không.
Anh suy nghĩ, nhếch môi một cái, bước
từng bước đến phía trước, tới gần cô: “Sao vẻ mặt lại thế này? Đừng lo
lắng, cho dù biết mục đích của em anh cũng không tức giận. Có gì mà phải tức giận, với anh mà nói không phải là em không có giá trị lợi dụng.
Chúng ta trao đổi theo nhu cầu, điều này không tốt sao?”
Anh đã nói xong một lúc lâu, lúc này Lâm
Tương mới như phục hồi lại tinh thần, lòng bàn tay thấm ướt từ lâu bị
đầu ngón tay bấm vào sinh đau. Cô cố gắng nuốt nướt bọt, buộc chính mình phát ra âm thanh: “Anh muốn làm gì?”
Bạch Trạm Nam cầm điếu thuốc lá đưa lên miệng nhưng không châm, hơi hơi rũ mắt, ánh mắt dừng trên người cô.
Ánh mắt kia dường như có chút khác
thường, Lâm Tương nhìn mà không hiểu. Cô đợi một lúc lâu, Bạch Trạm Nam
mới trầm thấp nói ra một câu: “Dự án núi Long Tích của ba em, anh muốn
tham dự.”
Mặc dù Lâm Tương không phụ trách chuyện
công ty Lâm Diệu Khang, nhưng cô cũng nghe ông nói đến vài lần về dự án
núi Long Tích kia, mấy người có thực lực đặc biệt của Giang thị đều cạnh tranh. Nếu Bạch Trạm Nam nắm chắc được, không chỉ có quyền lợi lớn, lại nhân cơ hội có danh tiếng này truyền bá ở Giang thị thì sẽ hoàn toàn
đứng vững.
Có thể làm được dự án lớn như vậy, đương nhiên thực lực không thể khinh thường.
Lâm Tương nắm thật chặt ngón tay, đáy lòng bắt đầu do dự.
Đối với cô mà nói, chuyện này có chút khó khăn. Mấy năm nay vì cô phải đến trường nên chuyện ở công ty Lâm Diệu
Khang cô ít khi tham dự vào. Bây giờ bỗng nhiên tham gia, thực sự hơi
khiến người ta nghi ngờ.
Bạch Trạm Nam như nhìn ra do dự của cô,
đưa tay nhẹ nhàng để ở vách tường phía sau cô, cúi xuống giọng nói mập
mờ bên tai cô: “Em đã quên trước đây chúng ta có quan hệ gì à? Chỉ cần
phối hợp với anh thật tốt, nhất định có thể khiến cho ba em ‘nhả ra’.”
Lâm Tương giương mắt nhìn về phía anh.
Bỗng nhiên trong chớp mắt cảm thấy người đàn ông trước mặt vô cùng xa
lạ, họ cùng một chỗ hai năm, kỳ thực cô cũng không hiểu anh chút nào.
Kiềm chế cảm giác khác thường ở đáy lòng, khuôn mặt cô lạnh nhạt: “Từ trước đến nay, ba em luôn rõ ràng giữa công và tư. Nếu anh có năng lực thực sự thì không cần phải lo lắng, nhưng
nếu năng lực không đủ, cho dù ba em có ‘nhả ra’ ban giám đốc cũng không
đồng ý.”
Bạch Trạm Nam cười cười từ chối cho ý
kiến, đưa tay nắm chặt chiếc cằm thon gầy của cô: “Vậy em….không muốn
giúp Cao Nham báo thù?”
Trong mắt Lâm Tương hiện lên một tia đấu
tranh. Hai người đứng quá gần, Bạch Trạm Nam cười như không cười, bộ
dạng tràn đầy trêu tức làm cho cổ họng cô như bị khống chế đến khó thở.
Hai người giằng co chưa xong, cửa chống trộm bỗng nhiên mở ra.
Bà Cao ló đầu ra, vừa lúc nhìn thấy Lâm
Tương đang hoang mang lùi về một bên dưới bậc thang. Bà lại nghiêng đầu
nhìn sang người đàn ông lão luyện bên kia, sắc mặt bỗng chốc trầm xuống: “Là cậu?”
Bạch Trạm Nam nhìn bà gật đầu, trên mặt lộ ra ý xấu mỉm cười: “Cháu đặc biệt đến tìm Lâm Tương thương lượng…”
“Anh ta tìm cháu để thương lượng việc bồi thường nhà.” Lâm Tương vội vàng tiếp lời. Nhìn sắc mặt bà u ám, cô nói
tiếp: “Anh ta sợ bác vẫn còn tức giận, muốn thăm dò ý tứ từ cháu trước.”
Cũng không biết bà Cao có nghi ngờ gì
không. Chẳng qua bà chỉ liếc nhìn Bạch Trạm Nam một cái, rồi lại nói với Lâm Tương: “Cô thực sự định để tôi đói chết đấy à? Còn không vào nấu
cơm?”
Lâm Tương âm thầm thở dài, lúc đi theo bà Cao vào nhà, dùng khẩu hình miệng nhẹ nhàng nói một câu với Bạch Trạm
Nam: “Em sẽ cân nhắc.”
Bạch Trạm Nam cười đùa cợt, sự tươi cười
ấy như đâm vào Lâm Tương. Hốc mắt cô nóng lên một trận, cô không kịp
nghĩ nhiều chỉ “Phịch” một tiếng đóng cửa.
Cánh cửa ngăn cách tất cả, sự tươi cười
mới vừa rồi trên mặt Bạch Trạm Nam lập tức biến mất, anh nghĩ tới bộ
dạng chật vật vừa rồi của Lâm Tương, một chút cũng không thấy vui vẻ.
Bị một bà già gây khó dễ, quát tháo, Lâm đại tiểu thư thật đúng là….
Bạch Trạm Nam nắm chặt nắm tay, cũng không quay đầu lại nhìn căn nhà trong bóng tối.
Lâm Tương không để cho Bạch Trạm Nam thất vọng, ngày hôm sau đã gửi tới một tin nhắn. Chẳng qua là tiểu nha đầu
cũng có tính toán của riêng mình, trực tiếp nói rõ ý định: “Em đồng ý
điều kiện của anh, nhưng hiện tại mối quan hệ của chúng ta là quan hệ
hợp tác.”
Bạch Trạm Nam đương nhiên hiểu ý của cô, đơn giản rõ ràng nhắn lại một chữ: “Được.”
Cứ như vậy hai người đạt được thỏa thuận. Lâm Tương vẫn giấu diếm bà Cao chuyện giữa cô và Bạch Trạm Nam. Tính
tình bà Cao kiêu ngạo, nếu biết cô dùng cách này để trả thù giúp Cao
Nham, không biết sẽ có phản ứng gì.
Lâm Tương không muốn thêm phiền toái.
Hôm nay cô và Bạch Trạm Nam hẹn được Lâm
Diệu Khang cùng ăn cơm. Trước tiên Lâm Tương thu xếp cho bà Cao bên này
thật tốt, chuẩn bị tốt nguyên liệu nấu ăn tươi sống bỏ vào tủ lạnh, dặn
dò bà: “Tất cả đồ ăn đều được rửa sạch sẽ, canh gà cháu cũng đã đun nóng để ở trên bếp, bác có thể trực tiếp uống luôn.”
Bà Cao đang đọc báo trên sô-pha, từ dưới kính hơi nâng mắt: “Mới kiên trì vài ngày, nhanh như vậy đã muốn vứt bà già này đi?”
Lâm Tươ