là của người đàn ông kia?
Nghĩ vậy Bạch Trạm Nam có chút chán ghét
đáp lại, đúng lúc Lâm Diệu Khang nói thêm: “Bạch tổng, tôi biết là cậu
có ý với Lâm Tương, cậu ở Giang thị còn cần người nâng đỡ, tôi có thể
giúp cậu vô điều kiện. Chỉ có yêu cầu duy nhất, làm cho Lâm Tương quên
cái tên tiểu lưu manh kia đi.”
Không thể nghi ngờ, cục diện này đối với
Bạch Trạm Nam mà nói chính là được lợi gấp đôi, còn chưa nói đến, hiện
tại anh hoàn toàn có hứng thú có cảm tình với tiểu nha đầu, đề nghị Lâm
Diệu Khang đưa ra đúng là trăm lợi mà không có một hại.
Anh đến Giang thị chính là vì muốn thoát khỏi thế lực của ba, tự mình dựng nên sự nghiệp, trước mắt thực sự là một cơ hội tốt.
Anh không có lí do gì mà từ chối.
Bạch Trạm Nam cũng chỉ là vừa lúc nhìn
xem tâm tư của Lâm Tương, tính tình cô khiến người ta không chắc chắn
phải cân nhắc, thực ra anh cũng không hiểu rõ nha đầu kia. Anh đến nhà
trọ nhưng không tìm thấy cô, đến trường mới biết vài ngày rồi cô không
về trường học, Bạch Trạm Nam đành phải lái xe vòng quanh đi tìm, nhưng
cuối cùng lại chạy xe đến ven đường cái nơi gặp mặt lần thứ hai.
Không ngờ, Lâm Tương đang ngồi xổm bên đường, ngẩn người.
Bạch Trạm Nam dừng xe cách đó không xa,
cũng chưa tiến đến, rất nhiều hành động của Lâm Tương quá mức quái dị,
nhưng anh không có ý định xâm nhập vào để hiểu rõ. Hiện tại anh chẳng
qua là hứng thú với nha đầu kia, những việc khác không muốn tham dự vào, hơn nữa Lâm Diệu Khang còn hứa hẹn với anh những điều kiện hấp dẫn như
vậy.
Không biết đợi bao lâu, cho đến khi những hạt mưa nhỏ bắt đầu tí tách rơi bên ngoài cửa sổ, Bạch Trạm Nam cầm ô
đi tới, giẫm lên những giọt nước trên đường chậm dãi đứng trước mặt cô.
Lâm Tương ngẩng đầu lên kinh ngạc nhìn
anh, đáy mắt đỏ lên vì nước mưa rơi vào, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng
nhợt như tờ giấy, cả người đều run run.
Bạch Trạm Nam khẽ nhíu mày, đưa tay muốn
đỡ cô, ai dè nha đầu kia đột nhiên nhào tới, anh đang trong tình huống
không hề phòng bị liền bị cô kéo xuống khập khiễng hôn lên môi.
Đây là lần thứ hai họ hôn môi, mùi vị thực sự không được tốt lắm.
Mưa dọc theo giữa môi lưỡi đang cuốn lấy
nhau tiến vào trong, có chất lỏng ấm áp và nóng bỏng, hình như còn mặn
mặn, như là nước mắt?
Cô ôm anh rất chặt, như sợ đánh mất vật báu mà phải đáp lại, thái độ mâu thuẫn như vậy làm cho Bạch Trạm Nam có chút nghi ngờ.
Mưa bắt đầu to hơn, xung quanh chỉ còn
lại những tiếng hỗn tạp của màn mưa, Bạch Trạm Nam thấp thoáng nghe thấy Lâm Tương rầu rĩ thầm thì một câu, không rõ ràng, chỉ nghe thấy ba chữ: “—–rất nhớ anh.”
Trên người Lâm Tương vẫn còn mùi rượu,
Bạch Trạm Nam phát hiện, nha đầu kia không phải thèm rượu bình thường,
mà là một nữ tửu quỷ.
-
Trong khách sạn, bọn họ làm yêu trên
giường. Tóc Lâm Tương hơi thấm ướt, một lọn tóc còn dính trên chiếc cổ
nhỏ trắng nõn nhìn đặc biệt dụ dỗ. Bạch Trạm Nam nằm trên người cô, hung mãnh gặm cắn hai gò mềm mại đang phập phồng cao thấp, kích thích cô thở hổn hển liên tục.
Không làm màn dạo đầu quá lâu, một cô nữ
sinh từng ở chung với bạn trai thì không có khả năng còn là xử nữ, cho
nên anh không cần quá khách sáo, tiến quân thần tốc, vào thẳng ‘đường
nhỏ tối tăm’.
Lâm Tương đau đớn, theo bản năng co rút lại, đầu ngón tay gắt gao bấm chặt vào cánh tay anh: “Đồ khốn, đau.”
Bạch Trạm Nam ngẩn người, sâu bên trong
Lâm Tương cứ quyện lại, kẹp chặt lấy anh vừa đau vừa thoải mái, phản ứng này có chút không thích hợp. Anh cúi đầu thử lấy ra một chút, quả nhiên nhìn thấy ở vị trí kết hợp lây dính vệt tơ hồng nhè nhẹ.
“Em—“ Đây là ngạc nhiên vui mừng ngoài ý
nuốn, giọng nói Bạch Trạm Nam không khỏi êm dịu, ôm chặt cô gái đang co
dúm, không ngừng xin lỗi cúi đầu hôn lên môi cô: “Đồ ngốc này, sao lại
không nói? Thiếu chút nữa làm đau em.”
Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ như phụ họa theo, rơi càng nặng hạt, trong phòng chỉ còn tiếng thở gấp ồ ồ kiềm nén của hai người.
Lâm Tương nghiêm mặt tái nhợt, rõ ràng là đau kịch liệt, đôi mắt lại bướng bỉnh nhìn anh.
Ngay cả ánh mắt cô cũng phức tạp làm cho
người ta đoán không ra, Bạch Trạm Nam đưa tay nhéo nhéo hai gò má cô,
trêu ghẹo nói: “Đau như vậy, cho em nhào nặn.”
Lâm Tương khẽ lắc đầu, ngón tay xinh đẹp
tỉ mỉ vuốt ve khuôn mặt anh, sau đó đưa cái lưỡi mềm mại ướt át khẽ liếm cánh môi anh: “Anh ôm chặt em, em sẽ không đau. Cứ như vậy mà ôm em,
đừng buông tay.”
Bạch Trạm Nam cảm thấy buồn cười, trái lại lúc này Lâm Tương cực kì ngoan ngoãn, dán vào lòng anh, dường như vô cùng hưởng thụ.
Điệu bộ như vậy khiến Bạch Trạm Nam thực
sự thoải mái, phản ứng của Lâm Tương khiến anh rất thích, ngây ngô mà
không ngốc, thậm chí biết làm thế nào câu người.
Anh không hề kiềm chế, dũng mãnh thâm nhập vào, nhìn bộ dạng Lâm Tương hơi lơ đãng trong lòng lại ngứa ngáy tê dại.
Mặc dù muốn cô trong trạng thái nửa mất
hồn, chếnh choáng say có chút đê tiện, hơn nữa sau lưng còn có sự thúc
đẩy quyền lợi từ Lâm Diệu Khang, nhưng lúc này Bạch Trạm Nam vẫn cảm
thấy có chút thẹn tâm. Anh thấy hứng thú với Lâm Tương, liền chủ độn