xác.
Được rồi, đó là trước khi Bạch tam bị tai nạn xe cộ dẫn tới hôn mê, đương nhiên câu chuyện là HE, mọi người yên tâm.
Ps: Gần đây cập nhật chậm quá, thực
sự xin lỗi mọi người, có chị em tưởng rằng tôi bị ảnh hưởng, bị tác động tiêu cực, thực ra không phải, lí do là cuối năm cửa hàng tương đối bận
bịu mà thôi.
Bạch Trạm Nam quyết định theo đuổi Lâm Tương, là sau khi bọn họ gặp mặt lần thứ 3.
Khi đó anh tham gia một buổi tiệc từ
thiện tối, trên đường đến phòng wc bỗng nhiên gặp Lâm Tương ở cửa. Không thể không nói Lâm Tương thực sự là một cô gái đặc biệt, ít nhất không
giống với tất cả những cô gái anh từng tiếp xúc.
Lúc ấy Lâm Tương đang đánh người, hơn nữa với sức lực của thanh niên lại càng đánh khỏe.
Người bị cô đánh thật không khéo Bạch
Trạm Nam cũng biết, là nhị thiếu của Tiêu gia, bình thường gặp ở câu lạc bộ đêm ngẫu nhiên có chào hỏi qua, cho nên Bạch Trạm Nam cũng không
định nhúng tay vào.
Tiêu Tuấn hẳn là uống nhiều, một người đàn ông cao lớn 1m8 lại có thể quỳ rạp trên mặt đất như bùn loãng, không hề đánh trả.
Bạch Trạm Nam nhìn sắc mặt Lâm Tương,
đừng nói, nha đầu kia hung dữ nổi dậy có chút đáng sợ, khuôn mặt nhỏ
nhắn nổi giận đùng đùng, mắt đỏ lên như đang nhìn kẻ thù giết cha.
Dòng khí nóng của bạo lực không vì thấy Bạch Trạm Nam mà giật mình.
Tiêu Tuấn lẩm bẩm rên rỉ muốn ngoái đầu
lại xem rốt cuộc kẻ bạo lực này là ai, nào ngờ bị Lâm Tương xoay mạnh,
cuốn hai cánh tay ra sau đầu rồi nện xuống vài cái, anh ta kêu lên một
tiếng đau đớn lại quay về với mặt đất.
Bạch Trạm Nam vẫn dõi theo, nha đầu kia
đánh lên vị trí trí mạng trên cơ thể, thực sự gặp chuyện không may đối
với ai cũng không phải điều tốt, anh tiến lên một tay nhấc người cô ra,
phát hiện trên người Lâm Tương không ít mùi rượu.
Anh nhìn Tiêu Tuấn vẫn không nhúc nhích quỳ rạp trên mặt đất, lại nhìn Lâm Tương nhíu mày: “Tiếp tục đánh nữa sẽ chết người.”
Lâm Tương không để ý tới anh, còn muốn
nhấc chân giẫm người trên mặt đất, Bạch Trạm Nam đành phải ôm nửa người
cô nhanh chóng rời đi, đến khi ra bên ngoài đại sảnh mới tách cô ra một
ít: “Không sợ Tiêu Tuấn tỉnh lại biết là cô làm?”
Lâm Tương còn chưa tỉnh rượu, chẳng qua
chỉ híp mắt lại suy nghĩ liếc nhìn anh một cái, không biết nha đầu kia
là tửu lượng rất tốt hay là cố ý mượn rượu giả điên, lúc trả lời suy
nghĩ có vẻ rõ ràng: “Anh ta không biết được đâu, ở đấy không có camera.”
Bạch Trạm Nam nhìn đèn đường rọi xuống
khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi đỏ lên, không khỏi nhếch….khóe môi
một cái: “Vẫn còn thông minh.”
Lâm Tương nhìn anh gật gật đầu cảm ơn,
sau đó vẫy tay tạm biệt: “Chắc chắn anh sẽ không nói cho Tiêu Tuấn. Anh
đang hợp tác với ba tôi, trước mắt mà nói, so với Tiêu Tuấn tôi vẫn có
giá trị lợi dụng hơn. Tạm biệt, Bạch tiên sinh.”
Nhưng cô chẳng làm việc gì giống người, tâm tình tốt lại đi đến ven đường.
Bạch Trạm Nam tựa vào cạnh xe hút thuốc,
từ đầu đến cuối khóe miệng vẫn luôn ẩn ý cười. Mỗi lần, nha đầu kia đều
có thể làm cho anh thấy mới mẻ, tổng cộng gặp 3 lần, mỗi lần đều là một
Lâm Tương hoàn toàn khác biệt như vậy, thật sự có chút hứng thú.
Lâm Tương chuẩn bị đón xe, còn chưa đi được vài bước đã bị chặn đường bế ngang lên.
Cô hoảng sợ, quay đầu lại thấy khuôn mặt tươi cười ý vị thâm trường* của Bạch Trạm Nam, giọng nói trầm thấp chậm rì rì vang lên bên tai: “Em đã nói vậy, anh càng nên đưa Lâm tiểu thư uống rượu say về nhà an toàn
mới phải. Cơ hội lấy lòng Lâm tiên sinh tốt như vậy, thật sự không có lý do gì để bỏ qua.” (*hứng thú, sâu xa)
Lâm Tương nhíu mày, vài giây sau con
ngươi đen thâm thúy chợt hiện, như nghĩ đến điều gì, cánh tay không tự
chủ thuận thế ôm lấy cổ anh: “Vậy thì làm phiền Bạch tiên sinh.”
-
Lâm Tương không chọn quay về Lâm gia, cô
có thuê một căn nhà độc lập gần trường, khiến cho Bạch Trạm Nam có chút
ngạc nhiên. Bên ngoài căn nhà có vẻ cổ xưa, ngay cả cửa chống trộm cũng
đều loang lổ rỉ sét có từ rất lâu rồi.
Anh cau mày đứng sau Lâm Tương, nhịn không được hỏi ra miệng: “Nơi này không an toàn, em không sợ gặp phải tiểu lưu manh?”
Trên đường tới đây anh thấy trong ngõ nhỏ có tên côn đồ cà lơ phất phơ, anh không dám tưởng tượng nếu chỉ có một
mình Lâm Tương lúc về đêm sẽ xảy ra chuyện gì.
Lâm Tương lại một chút cũng không để ý, giữ cửa mở ra mới lười nhác trả lời một câu: “Bọn chúng sẽ không chọc tôi.”
Bạch Trạm Nam càng mơ hồ, đi theo cô vào
nhà, nhìn vật dụng bên trong đơn giản, tất cả đồ đạc và cách trang trí ở đây đều khiến anh cảm thấy là lạ, nhưng không nói được rốt cuộc không
đúng ở chỗ nào.
Lâm Tương tự mình đi tìm hộp đựng thuốc,
thì ra trên cánh tay có chỗ bị trầy da, thoạt nhìn động tác của nha đầu
kia rất lão luyện quen thuộc, giống như thường xuyên đánh nhau.
Từ lúc theo cô vào nhà Bạch Trạm Nam đã
mang một bụng nghi vấn, Lâm Tương như vậy, so với đại tiểu thư trong
tưởng tượng của anh thực sự rất khác biệt.
Lâm Tương lau nước thuốc lên miệng vết thương xong mới ngẩng đầu nhìn người đàn ông đối diện: ”Anh muốn uống gì?”
Bạch Trạm Nam khẽ lắc đầu, ánh