k, mẹ nó!” Chung Hiếu Cần phì một ngụm nước bọt vào mặt hắn ta, đáy mắt giống như ứ máu.
Bảo vệ vung tay chuẩn bị đánh lên mặt cậu, Bạch Trạm Nam bước từng bước ra, đứng dưới ánh đèn quát một tiếng: “Dừng tay.”
Chung Hiếu Cần không nghĩ tới còn có thể
gặp lại Bạch Trạm Nam – là người anh cả cùng cậu và chị gái lớn lên
trước đây. Lại thấy Bạch Cẩn Tây từ đầu đến cuối ngồi một bên chằm chằm
đánh giá mình, không được tự nhiên nhếch miệng: “Cảm ơn anh ba.”
Bạch Trạm Nam cười lắc đầu, chờ y tá bôi thuốc cho cậu xong mới mở miệng: “Vì sao bọn họ lại đánh cậu?”
Chung Hiếu Cần hơi khó mở miệng, chẳng qua chỉ niết nắm tay phát ra tiếng.
Bạch Cẩn Tây nhìn sắc mặt đứa nhỏ này tái nhợt, biết điều cầm bao thuốc đứng lên: “Anh ra hành lang hút thuốc,
hai đứa cứ tán gẫu.”
Bạch Trạm Nam qua phân tích cũng hiểu
được đại khái. Hóa ra bạn gái của Hiếu Cần làm việc ở đây, lại bị quản
lí hạ thuốc mê. Đáng tiếc cô gái này không quyền không thế, cuối cùng có oan nhưng không có chỗ để tố cáo.
Bạch Trạm Nam không có tâm trạng mà đồng tình, lần này lại hiếm thấy chủ động muốn giúp Chung Hiếu Cần.
Chung Hiếu Cần ngẩn người, vui sướng
trừng to mắt: “Anh ba, anh nói thật sao? Nếu anh giúp em, nhất định có
thể đưa tên cầm thú kia ra trước công lý.”
Bạch Trạm Nam hờ hững gật đầu, lại hơi nheo con ngươi hẹp dài: “A, đúng rồi, chị cậu có khỏe không?”
“……”
***
Lâm Tương giúp bà Cao xuống căn nhà trọ
ngày trước của Cao Nham. Thái độ của bà không còn thù địch cô như trước, nhưng mà cũng không sẵn lòng phản ứng với cô như thế.
Cuối tuần Lâm Tương mua đồ ăn tới, bà lại nói muốn ăn sủi cảo.
Lâm Tương cũng không giỏi nấu ăn, chỉ làm được mấy món xào đơn giản là cùng, làm sủi cảo đòi hỏi kĩ thuật cao như vậy cô khó có thể làm được. Bà thấy cô lộ vẻ khó xử, không khỏi cười
nhạo ra tiếng: “Sao vậy, sợ phiền phức?”
Lâm Tương còn không kịp nói chuyện, bà đã cầm lấy cái khuông bên cạnh, than thân trách phận: “Nếu con tôi còn
sống, muốn ăn gì nó đều làm cho tôi thỏa mãn.”
Lâm Tương đành phải lặng lẽ ra cửa.
Bà là cố ý gây khó dễ cô, những điều này
Lâm Tương đều biết. Nhưng mà đây là cô thiếu Cao Nham, cho dù bà ấy có
mắng mỏ, có đánh chửi cũng xứng đáng.
Ở đây cách siêu thị rất xa, Lâm Tương
đành phải đến khu chợ gần đây mua nguyên liệu. Lúc trở về phải đi qua
một khu phố cũ. Nơi này có vài trường học nên Chính phủ đã ra lệnh cấm
chạy xe vào.
Nhưng mà từ xa Lâm Tương nhìn thấy một
chiếc xe thể thao màu đen nhanh chóng lướt qua rất nhanh, hoàn toàn
không để ý đến người xung quanh.
Đối với ngững kẻ như thế Lâm Tương cực kì chán ghét, quả nhiên chẳng mấy chốc xe thể thao suýt nữa đụng phải một
đứa bé tám tuổi, đứa bé có lẽ bị làm cho hoảng hồn, sợ hãi không bình
tĩnh, ngã ngồi ở giữa đường, một lúc lâu sau cũng chưa lấy lại được tinh thần.
Vẻ mặt người đàn ông trên xe thể thao sốt ruột, hung hăng nhấn còi: “Muốn chết à?”
Đứa bé không đứng dậy, người trên xe thể
thao lướt qua cửa xe xuống dưới, hắn nhanh nhẹn lấy ra từ cái ví da màu
đen mấy tờ tiền mặt ném xuống đất: “Đủ rồi, cút nhanh.”
Lâm Tương thấy rõ ràng người nọ, cắn chặt hàm răng, ngón tay nắm túi đồ thật chặt.
Đứa bé kia hốc mắt đỏ hồng, cả lúc lâu vẫn chưa di chuyển, không biết là do sợ hãi hay thật sự bị thương ở đâu.
Lâm Tương nhẫn nhịn, bước đến giúp đứa bé đứng lên.
Cậu thanh niên không nghĩ tới sẽ có người gặp chuyện bất bình, đến khi thấy rõ khuôn mặt Lâm Tương, mỉm cười tháo kính râm: “Yo, tưởng là ai, thì ra là Lâm đại tiểu thư, đã lâu không
gặp.”
Lâm Tương lạnh lùng nhìn hắn, giọng điệu
như bao phủ một tầng băng lạnh: “Tiêu Tuấn, anh không biết chỗ này là
đường dành riêng cho người đi bộ sao?”
Tiêu Tuấn cà lơ phất phơ duỗi chân, bộ dạng lười biếng, thờ ơ nói: “À, biết.”
Nắm tay bên người Lâm Tương nắm lại càng chặt: “Biết mà anh còn…”
Tiêu Tuấn một lần nữa đeo kính râm vào,
không quan tâm đến buông tay: “Thì sao, không phải không chết à? Cho dù
chết thì em cũng biết anh có biện pháp xử lí.”
Lời này làm cho hận ý trong lòng Lâm
Tương đột nhiên tăng cao, Tiêu Tuấn cố tình không nhìn ra, còn áp sát cô khiêu khích: “Người khác không biết, nhưng em còn không rõ?”
Lâm Tương dường như làm không suy nghĩ:
đưa tay hất tất cả số nguyên liệu nấu ăn lên mặt anh ta, tiếp theo hạ
một quyền lên mặt. Cô bộc phát tấn công, sức lực vô cùng lớn. Đáng tiếc
sức lực nam nữ cách biệt, hơn nữa lúc này Tiêu Tuấn đang rất tỉnh táo,
chỉ cần hơi nghiêng đầu liền tránh được đòn tấn công của cô.
Anh ta đặt ngón cái lên khóe môi, cười
lạnh nhìn mắt Lâm Tương: “Khi đó uống nhiều quá mới có thể bị em lập
mưu, thực sự cái gì cũng không biết. Nếu không nể mặt ba em và Bạch Trạm Nam, Lâm Tương, em cho rằng em bây giờ còn có thể yên ổn sao?”
Lâm Tương tức giận, toàn thân run lên, cô đã gặp qua kẻ vô sỉ, nhưng chưa từng gặp kẻ nào vô sỉ đến như vậy.
“Chính anh hại chết Cao Nham.”
“Ai nhìn thấy?” Tiêu Tuấn cười tới gần
cô, trong mắt tràn đầy đắc ý: “Lâm Tương, không ai có thể làm gì được
tôi. Ba em sẽ không vì tên côn đồ kia mà ra mặt đâu. Ông ấy muốn bỏ q
