mắt vẫn
nhìn vết thương trên cánh tay cô. Cô còn không rửa sạch kĩ càng, chẳng
qua chỉ đơn giản khử trùng sau đó thì mặc kệ, vết sẹo kia còn đỏ au chói mắt đáng sợ, như ngưng tụ một khối máu đông.
“Không sợ để lại sẹo ah?”
Lâm Tương không đáp, chỉ đậy kĩ hộp thuốc lại, sau đó lập tức đi lấy một chai nước sô-da trong tủ lạnh ném vào
lòng Bạch Trạm Nam: “Uống xong thì về nhà, khuya rồi.”
Bạch Trạm Nam cười nhẹ một tiếng, cầm chai sô-da đặt lên bàn trà: “Đây là, qua cầu rút ván?”
Lâm Tương thản nhiên cười, ngửa đầu uống một miệng bia.
Lúc này Bạch Trạm Nam mới để ý tới, nha
đầu kia lại cầm trong tay một lon bia, hơn nữa lúc này mới đột nhiên
kinh sợ, sở dĩ cảm thấy căn phòng này rất kì quái, bởi vì nó không giống với căn phòng dành cho nữ sinh ở một mình.
Tất cả bài trí bên trong đều cực kì đơn
giản không có gì đáng xem, hơn nữa màu sắc bộ bọc ghế sô-pha không như
một cô gái thường chọn. Anh ngẫm lại một chút liền có thể đoán được căn
phòng này của ai, có lẽ tiểu nha đầu từng có một cậu bạn trai thân
thiết, sau khi chia tay vẫn nhớ mãi không quên, vì thế mà thuê luôn căn
nhà cậu bé kia từng ở?
Nghĩ như vậy anh cảm thấy không có gì là
bất hợp lí, con gái tuổi này không trải qua một chút tình cảm mới kì
quái, trái lại một cô nữ sinh từng trải càng hấp dẫn anh hơn, ít nhất
tương lai không cần phải điều hòa-dạy dỗ.
Bạch Trạm Nam trưởng thành trong cái vòng luẩn quẩn như vậy, anh không phải mẫu đàn ông thích hợp để lấy làm
chồng, cảm thấy hứng thú với cô gái nào liền thử chủ động tấn công, hợp
thì đến, không hợp thì thôi.
Anh nhìn chiếc cổ trắng nõn thon dài của
Lâm Tương, dưới ngọn đèn, bình nước đá cũng lạnh lùng phát ra ánh sáng
trong suốt, có một vệt nước nhỏ trượt theo khóe môi cô chảy xuống quai
hàm, một đường thấm vào da thịt nhẵn nhụi trước ngực. Bỗng nhiên anh cảm thấy yết hầu khô khốc, dường như lúc này cảm giác say mới bắt đầu nổi
lên.
Lúc Lâm Tương nhìn qua, khóe miệng mang theo ý cười nhàn nhạt: “Hôm nay cảm ơn anh, hôm nào đó mời anh một bữa.”
Bạch Trạm Nam từ chối cho ý kiến, mà nhếch…môi một cái, bỗng nhiên đứng dậy đi tới chỗ cô.
Ngón tay Lâm Tương đang ôm lon bia dần
dần nắm chặt lại, cứng ngắc đứng tại chỗ không động đậy, cho đến khi
Bạch Trạm Nam thật sự tới gần, cánh tay rắn chắc dừng trên lưng áo mềm
mại nhỏ nhắn của cô.
Ánh mắt cô ngay lập tức có chút lạnh, cứ như vậy mặt không chút thay đổi nhìn anh.
Đầu ngón tay của người đàn ông dường như
mang theo nhiệt độ nóng bỏng, tùy ý lưu luyến trên thắt lưng cô, giọng
nói anh trầm xuống, trầm lắng mà rất gợi cảm, dán bên tai cô mềm mại, tê dại: “So với ăn cơm, anh lại hy vọng thứ khác hơn.”
Lúc đầu Lâm Tương không có phản ứng gì,
bỗng nhiên nhịn không được cười ra tiếng: “Chắc anh không cho rằng đưa
tôi về nhà, tôi sẽ cùng anh lên giường chứ.”
Khuôn mặt anh mang theo ý cười, im lặng nhìn cô.
Lâm Tương thu hồi cảm xúc, tay để trước
ngực anh, một tay kìm chặt bàn tay đang làm loạn của anh, chậm dãi tách
người ra: “Xin lỗi. Tôi không thích 419.”
-
Thói hư tật xấu của đàn ông đều như nhau, càng ăn không được thì càng ngày nhớ đêm mong.
Kể từ ngày đó Bạch Trạm Nam bắt đầu nhớ
đến Lâm Tương, hơn nữa lại đang hợp tác với Lâm Diệu Khang nên cơ hội
gặp tiểu nha đầu càng nhiều hơn. Hứng thú đối với nha đầu kia càng ngày
càng tăng, tiếc là Lâm Tương vẫn lạnh lùng nhàn nhạt chẳng mấy khi đáp
lời.
Bạch Trạm Nam nghĩ tới căn nhà trọ cô
thuê, biết có lẽ hiện tại Lâm Tương đang trải qua cảm giác đau thương
của tình yêu, vì thế chần chờ quyết định tiến công bằng con đường ôn
hòa. Mua hoa hay tặng những món quà linh tinh đều khiến Lâm Tương chướng mắt, vì thế mỗi lần gặp nhau vào cuối tuần Bạch Trạm Nam đều hẹn tiểu
nha đầu đi leo núi hay lặn biển, quả nhiên loại vận động kích thích mạo
hiểm này kiến Lâm Tương rất phấn khích, thái độ của cô với Bạch Trạm Nam cũng dần tốt lên, thỉnh thoảng còn có thể chủ động hen anh ăn cơm.
Có lúc Bạch Trạm Nam nhân cơ hội, trong lời nói mập mờ ám chỉ một phen, nhưng Lâm Tương luôn giả bộ nghe không hiểu.
Bạch Trạm Nam rất thất vọng lại đùa giỡn giở chút thủ đoạn nhỏ.
Thời cơ đến không sớm cũng không muộn,
tình cảm giữa Lâm Tương và ba hình như không tốt lắm, những khi cùng một chỗ, không nói được mấy câu đã cãi nhau. Có việc làm cho tức giận nên
vài ngày Lâm Tương không về nhà, Lâm Diệu Khang biết gần đây Bạch Trạm
Nam đang qua lại với tiểu nha đầu, gọi điện nhờ anh tìm giúp con bé.
Bạch Trạm Nam hỏi qua loa nguyên nhân hai người cãi nhau để chuẩn bị hốt thuốc đúng bệnh, lại hiếm khi thấy Lâm
Diệu Khang nói quanh co, úp mở nói không rõ nguyên nhân.
Bạch Trạm Nam nghĩ có lẽ không nên hỏi,
đang định cúp điện thoại, đối phương bỗng nhiên mở lời: “Trước đây Lâm
Tương có một cậu bạn trai, là một tên côn đồ, nha đầu kia đến bây giờ
vẫn còn nhớ đến nó.”
Tên côn đồ?
Trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh tên
tiểu lưu manh loanh quanh trong ngõ nhỏ, rốt cuộc Bạch Trạm Nam cũng
hiểu ý tứ trong lời Lâm Tương nói “Bọn họ sẽ không chọc đến tôi”.
Vậy thì chỗ Lâm Tương đang ở