã về con số không rồi, anh
không cần tự biêu riếu mình thế đâu. Anh đá những thứ đồ táo tợn này ra ngoài
cửa, anh không thử nghĩ xem hàng xóm sau này sẽ đánh giá anh ra sao sao?”
“…”
Cô rút một tờ báo cũ, đưa cho anh. “Bọc chúng lại rồi
tự mình xử lý.”
“…” Anh cắn răng giật lấy tờ báo cũ, vụng về gói ghém
toàn bộ đống rác rưởi trên mặt đất lại, tiện tay ném luôn vào thùng rác cạnh
cửa, lại liếc nhìn đống quần áo đã giặt sạch treo ngoài ban công, thở dài nói:
“Quần áo… cũng là cô giặt sao?”. Bao gồm cả mấy chiếc quần lót ngoài đó?
“À, là tiệm giặt là dưới lầu, hóa đơn đặt ở trên bàn,
đợi lát nữa nhớ trả tôi tiền, tôi miễn phí giúp anh dọn dẹp không có nghĩa giúp
anh thanh toán cả hóa đơn đâu!”, cô giải thích thêm: “Nhưng quần lót chà bằng
tay thì vẫn tốt hơn, tiệm giặt đồ giặt không sạch đâu. Sau này anh đừng đem cả
đống quần áo còn chưa phân rõ ra tiệm giặt đồ… giặt…”. Cô nói đến đây thì im
bặt, vì phát hiện anh cứ trơ ra đó mà nhìn trái ngó phải, không dám nhìn thẳng
vào cô, thậm chí anh còn cố tình cào mấy sợi tóc để che đi khuôn mặt đỏ ửng của
mình.
Làm gì vậy? Vì sao cô bỗng cảm thấy dường như chân tay
mình cũng thừa thãi vậy? Nói thật, ở với bố lâu, trong căn nhà chỉ toàn đàn
ông, cô đã quen với những công việc không tên không tuổi này rồi. Anh cần gì
phải đỏ mặt? Cô phải kiềm chế không để trái tim nhỏ bé của mình nhảy nhót.
Không được nhảy! Bình tĩnh lại! Hãy nghĩ đến những hành vi cầm thú anh ta có
thể làm, tất cả những hành vi cầm thú… Không được, cô phải chạy trốn. Nếu cứ
tiếp tục thế này, anh sẽ lại bắt cô tắt âm thanh ồn ào trên người mất…
Hừm… đợi chút… hình như không chỉ mình cô ồn ào. Cô
nghe thấy tiếng động gì đó từ lồng ngực anh truyền ra.
“Này, anh nghe thấy tiếng thịch thịch không?”
“Khốn… khốn kiếp, âm thanh vớ vẩn gì thế? Cô tránh xa
bản thiếu gia ra một chút!” Anh nhìn cô đang từ từ vươn cổ lại phía mình, lập
tức ấn tay lên trán cô, đẩy cô ra.
“Nhưng tôi cứ cảm thấy dường như…”, có chút quen tai.
“Cút ra xa một chút! Không được lại gần bản thiếu gia.”
“Lẽ nào anh không cảm thấy…”, vô cùng quen tai sao?
“Bản thiếu gia chẳng cảm thấy gì hết. Cút!
“Được thôi, anh cứ từ từ mà đứng ngây ra nhé.” Cô bĩu
môi, quay người kéo cửa, bỏ đi.
“Đợi chút, cô… đi thật sao?”
“Không, tôi đi mua rau.”
“…”
“Tôi cảm thấy âm thanh đó dường như lại…”, lớn hơn một
chút rồi.
“Cô