ù phải tố cáo tôi thì trước hết vẫn phải chăm sóc cơ thể cho thật tốt.”
Trong mắt bà có chút buông lỏng, Lâm
Tương hạ giọng khuyên nhủ bên tai bà: “Bác gái, hôm khác chúng ta lại
đến thăm Cao Nham và bác trai, sức khỏe bác vừa mới bình phục, không thể lại bị cảm lạnh.”
Thái độ của bà đối với Lâm Tương không giống như trước, nghe xong lời cô thoáng bình tĩnh trở lại.
Bạch Trạm Nam đoán rằng có lẽ mấy ngày
nay hai người cùng nhau ở Cao gia nên cũng có cảm tình, nha đầu kia tuy
cục cằn nhưng rất tốt bụng, dù sao vẫn có thể khiến cho bà vốn cô đơn
tịch mịch cảm động.
Bà được Lâm Tương dìu đỡ đi lên phía trước, bước chân Bạch Trạm Nam vừa mới nâng lên bỗng nhiên ngừng lại.
Không biết vì sao, anh bỗng nhiên có chút tò mò không biết Cao Nham thế nào, mà lại là người đàn ông ngự trị
trong lòng Lâm Tương nhiều năm như vậy, rốt cuộc là người đàn ông như
thế nào.
Nhân cơ hội ánh lửa còn chưa tắt hết, Bạch Trạm Nam thấy được khuôn mặt trên bia mộ năm ngoái.
Ai ngờ chỉ liếc mắt một cái, anh hoàn toàn giật mình tại chỗ, máu toàn thân giống như bị đông lạnh.
-
Bạch Trạm Nam đưa bà và Lâm Tương đến căn nhà trọ trước kia của Cao Nham, mặc dù mấy năm nay họ ở cùng nhau,
nhưng căn nhà trọ này vẫn bị Lâm Tương trộm thuê.
Cho dù Lâm Tương không nói, Bạch Trạm Nam cũng biết cô thường đi đâu, hơn nữa còn ở lại cả ngày.
Khi anh đưa họ đến dưới lầu, vẻ mặt Lâm Tương rõ ràng có chút không được tự nhiên.
Bạch Trạm Nam không phải là một quý ông
khi xuống xe, anh chẳng qua chỉ tựa lưng vào ghế dựa chậm dãi nhả khói.
Sau khi bà Cao xuống xe ngay cả liếc nhìn anh một cái cũng không , lập
tức đi tới hành lang, Lâm Tương đi ra vài bước hơi dừng lại, phức tạp
quay trở lại.
Xuyên qua lớp sương mù Bạch Trạm Nam nhìn cô gái trước mặt, vẫn là khuôn mặt nhỏ nhắn tươi đẹp mộc mạc, ánh mắt sạch sẽ trong
suốt, nhưng bỗng nhiên anh cảm thấy chính mình càng ngày càng không nhìn thấu được cô.
Lâm Tương trầm mặc vài giây, khách sáo nói: “Cảm ơn anh đã đưa chúng tôi về.”
Bạch Trạm Nam không nói chuyện, Lâm Tương dường như cũng không biết nên nói gì, sự xa cách lan tràn giữa hai
người, cuối cùng vẫn là tiểu nha đầu chủ động gật đầu tạm biệt: “Em lên
đây.”
“Em tìm anh, là do anh giống cậu ta.” Tại khoảnh khắc Lâm Tương xoay người kia, Bạch Trạm Nam lạnh lùng hỏi ra.
Sống lưng cô đột nhiên cứng đờ, ngón tay buông xuống bên người chậm dãi cuộn chặt lại.
Bạch Trạm Nam cười cười trào phúng, khi
anh nhìn thấy hình dáng của Cao Nham, khuôn mặt quen thuộc, ngũ quan rất giống,… một khắc đó tất cả mọi chuyện đều trở nên rõ ràng.
Vì điều gì mà ngay tại lần đầu tiên gặp
anh Lâm Tương đã đưa ra đề nghị “bao dưỡng”? vì điều gì mà sau khi uống
rượu Lâm Tương bỗng nhiên theo sát anh hôn môi rồi lên giường?
Khi đó, trong lòng cô rõ ràng là nghĩ tới người đàn ông trên bia mộ!
Bạch Trạm Nam anh, từ đầu đến cuối chẳng qua chỉ là kẻ thế thân.
Bạch Trạm Nam nhả ra một vòng khói, đưa
tay ném điếu thuốc còn hơn phân nửa ra ngoài cửa xe, không khỏi giễu cợt cười hai tiếng: “Chim ưng cả đời dũng mãnh, cuối cùng lại bị chim nhạn
mổ mắt, Lâm Tương, tạm biệt.”
Chiếc Land Rover rời đi, Lâm Tương đứng
tại chỗ một lúc lâu vẫn chưa nhúc nhích, bên tai vẫn văng vẳng tiếng
cười châm chọc và lạnh lẽo của Bạch Trạm Nam, trái tim cô đã rét buốt từ lâu, bỗng chốc cảm thấy thoáng một cái đau kịch liệt.
Tác giả có lời muốn nói:
Đúng vậy, tam thiếu đáng thương của chúng ta bị xem là thế thân T T, đoạn
sau còn có ngược, một phần ngắn ngược nam chính. Gần đây tôi thích viết
về nam chính bị ngược…..
Cảm ơn lời dặn dò của các cô gái,
tối hôm qua quên mất không gửi lời chúc mừng năm mới tới mọi người, hôm
nay bổ sung, hi vọng không muộn O(∩_∩)O~
Từ trước đến nay Bạch Trạm Nam không phải là người bằng lòng chịu thiệt, bản thân anh vẫn luôn làm theo phương
châm sống của mình, tuyệt đối không có ai bị cắn mà lại xem như không có việc gì. Thực sự hành động của Lâm Tương khiến cho anh khó chịu nói
không nên lời, cảm giác khó chịu này tuyệt đối không chỉ do danh dự của
đàn ông bị khiêu khích.
Anh không biết sự khó chịu này đến từ
đâu. Sau ngày đó, dường như nhìn cái gì anh cũng thấy không thuận mắt,
chính là sự buồn rầu ấm ức không thể nào giải tỏa.
Đúng dịp Bạch Cẩn Tây đến Giang thị công
tác, hai người hẹn nhau đi uống rượu. Nhìn khuôn mặt của anh nhịn không
được cười nhạt: “Không phải là bị đàn bà đùa giỡn sao? Cậu vốn cũng hay
chơi đùa như thế, có gì mà phải tức giận?”
Đúng vậy, có gì mà phải tức giận? Nhưng mà Bạch Trạm Nam lại cảm thấy rất khó chịu.
Mặc dù ngay từ đầu cả anh và Lâm Tương
đều không thực sự có tình cảm với nhau, anh vì lợi ích, Lâm Tương lại
tìm kiếm an ủi từ trên người anh. Có vẻ như việc này rất công bằng,
nhưng anh vẫn có cảm giác bị thương.
Có người ôm mấy cô gái đi qua trước mặt.
Bạch Trạm Nam không chú ý, nhưng ngược lại đối phương dừng bước, cười
toe toét chào hỏi anh: “Thật trùng hợp Bạch tổng, không bằng cùng nhau
uống một chén?”
Bạch Trạm Nam ngẩng đầu nhìn lên, thì ra là Tiêu Tuấn.
Quan hệ giữa anh