Pair of Vintage Old School Fru
Vẫn Luôn Cố Chấp

Vẫn Luôn Cố Chấp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321735

Bình chọn: 8.5.00/10/173 lượt.

và người này cũng rất

đơn giản, hơn nữa vừa thấy anh ta anh lại nhớ tới mối quan hệ với Lâm

Tương, trong lòng càng thêm bực bội: “Thôi khỏi, chúng tôi định đi.”

Tiêu Tuấn không biết điều, chỉ đuổi mấy

người đàn bà bên cạnh đi, tự mình thản nhiên đến gần anh: “Bạch tổng cần gì phải từ chối người ở ngoài ngàn dặm như vậy, uống một chén cũng

không mất bao nhiêu thời gian.”

Bạch Trạm Nam càng thêm chán ghét anh ta. Người này như hoàn toàn không cảm thấy được tâm trạng chán chường của

anh, rót rượu rồi cụng ly với hai người: “Nào nào nào, hẹn trước không

bằng ngẫu nhiên gặp gỡ.”

Bạch Trạm Nam nhíu mày, vẻ mặt lười nhác, nhưng trái lại Bạch Cẩn Tây rất có phong độ: “Tiêu tổng có hứng thú như vậy, tôi uống với anh một ly.”

Từ đầu đến cuối Tiêu Tuấn mặt mày hớn hở, cũng không để ý tới sự lạnh nhạt của Bạch Trạm Nam, ngồi một bên tán

dóc với Bạch Cẩn Tây một lúc. Đến lúc Bạch Trạm Nam uống không ít mới

quay sang hỏi thăm: “Hình như tâm trạng Bạch tổng không tốt?”

Bạch Trạm Nam không nói lời nào, chỉ liếc mắt ngờ vực nhìn anh ta.

Tiêu Tuấn bĩu môi, cười kì dị: “Chắc không phải vì con gái của Lâm gia chứ?”

Bạch Trạm Nam nhớ tới dáng vẻ hung dữ

đánh Tiêu Tuấn của Lâm Tương lúc đó, nghĩ rằng nhất định giữa hai người

từng có chuyện. Khi đó anh không để tâm tới việc riêng của Lâm Tương,

chỉ nghĩ nhanh chóng chơi đùa cô ấy ở trên giường, rốt cuộc cũng không

hỏi tới cùng là có chuyện gì xảy ra.

Lúc này bỗng nhiên có hứng thú, hơi hơi híp mắt liếc anh ta một cái: “Anh rất thân quen với cô ấy?”

“Không coi là quá thân thiết, trước kia

có chút hứng thú với cô ta, về sau…” Anh ta cố ý dừng một chút, quan sát phản ứng qua tròng mắt của Bạch Trạm Nam mới nói tiếp: “Cô ta và một

thằng nhóc lưu manh có quan hệ rất tốt, đồn đại ầm ĩ, nghe nói hai người họ còn ở chung bên ngoài, thằng nhóc lưu manh kia cứ thấy cô ta là lại

gọi chị dâu.”

Nếp nhăn giữa hai lông mày của Bạch Trạm

Nam uốn lại càng sâu, hung hăng uống một hớp rượu mới lạnh lùng nói:

“Đối với những điều này tôi không có hứng thú.”

Tiêu Tuấn có chút đăm chiêu ngừng lại,

khóe miệng khẽ cong: “Được rồi, nói đến việc anh sẽ cảm thấy hứng thú.

Lâm Tương rất yêu thằng nhóc lưu manh kia, hắn đã chết vài năm mà cô ta

vẫn nhớ mãi không quên. Lâm Diệu Khang tìm rất nhiều đối tượng cho cô ta nhưng cô ta đều chán ghét, vì sao khi gặp gỡ với Bạch tổng thì lập tức

thay đổi?”

Trong thâm tâm Bạch Trạm Nam tự nói, bố mày không phải trở thành kẻ thế thân hay sao.

Nhưng mà điều Tiêu Tuấn nói ra, so với suy nghĩ của anh càng khiến cho anh phẫn nộ hơn.

Tiêu Tuấn đi rồi, chai rượu trước mặt Bạch Trạm Nam đã nhanh chóng thấy đáy.

Bạch Cẩn Tây chứng kiến cả quá trình.

Hiện tại nhìn bộ dạng anh liên tục xuất hiện sự khó chịu, không khỏi

chống sườn mặt nhìn anh cười, bộc lộ điệu cười yêu nghiệt mà sâu xa khó

hiểu: “Cậu không phải…”

Bạch Trạm Nam quay đầu trừng mắt nhìn

anh: “Anh, mẹ nó nếu dám nói lung tung một chữ, tôi liền nói cho anh cả

biết anh lại lén lút đi gặp cô gái kia.”

Bạch Cẩn Tây buồn cười quơ quơ chén rượu, một chút cũng không sợ uy hiếp của anh: “Thực ra yêu trước cũng không

có gì là mất mặt, đời này cậu không chính thức một lần nói chuyện yêu

đương, làm sao biết được thích là cảm giác gì?”

Nếu không quan tâm, yêu thích thì sao lại căm giận sự lừa gạt của cô như vậy.

Bạch Trạm Nam nghiêm mặt lạnh lùng, thật lâu sau mới nghẹn ra một câu: “Ai nói tôi không biết, trong lòng tôi có người.”

Bạch Cẩn Tây khó tin trừng mắt mở to, giống như lén lút nhìn vào một bí mật khủng khiếp: “Ai?”

Bạch Trạm Nam viện cớ đi vệ sinh, khéo

léo tránh né đề tài này. Anh không muốn cùng anh hai bàn luận về vấn đề

tình cảm. Mặc dù anh hai anh rất hiểu tình yêu, nhưng đáng tiếc quá cố

chấp.

Đã là vì gắn bó với một người phụ nữ thì

số mệnh cũng không quan trọng, ở trong mắt anh ấy chỉ số IQ EQ đều trở

thành con số âm, làm gì có tư cách dạy bảo anh?

Bạch Trạm Nam vừa vặn đi tới chỗ rẽ hành

lang chợt nghe thấy tiếng một trận ẩu đả. Trong quán bar việc tranh

giành tình nhân gây sự với nhau xảy ra không ít, anh không muốn xen vào. Nhưng mà mới vừa bước chân ra chợt nghe thấy một cái tên, lại còn rất

quen thuộc.

“Chung Hiếu Cần, mẹ nó, lấy cái gì mà đòi đấu với tao, mày thực sự tưởng rằng mày là anh hùng?”

Bước chân Bạch Trạm Nam như đình trệ,

nghiêng người dựa vào ánh sáng không rõ nét lắm nhìn bên gò má bị sưng

nhẹ của người còn ít tuổi, mặt mày vẫn không có gì thay đổi, còn có thế

láng máng nhìn ra bộ dạng lúc nhỏ. Nhưng mà giờ phút này trên người cậu

ta tràn đầy sự tàn bạo, như con báo săn trong cơn thịnh nộ.

Quản lí quán bar ra hiệu cho bảo vệ bên cạnh, bảo vệ bước đến, dùng sức đánh trên lưng cậu ta một cước.

Chung Hiếu Cần kêu lên một tiếng đau đớn, nắm đấm bị kìm hãm lại, gân xanh nổi lên.

Quản lí quán bar cúi người vỗ vỗ hai má

cậu, châm chọc cười ra tiếng: “Tôi thấy mệnh cô ta là mệnh tốt, nhưng

sau khi chơi đùa cảm thấy cũng không có hứng thú gì, không khác gì một

con cá chết. Thực ra anh không cần phải nịnh nọt đối tốt với cô ta.”

“Fuc