ua
người đó, khiến người ta biết con gái của mình và tên lưu manh qua lại
với nhau, em làm cho khuôn mặt già nua của ông để vào đâu?”
Lâm Tương cắn chặt răng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Cô biết bản thân không có biện pháp gây
khó dễ Tiêu Tuấn, nếu thực sự có thể, sẽ không để cho tên khốn nạn này
ung dung nhiều năm như vậy.
Tiêu Tuấn chậm chạp chuẩn bị lên xe, bỗng nhiên như nhớ tới điều gì lại chậm chạp xoay người: “À, quên mất, Bạch
Trạm Nam cũng là người có bối cảnh, đáng tiếc em không biết phục vụ cho
tốt. Hiện tại không để ý đến em, cũng vì người mới, mặc dù so với em sắc đẹp hơi kém một chút, nhưng may mắn thay người hàng thật.”
Rất cuộc Lâm Tương không thể nhịn được nữa, đi lên kiềm chặt áo của Tiêu Tuấn: “Đồ khốn nạn, sớm muộn gì mày cũng gặp báo ứng.”
Tiêu Tuấn chậm rãi tách đầu ngón tay đang run lên của cô ra, từ khóe môi tràn ra một tiếng cười đùa cợt: “Được,
chờ em có thể trừng phạt anh, ngày đó nói sau.”
Xe thể thao màu đen nghênh ngang rời đi,
thậm chí còn cố ý nhấn còi vài phát. Lâm Tương đứng ở đó thật lâu cũng
chưa động đậy, ngực cô vô cùng khó chịu, hai má giống như bị người ta
hung hăng tát vài cái.
Người đó là kẻ thù của cô, là kẻ cô hận nhất đời này, đáng tiếc, cái gì cô cũng không làm được.
Khi Lâm Tương trở về, bà Cao đang tưới
hoa ở ban công. Thấy cô mở cửa bước vào, lại là một trận quở trách quái
gở: “Mấy người trẻ ngày nay, tính tình cũng thật lớn, chỉ cần nói vài
câu rồi thôi. Để cho bà già này đói bụng lâu như vậy, đến bây giờ còn
chưa có cơm ăn…”
Lâm Tương buồn bực không lên tiếng đi tới phòng bếp, lại nhìn đống nguyên liệu nấu ăn thất thần. Không biết qua
bao lâu mới phát hiện trên mặt có một nguồn nhiệt nóng, như thứ gì đó
một đường trượt xuống cằm.
Cô mê man đưa tay lên, đầu ngón tay chạm phải một mảng ẩm ướt, khi chảy qua khóe môi còn đọng lại sự khổ sở chua chát.
Đã bao lâu rồi không khóc? Cô sắp không nhớ rõ mùi vị của nước mắt rồi.
Từ sau khi Cao Nham mất đi, cô cảm thấy
dường như tất cả hơi nước trong cơ thể mình đều bốc hơi hết. Sau đó, rõ
ràng cô biết ai là hung thủ, nhưng vẫn không thể làm bất cứ điều gì, trơ mắt nhìn tên khốn nạn đó nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Điều này làm
cho trái tim vốn khô cạn của cô càng thêm bi thương.
Thế giới này, thực tế rất không công bằng.
Nhớ tới ánh mắt Tiêu Tuấn lúc rời đi, cô
hận đến mức nắm chặt tấm trải bàn bên cạnh, rất hận. Nhưng mà cô không
có cách nào giải quyết. Cô cũng từng nghĩ đến Bạch Trạm Nam, nhưng lại
có chút do dự.
Chuông cửa đột nhiên vang lên. Vào buổi chiều trong căn nhà cũ trống vắng, tiếng chuông như một tiếng vang chấn động.
Bà Cao sững sờ ở ban công, bình nước trong tay còn đang tưới xuống những rãnh nước nhỏ: “Địa chỉ này lại có thể có người biết?”
Lâm Tương cũng thấy khó hiểu, Cao Nham đã ra đi nhiều năm rồi, lẽ ra không có khả năng còn bạn bè tới tìm. Nếu là tìm bà Cao thì lại càng vô lí, bà vừa mới dọn sang đây, ngay cả địa chỉ cũng chưa nói qua.
Cô đi tới qua mắt mèo nhìn ra bên ngoài.
Tòa nhà này thật sự rất cũ kĩ, giữa hành lang còn bị một ít đồ vật linh
tinh che mất ánh sáng. Rõ ràng ở hành lang quá tối nên không thấy rõ
được khuôn mặt của người kia, nhưng cô ngay lập tức nhận ra đối phương.
Bạch Trạm Nam, anh tới để làm gì?
Cổ họng Lâm Tương bỗng nhiên thắt chặt,
tim đập nhanh không kiềm chế được, chần chừ cứng ngắc ở cửa không biết
có nên mở cửa hay không.
Tâm trạng này thực sự rất tế nhị, như sợ
bà Cao biết được mối quan hệ giữa cô và Bạch Trạm Nam, hoặc như là sợ
gặp Bạch Trạm Nam. Tóm lại, cô lo sợ bất an, phía sau lưng lạnh cả
người.
Bà Cao vào phòng khách, đứng cách cô không xa cau mày: “Phát ngốc gì thế, ai ở ngoài cửa, sao không mở cửa ra?”
Lâm Tương bị giọng nói của bà làm cho hoảng sợ, quay đầu cố gắng bình tĩnh nói: “Là tìm cháu.”
Bà Cao cực kì nghi ngờ. Lâm Tương cũng không dám chậm trễ nữa, mở cửa đi ra ngoài trong một khoảng cách nhỏ.
***
Bạch Trạm Nam đứng trong bóng râm của
hành lang. Thực sự giờ phút này cô không thấy rõ được vẻ mặt và ánh mắt
của anh, nhưng dù sao Lâm Tương vẫn cảm nhận được tầm mắt anh nhìn cô có chút âm u, giống như muốn gỡ bỏ khí thế của cô.
Lâm Tương nhớ lại tình cảnh lần trước xa
cách, khó tránh khỏi có chút áy náy, trầm ngâm một lát chủ động mở
miệng: “Anh tìm em….có việc gì không ?”
Dường như Bạch Trạm Nam châm chọc cười
nhẹ một tiếng, nhưng mà tiếng cười kia rất nhạt, thậm chí Lâm Tương nghi ngờ chính mình gặp ảo giác. Cô cố gắng quan sát nét mặt đối phương,
nhưng từ đầu đến cuối vẫn không đoán được tâm tư của anh.
Ánh mắt anh không tập trung, nhìn tờ
quảng cáo nhỏ trên vách tường, như là đang nói đến những chuyện không
quan trọng: “Không phải em đang muốn báo thù giúp Cao Nham sao? Anh có
thể giúp em, nhưng anh không phải người lương thiện, phải có điều kiện.”
Lâm Tương khó tin mở to mắt, cứng đờ nhìn người đàn ông trước mặt.
Nhìn bộ dạng ngạc nhiên của cô trong mắt
Bạch Trạm Nam thật có chút buồn cười. Anh không rõ đến lúc này, Lâm
Tương có còn ý đồ gì, giở trò đùa giỡn anh nữa hay