phải bọn cướp đui mù, anh thực sự không dám nghĩ thêm
nữa.
Xe chạy nhanh đi lên quốc lộ ngoại thành
phía nam, đêm đã khuya nên tình hình giao thông rất thuận lợi, anh chạy
một mạch không bị ngăn chở đến khu nghĩa địa ở ngoại thành, xung quanh
tối như mực chỉ có tiếng loài chim nào đó đang hót, đầu thu gió thổi
xung quanh cánh rừng, lá cây truyền đến một đợt tiếng vang xào xào.
Bạch Trạm Nam đóng sầm cửa xe đi bộ trên
bậc thang, khắp nơi đều tối đen không thấy một bóng người, trên trán anh tuôn ra một tầng mồ hôi mỏng, trong cổ họng phát ra tiếng gọi khàn
khàn: “Lâm Tương!“
Xung quanh rất yên tĩnh, vắng vẻ chỉ có tiếng vọng của chính anh.
Càng lên cao Bạch Trạm Nam càng phải tập
trung chú ý. Trên đường đi anh vẫn luôn để ý tìm kiếm, nhưng trước sau
vẫn không thấy bóng dáng hai người kia đâu, hay thật sự đã xảy ra chuyện gì.
Cho đến khi anh mơ hồ nhìn thấy ánh sáng
đang chuyển động cách đó không xa, đã hơn nửa đêm anh cũng không sợ hãi, trực tiếp đi đến nơi phát ra ánh lửa.
-
Quả nhiên nhìn thấy mẹ Cao Nham hơi cúi
lưng trước bia mộ, ngọn lửa đỏ thẫm in lên khuôn mặt già nua của bà có
chút khiếp người, nhưng trên mặt bà lại loang lổ vệt nước mắt, trên khóe môi hiện lên nụ cười khổ: “Ông nó, tôi có lỗi với ông, không bảo vệ
được căn nhà, tâm huyết hơn nửa cuộc đời tận lực của ông. Chúng ta liều
mình chắt góp sống cả đời, người ta thoáng chốc đã san bằng, tôi thật là vô dụng.”
Lâm Tương vẫn im lặng đứng một bên, Bạch
Trạm Nam chỉ có thể nhìn thấy đường cong nơi sườn mặt thanh tú của cô,
khóe môi mân rất chặt.
Anh đứng tại chỗ không biết có nên đi lên phía trước hay không, chỉ sợ với tâm trạng lúc này bà Cao có thể giết chết anh.
Anh không biết bản thân đã làm sai gì, dỡ bỏ ngôi nhà của đối phương, nhưng anh vẫn đưa ra một khoản đền bù tương ứng, tiên bạc hai bên thỏa thuận xong không ai còn nợ ai.
Chẳng qua là nhìn tình huống trước mắt
trong lòng cũng sinh ra vài phần không thoải mái, giống như anh thực sự
mới làm ra việc không thể tha thứ. Anh tự nhiên sẽ không hiểu được cảm
giác của họ lúc này, lại càng không hiểu được rốt cuộc bà bi thương điều gì, chẳng qua nhìn nét mặt Lâm Tương, anh vẫn có chút chột dạ không
hiểu.
Xem ra bà rất thương tâm, thở dài ngồi
trước bia mộ, lại dùng sức dụi dụi hốc mắt: “Con trai tôi không ở bên,
ngay cả căn nhà cũng không có, chi bằng tôi đến với hai cha con.”
Lâm Tương quay đầu nhìn bà một cái, đưa
tay cẩn thận đỡ lấy bà, lúc này hơi nghiêng người, liếc mắt một cái nhìn thấy Bạch Trạm Nam im lặng đứng sừng sững cách đó không xa.
Bạch Trạm Nam có phần xấu hổ, nhưng cũng không định trốn tránh.
Ánh mắt Lâm Tương rất lạnh nhạt, như đang nhìn người không quan trọng, một lát sau dứt khoát trực tiếp dời tầm
mắt không nhìn đến anh, ngược lại bắt đầu thấp giọng an ủi bà: “Bác gái, Cao Nham sẽ không muốn thấy người như vậy.”
Nước mắt bà tuôn rơi, rủ mắt thấp giọng
khóc nức nở, đứng lên: “Cao Nham tuổi còn trẻ như vậy, ông trời cũng
thật tàn nhẫn, chẳng bằng lấy đi cái mạng già này của tôi.”
Ánh lửa chiếu lên hốc mắt của Lâm Tương cũng dần dần cất chứa một tầng màu đỏ, khe khẽ chuyển ánh mắt đến bia mộ bên kia.
Bạch Trạm Nam trầm mặc một lát, vẫn nâng chân đi tới.
Không ngờ, ánh mắt bà nhìn anh không
giống như đang nhìn kẻ thù, mà như thấy quỷ, sắc mặt tái nhợt không có
chút máu, hai cánh môi ấp úng hồi lâu không phát ra tiếng nào.
Bạch Trạm Nam khẽ nhíu chân mày, bị tình huống trước mắt làm cho càng thêm hoang mang.
Anh nhìn mắt Lâm Tương, phát hiện từ đầu
đến cuối tiểu nha đầu vẫn luôn lạnh nhạt. Trong đầu bỗng nhiên hiện ra
một ý nghĩ, có lẽ nha đầu kia không muốn để mẹ Cao Nham biết được quan
hệ giữa cô và anh.
Khóe miệng Bạch Trạm Nam hiện lên độ cong tự giễu, chủ động nhìn bà giới thiệu: “Tôi là người phụ trách việc phá
bỏ và di dời lần này, chuyện này tôi sẽ bàn giao hợp lí giúp bác.”
Bà kinh ngạc há miệng thở dốc, sắc mặt
đột nhiên thay đổi, run giọng lên án: “Mày không sợ bị sét đánh, làm
việc xấu cuối cùng cũng sẽ bị báo ứng.”
Bạch Trạm Nam không muốn kích động bà ấy, vẫn nỗ lực thuyết pháp: “Cho dù không phải tôi thì mảnh đất đó cũng sẽ
qua tay người khác, mỗi bước phát triển thành phố sẽ không vì một người
hay một việc cũ đã qua mà ngừng bước.”
Bà làm sao có thể nghe vào được, che ngực tức giận, thở hổn hển lớn miệng: “Tao sẽ đi tố cáo chúng mày, bắt cóc
cường ép, tao không tin không có đạo lí.”
Bạch Trạm Nam bình tĩnh nhìn bà một cái,
mím môi không nói tiếp, nhưng ánh mắt ‘tắt đèn chuyển cảnh’ thẳng tắp
nhìn về phía Lâm Tương. Tiểu nha đầu vẫn trầm mặc nhìn anh, từ đầu đến
cuối vẫn chưa định nói một câu với anh.
Bạch Trạm Nam thấy buồn bực khó chịu,
giữa cổ họng như bị một bàn tay vô hình cứng ngắc bóp chặt, rất lâu mới
nói: “Đi thôi, tôi đưa hai người trở về.”
“Chúng tôi không ngồi xe của cậu.” Bà hừ lạnh một tiếng, xem ra rất mạnh mẽ không chịu khuất phục.
Trái lại Lâm Tương không nói chuyện, Bạch Trạm Nam nhìn cô một cái, giọng nói dịu đi không ít: “Ở trên núi gió
to, sức khỏe của bác không tốt, cho d